Chương 6: Chương 6

Chương 6: Chương 6

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~2.223 từ · 11 phút đọc · 6/106

Trong con hẻm cũ, tại Kafa.

Ngày hôm ấy của Kiều Ngôn trôi qua khá bận rộn.

Buổi sáng bó hoa, giao đơn.

Buổi trưa ra ngoài nhận hàng.

Buổi chiều từ khoảng một giờ đã nhốt mình trong phòng làm bánh, mãi gần năm giờ mới được giải thoát.

Đơn giao hoa tới tập đoàn Ích Phong do một nam nhân viên khác phụ trách.

Kiều Ngôn không quản chuyện này.

Chỉ lúc nghỉ ngơi gọi cho Giang Khai Sính hỏi hoa đã giao tới hay chưa.

Giang Khai Sính rất hài lòng với bó hoa baby lần này, còn đánh giá cửa hàng năm sao.

Kiều Ngôn không để tâm lắm.

Sau đó hoàn toàn mặc kệ, chuyên tâm làm bánh ngọt.

Lúc rảnh thì ra ngoài phụ bưng cà phê.

Trà chiều hôm nay bán khá chạy.

Khách hết đợt này tới đợt khác.

Còn có nhân viên của vài công ty gần đó thuê phòng riêng để họp nhóm.

Có lúc cửa hàng thiếu người nghiêm trọng.

Mãi tới khi bớt bận, Kiều Ngôn mới pha một cốc nước mật ong mang lên tầng ba, trực tiếp nằm dài trên ghế nghỉ ngơi.

Rảnh rỗi không có gì làm, nàng lướt mạng xã hội, xem những người quen trong danh sách đang làm gì.

Hiếm hoi mới có chút thời gian thoải mái.

Trang cá nhân của mọi người đủ loại nội dung.

Ai cũng đăng sinh hoạt thường ngày.

Xen giữa là vài bài quảng cáo.

Nội dung vẫn như cũ, chẳng mới mẻ gì.

Kiều Ngôn từ từ kéo xuống.

Hiếm khi kiên nhẫn xem từng bài.

Trong trang cập nhật không hề có bóng dáng Chu Hy Vân.

Ngay cả một dấu chấm câu cũng chẳng thấy.

Không biết đối phương chặn Kiều Ngôn xem bài hay vốn dĩ chẳng đăng gì.

Vì tinh thần phải kiểm chứng tận nơi mới biết sự thật, Kiều Ngôn thoát ra, tìm riêng Chu Hy Vân trong danh sách bạn bè.

Nàng bấm vào khung trò chuyện, chạm lên ảnh đại diện rồi tiện tay mở trang cá nhân của đối phương.

Vẫn có thể nhìn thấy toàn bộ bài viết trước đây.

Từng bài đều hiển thị đầy đủ.

Chu Hy Vân không chặn nàng.

Hẳn cũng chẳng thiết lập quyền hạn gì.

Kiều Ngôn bất giác nhướng mày.

Cứ tưởng người này sẽ đóng trang cá nhân với mình.

Trang của Chu Hy Vân sạch đến mức đáng kinh ngạc.

Số bài đã đăng ít đến đáng thương.

Tài khoản chỉ có duy nhất một bài, từ tận năm hai nghìn không trăm mười bốn.

Bài ấy không có chữ.

Chỉ có ba bức ảnh phong cảnh.

Chụp căn nhà cũ ở khu Tây Tỉnh, bụi trúc nhỏ trong sân và bầu trời dưới ánh chiều tà.

Có lẽ là sau khi mới đăng ký tài khoản, tiện tay thử chức năng.

Kiều Ngôn bấm mở ảnh, phóng to xem.

Nàng phát hiện căn nhà của mình cũng nằm trong đó.

Nhìn từ góc ảnh, nhà nàng và nhà họ Chu gần như nằm cạnh nhau trên cùng một đường.

Trên thực tế hai nhà đối diện nhau, ở giữa ít nhất cách hơn mười mét.

Không biết lúc chụp Chu Hy Vân tìm góc kiểu gì mà lại khiến hai căn nhà trông như song song sát cạnh.

Kiều Ngôn thấy khá thú vị.

Định bấm thích.

Nhưng đến giây cuối vẫn kịp dừng lại.

Quan hệ chưa thân tới mức ấy.

Bấm thích chẳng phải sẽ lộ chuyện mình cố ý mò vào xem sao?

Kiều Ngôn không bỏ được mặt mũi.

Tự thấy mình vẫn cần sĩ diện.

Thế là coi như chẳng quan tâm.

Cũng mặc kệ Chu Hy Vân rốt cuộc đã nhận hoa hay chưa.

Dù sao nói thế nào thì Chu Hy Vân xưa nay cũng chẳng thiếu một hai bó hoa.

Hoàn toàn không đáng kể.

Những năm trước, số đàn ông theo đuổi nữ thần Chu đâu có ít.

Ngoài tặng hoa còn tặng thú bông, đồng hồ, trang sức, túi xách.

Thậm chí có người cho tiền, cho thẻ.

Đủ loại thủ đoạn tầng tầng lớp lớp.

Chỉ riêng ba năm trung học, số nam sinh ngày nào cũng nghĩ đủ cách đi đường vòng tới khu Tây Tỉnh lảng vảng đã chẳng phải một hai người.

Những người đàn ông thích Chu Hy Vân rồi thật sự hành động có thể xếp thành hàng dài.

Chưa tính những người yêu thầm.

Chu Hy Vân có sức hút.

Được người khác yêu thích.

Điều này không thể phủ nhận.

Cũng chẳng hề phóng đại.

Kiều Ngôn nhấp hai ngụm nước mật ong.

Trong lòng khó tránh khỏi cảm khái.

Lại có thêm chút cảm giác mơ hồ chẳng rõ là gì.

Thoát khỏi trang cá nhân, nàng quay sang đọc lén nhóm trò chuyện.

Dù sao cũng chẳng có gì làm.

Lát nữa còn phải xuống giúp việc, thời gian không đủ chơi trò chơi.

Đành tùy tiện lướt tin nhắn.

Nhóm đầu tiên là nhóm người quen.

Bên trong toàn những người bạn ở khu Tây Tỉnh, kiểu cùng lớn lên từ nhỏ.

Tổng cộng mười hai thành viên.

Ai cũng biết nhau.

Chu Hy Vân không ở trong nhóm.

Không rõ nguyên nhân cụ thể.

Dù sao trước giờ chưa từng tham gia.

Chủ đề trong nhóm vẫn là những chuyện cũ rích.

Cuộc sống.

Công việc.

Nói chung vô cùng nhàm chán.

Trong lúc trò chuyện có người nhắc đến nhà họ Chu, nói Chu Tuệ Văn lại tặng hàng xóm một đống đặc sản.

Không ai nhắc Chu Hy Vân.

Cứ như cố tình bỏ qua.

Một đám người lải nhải chẳng có gì hay.

Y hệt hơn chục con vịt ồn ào.

Từ sáng đến tối chuyện nhà chuyện cửa nói mãi không hết.

Việc lông gà vỏ tỏi cũng có thể nhắc đi nhắc lại nửa ngày.

Kiều Ngôn không hòa vào nổi.

Xem ba bốn phút liền đóng nhóm, tiếp tục bật chế độ không làm phiền.

Một lúc sau Dung Nhân đi lên, gọi nàng xuống làm bánh.

Khách lại đông.

Bên dưới không xoay xở kịp.

Kiều Ngôn xuống lầu, buộc tạp dề, đội mũ, đeo khẩu trang và găng tay rồi quay đầu vào phòng bánh.

Dung Nhân nói: "Tối nay có buổi tụ tập, A Khoan và mọi người đều đi. Cậu đi không?"

Kiều Ngôn hỏi: "Ở đâu?"

"Quán rượu cuối phố. Mới mở, gần đây có chương trình."

"Đi."

Dung Nhân cười: "Hẹn mười giờ."

Kiều Ngôn giơ tay ra hiệu đã rõ: "Được, đến lúc đó cùng đi."

Bạn bè hẹn nhau tụ tập là chuyện thường.

Đám người này phần lớn đều chưa kết hôn.

Gần đây gần như duy trì tần suất mỗi tuần gặp một lần.

Kiều Ngôn hợp với mọi người.

Xưa nay chỉ cần rảnh là gọi một tiếng sẽ tới.

Có thể chơi thì chơi cho thoải mái.

Nàng cũng không phải kiểu ngày nào cũng ru rú ở nhà.

Quán Dung Nhân nhắc tên là Thượng Đô.

Môi trường không tệ.

Có ban nhạc biểu diễn cố định.

Rượu bán cũng thuộc loại khá.

Tổng thể có phong cách tương đối sang trọng, rất được giới nhân viên văn phòng quanh đây yêu thích.

Kiều Ngôn từng đến một lần.

Ngày khai trương đã ghé qua, tùy tiện uống hai ly.

Nàng quen bà chủ quán.

Không quá thân.

Chỉ biết người kia không phải dân địa phương.

Hôm ấy trò chuyện vài câu rồi tiện thể thêm liên lạc.

Sau đó không có thêm giao tiếp riêng.

Dung Nhân cùng mọi người không biết việc này.

Kiều Ngôn cũng chẳng nói.

Không để tâm lắm.

Tháng năm trời tối càng lúc càng muộn.

Hơn sáu giờ đèn đường mới sáng.

Khoảng tám giờ bên ngoài mới thật sự náo nhiệt.

Kiều Ngôn và Dung Nhân tám giờ rưỡi đã tan làm sớm.

Hai người lên lầu sửa soạn một chút rồi đi.

Khi tới Thượng Đô vừa hay mọi người khác cũng đã có mặt.

A Khoan cùng nhóm bạn gọi rượu xong.

Đặt một bàn ghế dài phía đông, chếch đối diện cửa chính.

Kiều Ngôn tới ngồi xuống, chào mọi người.

Dung Nhân theo sau, ngồi cạnh nàng.

A Khoan là một cô gái ăn mặc theo phong cách trung tính, tóc ngắn, tính cách cởi mở.

Nàng nhỏ hơn mọi người ở đây vài tuổi nhưng lại là người biết quan tâm người khác nhất.

Vừa thấy Dung Nhân đã trở nên hơi mất tự nhiên.

Còn chưa làm gì đã có vẻ chân tay luống cuống.

Kiều Ngôn gọi A Khoan một tiếng, vỗ chỗ trống bên cạnh: "Ngồi đây đi, đừng đứng nữa."

Đối phương vội vàng đồng ý, ngoan ngoãn đi qua.

Dung Nhân liếc A Khoan một cái.

Không phản đối.

Cũng chẳng biểu lộ cảm xúc thừa thãi.

Bạn bè gặp nhau cũng chỉ có mấy việc ấy.

Ăn uống.

Trò chuyện.

Chia sẻ tình hình gần đây, từ chuyện trên trời dưới đất đến những điều trong lòng.

Kiều Ngôn gần đây chẳng có trải nghiệm gì đáng lấy ra kể.

Vì vậy từ đầu đến cuối chủ yếu chỉ nghe.

Thi thoảng nhấp hai ngụm rượu, ăn chút đồ nhắm.

Lâu lâu chen vài câu lấy lệ, giúp người khác phân tích chuyện phiền lòng.

Bàn này nhiều phụ nữ.

Người đẹp cũng nhiều.

Giữa cả quán rượu vẫn khá nổi bật.

Không ít người nhìn sang, lòng rục rịch muốn thử tới làm quen.

Giữa chừng có một người đàn ông sang bắt chuyện, muốn mời Kiều Ngôn uống rượu.

Kiều Ngôn ngay cả đầu cũng chẳng ngẩng đã từ chối.

Nàng hoàn toàn không có hứng thú với chuyện tán tỉnh trong quán rượu.

Chị Mẫn nhìn toàn bộ quá trình.

Đợi người đàn ông đi xa mới vừa bật lửa châm thuốc vừa cười hỏi: "Kiều Kiều thoát độc thân chưa? Giờ vẫn một mình à?"

Kiều Ngôn hơi lùi về sau, dựa vào lưng ghế, thành thật nói: "Chưa. Vẫn độc thân."

Chị Mẫn lại hỏi: "Lần trước chẳng phải có một anh đẹp trai theo đuổi em sao? Không thành à?"

Trong trí nhớ của Kiều Ngôn chẳng có chuyện đó.

Hoàn toàn không hiểu đang nói ai, nàng hỏi ngược lại: "Theo đuổi em? Có à?"

"Có chứ, em quên rồi à? Người lần trước ăn cùng bàn với chúng ta ở Vân Hương Phường ấy. Cao gầy, khoảng một mét tám lăm, ngồi bên tay trái em. Lúc ấy người ta còn múc canh cho em. Không nhớ?"

Chị Mẫn nói gần như chỉ thiếu đọc thẳng tên.

Nhưng Kiều Ngôn quả thật đã quên người này.

Càng không nhớ hôm nào có ai từng bưng bát múc canh cho mình.

Tìm kiếm trong đầu một hồi vẫn lắc đầu.

Nàng xưa nay gặp người mình không thích rồi là quên.

Đặc biệt sau đó chẳng còn liên lạc thì càng không để chỗ trong đầu cho khách qua đường không quan trọng.

Chị Mẫn vốn muốn làm mai, định dò ý nàng giúp người kia.

Nhưng nhìn bộ dạng ấy liền thôi.

Biết rõ Kiều Ngôn thật sự chẳng có ý.

Chị buột miệng: "Đúng là đồ thẳng như ruột ngựa. Em cũng quá vô tư rồi…"

Kiều Ngôn chẳng hiểu, cũng không giải thích.

Những người bạn khác không tùy tiện hóng chuyện.

Nghe là biết tình hình, chẳng cần hỏi thêm.

Dung Nhân ở giữa chuyển chủ đề, chẳng bao lâu đã giải vây, nói sang chuyện thường ngày.

Rượu trên bàn độ không cao, uống khá nhanh.

Mọi người gọi thêm một vòng.

Chưa chơi đủ.

Còn định ngồi thêm.

Kiều Ngôn tửu lượng kém hơn mọi người.

Hơi choáng liền đi vệ sinh, sau đó trốn ngoài hành lang một lúc.

Bạn bè biết nàng muốn tránh rượu nhưng chẳng ngăn.

Cứ mặc nàng.

Chuyến đi này gần hai mươi phút mới quay lại.

Khi trở về, trong quán đã có thêm một nhóm khách mới.

Đi ngang quầy bar, Kiều Ngôn bắt gặp một gương mặt quen.

Giang Khai Sính.

Mới hôm qua vừa gặp.

Không biết tới từ lúc nào, đang ngồi cùng một nhóm đồng nghiệp vừa tan làm ở khu ghế cách đó không xa.

Trong nhóm còn có Chu Hy Vân.

Đối phương vẫn mặc bộ đồ công sở chỉnh tề chưa kịp thay.

Trên sống mũi có một cặp kính gọng bạc mảnh.

Tóc buộc lên.

Hai cúc cổ áo sơ mi được mở ra.

Thoạt nhìn vừa đứng đắn lại vừa mang nét quyến rũ trưởng thành của một người phụ nữ.

Chu Hy Vân ngồi sát bên Giang Khai Sính.

Giang Khai Sính đang ân cần rót rượu cho nàng, trên mặt mang nụ cười dịu dàng, miệng nói gì đó.

Chu Hy Vân phản ứng không lớn.

Có vẻ chẳng mấy hứng thú.

Nhưng vẫn nhận ly rượu, cầm trong tay.

Kiều Ngôn vừa xuất hiện đã nhìn trọn cảnh ấy.

Ngay lập tức khựng lại.

Ra ngoài uống ly rượu cũng có thể tình cờ gặp nhau.

Đúng là nghiệt duyên đủ sâu.

Mục lục
6 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây