Chương 54: Chương 54
Lều đơn vốn chỉ lớn như vậy.
Không gian bên trong chật, đến ngồi xổm xoay người cũng khó.
Kiều Ngôn phản ứng cực nhanh. Rõ ràng đã say đến đầu óc quay cuồng, quỳ nửa người cũng không vững, thế mà chỉ nghiêng người một cái đã chặn kín đường ra, động tác kéo khóa liền mạch, quen tay đến mức chẳng hề do dự.
Như sợ Chu Hy Vân rời đi mất, tốc độ còn khá nhanh.
Không hiểu nàng muốn làm gì, Chu Hy Vân còn đưa tay đỡ một cái, nhẹ giọng hỏi:
"Sao vậy?"
Kiều Ngôn lại xoay người, chẳng còn phân biệt nổi phương hướng, ngã thẳng vào ngực Chu Hy Vân, gối đầu lên người cô, không nói không rằng đã nằm sấp xuống.
Một tay còn túm vạt áo đối phương kéo kéo.
Không phải khó chịu cần phát tiết.
Chỉ đơn thuần ngứa tay muốn quấy người.
Chu Hy Vân thuận thế ôm nàng, xoa sau gáy.
"Muốn uống nước bây giờ?" Cô hỏi, lại sờ chiếc cổ nóng hổi, áp đầu ngón tay mát lạnh lên đó.
Cảm nhận chút dễ chịu, Kiều Ngôn lập tức nắm lấy tay cô, áp lên mặt mình, rồi cọ sang bên cổ như dùng để hạ nhiệt, ngay cả khe ngón tay cũng không bỏ qua.
Nàng vừa mềm nhũn ngồi xuống vừa nói:
"Không khát, không uống."
Chu Hy Vân vốn cũng chưa định đi ngay. Thấy vậy liền ở lại, ngồi cùng một lúc.
"Đau đầu, hay chỗ nào khó chịu?" Chu Hy Vân lại hỏi, giúp nàng xoa thái dương rồi đến sau tai, chỗ này ấn một chút, chỗ kia xoa vài cái. "Chóng mặt lắm à?"
Kiều Ngôn mềm nhũn dựa trong lòng cô, nhắm nửa mắt. Yên lặng một lúc mới mở miệng:
"Không, không khó chịu. Cũng ổn, chỉ là đầu hơi nặng, không ngẩng lên được."
"Ngươi uống nhiều quá."
"Không nhiều, chưa tới hai chai."
Chu Hy Vân gạt mái tóc vướng phía sau, lại xoa vai nàng.
"Hai chai cũng đủ rồi, không ít."
Kiều Ngôn không muốn nghe, nhíu mày, ngẩng đầu, mở miệng đã là một câu không cho phản bác:
"Ngươi lải nhải quá."
Chu Hy Vân không chấp nàng, chỉ khẽ bóp đầu mũi.
Cảm giác hơi ngứa, Kiều Ngôn chịu không nổi, lại nói:
"Đừng đánh người."
Mức này mà cũng gọi là đánh, đúng là mở mắt vu oan.
Chu Hy Vân kéo nhẹ dái tai nàng, thấp giọng phản bác:
"Không đánh ngươi."
Bản lĩnh đổi trắng thay đen của Kiều Ngôn vẫn không hề giảm so với hồi nhỏ.
"Suốt ngày bắt nạt ta."
Chu Hy Vân bị nàng chọc đến bật cười, cũng chẳng biết làm sao.
Kiều Ngôn vẫn không yên.
Có lẽ vừa rồi chơi cùng Hình Viễn và mọi người vẫn còn hưng phấn, bây giờ chưa ngủ được, lại chẳng tìm thấy chỗ tiêu hao sức lực, nàng liền đổi sang giày vò Chu Hy Vân.
Không lâu sau còn đẩy Chu Hy Vân ngã xuống, đè lên đệm.
Sợ nàng đột nhiên mất sức rồi ngã, Chu Hy Vân không dám thả lỏng, mặc nàng làm loạn nhưng từ đầu đến cuối vẫn đỡ người, tránh để va vào đâu.
Kiều Ngôn không cảm thấy mình mất tỉnh táo.
Ngược lại, nàng thấy đầu óc vẫn suy nghĩ được. Chỉ có hành động hơi chậm chạp, còn nghĩ chuyện thì chẳng vấn đề.
Nàng cũng không làm gì quá đáng, chỉ đè Chu Hy Vân không cho trốn.
Đến lúc này nàng vẫn biết chừng mực, nhớ xung quanh còn nhiều lều có người. Làm bừa quá mức không phải lựa chọn hay, nếu bị phát hiện sẽ vô cùng xấu hổ.
Lều chỉ có hai lớp vải, không cách âm, cũng chẳng kín đáo. Bên trong chỉ cần động tĩnh hơi lớn là bên ngoài có thể nhận ra.
Đặc biệt loại lều một người này, ngồi dậy động vài cái đã chạm nóc, hoặc vô tình đụng vào thành lều, nhìn từ ngoài rất dễ thấy.
Cũng may bây giờ mọi người đều đã nghỉ, không còn ai đứng bên ngoài, lửa trại cũng tắt từ lâu.
Nếu không, hai vòng lăn lộn ôm nhau vừa rồi của hai người chắc chắn sẽ thu hút không ít ánh mắt.
Kiều Ngôn ngồi trên eo Chu Hy Vân, từ trên cao nhìn xuống.
Tóc nàng đã xõa hết. Kiểu tóc đẹp buổi sáng bây giờ chẳng còn dáng, vừa bồng vừa rối.
Chu Hy Vân không phản kháng, cứ nằm dưới, tay phải giữ chặt bên eo nàng, bóp phần thịt mềm ít ỏi đến gần như không có.
Kiều Ngôn chống hai tay hai bên, hơi cúi xuống, nhỏ giọng:
"Bóp ta làm gì, bỏ tay ra."
Chu Hy Vân coi như không nghe, nâng nàng lên.
"Ngồi thẳng, đừng nghiêng ngả."
"Thẳng rồi, không nghiêng." Kiều Ngôn lại cúi thấp hơn, gần như dán trên người cô nhưng vẫn cách một khoảng, từ đầu đến cuối không chạm hẳn.
Chu Hy Vân đành đỡ nàng lên.
"Lên một chút."
Kiều Ngôn gạt tay cô.
"Không."
"Vậy ngươi muốn nằm?"
"Không nằm."
Chu Hy Vân kiên nhẫn:
"Nằm xuống nghỉ một lúc."
Kiều Ngôn không nghe.
"Chưa mệt, không vội."
"Sáng mai phải về thành phố sớm, trời chưa sáng đã dậy."
"Trước đó ngươi đâu nói."
"Bây giờ nói rồi."
"Mấy giờ?"
"Có thể sáu giờ."
Kiều Ngôn quả thật không chống nổi nữa, cuối cùng ngã xuống, vùi đầu vào chỗ xương quai xanh của Chu Hy Vân, duỗi thẳng tay chân như xác chết, còn đá chăn sang một bên.
"Thế thì sớm quá..."
Chu Hy Vân giải thích:
"Có người phải đi làm."
Kiều Ngôn buồn buồn:
"Ừ."
"Thức dậy là đi luôn, phần còn lại lão Hà và mọi người sẽ dọn."
"Cũng được."
Chu Hy Vân nói:
"Mai cùng ăn sáng."
Kiều Ngôn hỏi:
"Ăn đâu?"
"Đâu cũng được."
"Vậy tìm đại quán ăn sáng, ta muốn quẩy với sữa đậu nành." Kiều Ngôn lẩm bẩm. Nói xong lại ngẩng đầu. "Ta uống rượu, sáng mai chắc không lái được, nếu không sẽ thành lái xe khi có cồn."
"Ta lái."
"Thế xe máy của ngươi?"
"Họ sẽ đưa về giúp."
Hai người nói chuyện rất khẽ, giọng đều hạ thấp, tránh để bạn trong những chiếc lều bên cạnh nghe thấy.
Kiều Ngôn gần như dán sát tai Chu Hy Vân để nói, hơi thở phả ra khá nặng, nhịp thở cũng không đều.
Không gian nhỏ ngột ngạt, tối đen. Hai người đều không nhìn rõ mặt nhau, chỉ có thể mơ hồ nhận ra đường nét.
Kiều Ngôn lúc tỉnh lúc buồn ngủ, mí mắt chốc mở chốc nhắm. Một lúc sau nàng ôm chặt vai Chu Hy Vân, xấu tính dùng lông mi chọc người ta.
Trẻ con đến hết nói.
Cùng một trò đã dùng hai lần mà cũng không thấy chán.
Chu Hy Vân hỏi:
"Nóng không?"
"Ừ, hình như hơi nóng."
"Trên nóc có quạt nhỏ, ta bật."
Chu Hy Vân vừa định ngồi dậy đã bị Kiều Ngôn kéo lại.
"Lát nữa hãy bật."
Chu Hy Vân chạm sau gáy nàng, đầu ngón tay dính một lớp mồ hôi mỏng.
Nhiệt độ đêm ngoại ô không cao, về khuya thấp hơn thành phố khá nhiều.
Đặc biệt ở nơi cây cối um tùm nhưng gần như không có người sống thế này, chỉ cần gió đêm thổi một lúc, nhiệt độ sẽ hạ nhanh.
Trước đó có lửa trại nên không cảm thấy rõ, tưởng chẳng khác ban ngày.
Bây giờ đã mát hơn nhiều, chỉ là Kiều Ngôn uống rượu nên mới thấy khó chịu.
Chu Hy Vân tiện tay cầm được thứ gì đó, dùng làm quạt cho nàng.
Kiều Ngôn ngăn lại.
"Không cần."
"Lát nữa sẽ mát hơn." Chu Hy Vân nói. "Nhớ đắp chăn, có thể sẽ hơi lạnh."
Kiều Ngôn "ừ" một tiếng.
"Biết rồi."
Hai người cứ lẩm bẩm cả đống chuyện chẳng đầu chẳng cuối.
Đến khi xung quanh thật sự yên tĩnh, không còn nghe tiếng động dư thừa, đoán Hình Viễn và mọi người chắc đã ngủ hết, Kiều Ngôn mới nhích lên.
Nàng lần mò tìm cằm Chu Hy Vân, xoay mặt cô về phía mình rồi mơ màng cúi xuống.
Chu Hy Vân khựng lại.
Cô cứ tưởng Kiều Ngôn chỉ ăn vạ không muốn mình đi, sẽ chẳng làm gì.
Ai ngờ không phải.
Cô không tránh kịp, đành tiếp nhận.
Trong miệng Kiều Ngôn vẫn còn mùi rượu nồng. Son môi ban ngày bền bỉ bám lại trên môi, mang chút hương trái cây pha lẫn, rất nhạt.
Mùi nước hoa trên người nàng cũng chưa tan, khá giống hương cỏ cây Chu Hy Vân vẫn thường dùng.
Yết hầu Chu Hy Vân khẽ động.
Khó lòng kiềm chế.
Lần này Kiều Ngôn thể hiện khá hơn trước, ít nhất cũng tiến bộ một chút.
Hôn môi xong, nàng lại hôn lên mặt Chu Hy Vân, cọ cọ như trẻ con, còn luồn tay vào tóc cô, nhẹ nhàng vuốt.
"Không sang bên kia nữa, ở đây cũng giống nhau..." Nàng thấp giọng, chóp mũi cọ Chu Hy Vân. "Nghe thấy chưa?"
Chu Hy Vân không trả lời trực tiếp, chỉ nói:
"Muộn rồi, không ngủ thì trời sắp sáng."
"Còn chưa tới hai giờ, vẫn sớm." Kiều Ngôn chẳng cần xem giờ cũng biết. "Ít nhất còn mấy tiếng."
Chu Hy Vân không lay chuyển được nàng, miệng vẫn nghiêm túc:
"Nếu không sáng mai không dậy nổi..."
Kiều Ngôn coi như không nghe thấy, chưa đợi cô nói hết đã lại chặn môi, nuốt luôn phần còn lại.
Trong hoàn cảnh thế này, mọi giác quan như được khuếch đại gấp nhiều lần.
Ngoại trừ không nhìn rõ, những thứ khác dường như đều trở nên nhạy bén.
Chu Hy Vân không từ chối Kiều Ngôn.
Cô đặt tay hai bên, không chạm nàng, bất kể Kiều Ngôn làm gì cũng chỉ tiếp nhận, không đáp lại.
Loại thời điểm này nhất định phải có một người giữ lý trí và kiềm chế.
Nếu không sẽ thật sự loạn.
Hoàn cảnh không phù hợp.
Nếu ở nhà hoặc nơi khác còn miễn cưỡng được, ngoài trời thì không thể chiều theo Kiều Ngôn.
Vẫn nên có giới hạn.
May mà Kiều Ngôn cũng không quá đáng, không vượt quá ranh giới.
Chu Hy Vân nằm yên, đầu ngón tay khẽ run.
Mấy lần cô muốn ôm Kiều Ngôn, đến phút cuối vẫn nhịn xuống.
Ý chí quả thật không tệ, đủ sức giữ mình, không đến mức giống kẻ mặt dày trên người.
Chẳng bao lâu sau Kiều Ngôn lại dừng, bật chiếc quạt nhỏ, sợ nóng mà kéo kéo quần áo.
Chu Hy Vân nói:
"Nằm yên một lúc sẽ đỡ. Đừng động tới động lui."
Kiều Ngôn vẫn không nghe, cúi xuống lại cắn hôn cô hai cái.
Da mặt dày như sắt, cứ đến đêm là phát tác.
Không chỉ vậy, nàng còn dịch xuống một chút, không an phận mà làm thêm vài động tác khác.
Chu Hy Vân siết chặt chăn bên cạnh, khớp ngón tay hơi trắng.
Lại là một đêm ít sao.
Mây theo gió trôi, vầng trăng tròn trắng bạc dần lộ ra toàn bộ, không bao lâu lại bị lớp mây dày che mất hơn nửa.
Ánh trăng dưới đất lúc thì trong như nước, lúc lại mờ tối, thay đổi liên tục.
Thật ra một số người trong lều khác vẫn chưa ngủ.
Trong thời gian ấy còn có người lén đi ra ngoài, đứng bên đường hóng gió, hút thuốc, nghịch điện thoại, tránh sang một bên để trả lời cuộc gọi.
Bốn phía rất yên tĩnh.
Thỉnh thoảng giọng nói hơi lớn một chút vẫn truyền về đây.
Chu Hy Vân nghe được, còn biết đó là ai.
Nhưng cô không để ý, chỉ chuyên tâm đối phó với kẻ gây nợ trong lòng.
Cuối cùng cô vẫn xoay người giữ lấy Kiều Ngôn, không cho người này hôn xong là chạy, trực tiếp ấn nàng xuống dưới.
Kiều Ngôn giãy giãy, cắn tay cô.
Chu Hy Vân không kêu đau, mặc nàng cắn.
"Nóng..." Kiều Ngôn thấp giọng.
Chu Hy Vân chẳng hề động lòng.
Có người đúng kiểu tự chuốc khổ.
Biết rõ không nên chọc mà cứ phải trêu, còn đường đường chính chính vuốt đuôi người ta, lần nào cũng ngang nhiên phạm vào điều kiêng kỵ, phải đến lúc không thu lại được mới biết lợi hại.
Kiều Ngôn nằm dưới thở một lúc, cổ đầy mồ hôi.
Chu Hy Vân chẳng chê mà hôn lên tai nàng.
Nàng còn có mặt mũi nói:
"Trên người ta có mùi, không dễ ngửi đâu. Được rồi, ngươi mau tránh ra."
Chu Hy Vân che miệng nàng, không nghe lải nhải.
Ỷ vào điều kiện không cho phép, biết cô có nguyên tắc sẽ không thật sự làm gì, Kiều Ngôn "ưm" hai tiếng, được đằng chân lân đằng đầu, hôn lòng bàn tay Chu Hy Vân, đầu lưỡi khẽ lướt qua.
Chu Hy Vân bóp hai má nàng, ôm người ngồi dậy, để nàng tựa trên vai.
Kiều Ngôn mềm nhũn nói:
"Chu Hy Vân, ngươi đáng ghét."
Một lúc lâu Chu Hy Vân mới đáp:
"Ừ, là ta không đúng."
Miệng nói một đằng.
Làm lại một nẻo.
Hoàn toàn không giống nhau.
Kiều Ngôn tự bê đá đập chân mình, đến nước này chỉ có thể chịu, nuốt hết trái đắng.
Không biết từ lúc nào, người bạn vừa ra bên đường hóng gió đã quay lại.
Hắn hút xong, dùng mũi giày dập tàn thuốc, nhét bật lửa vào túi rồi cầm điện thoại đi về khoảng đất trống.
Lúc đi ngang chiếc lều nhỏ, người kia dường như nghe thấy gì đó, theo bản năng quay đầu nhìn.
Nhưng không xác định được âm thanh phát ra từ đâu.
Hắn đứng lại hai giây, nhìn một vòng xung quanh, cuối cùng cho rằng mình nghe nhầm, chắc uống rượu lại thức khuya nên xuất hiện ảo giác.
Người kia lắc đầu cho tỉnh, quay người chui vào chiếc lều lớn.
Bên trong vẫn còn vài người nằm xem điện thoại, người đeo tai nghe nghe nhạc, người nửa đêm vẫn cày trò chơi.
Ngủ thật sự chỉ là số ít.
Người kia nằm xuống cạnh Hình Viễn, vén chăn chui vào.
Hình Viễn nửa tỉnh nửa mê, giơ tay giữ trán hắn, khó chịu mắng:
"Nửa đêm ra ngoài gọi hồn à?"
Người kia nói:
"Gọi điện với bạn gái, có chút chuyện."
Hình Viễn trùm chăn.
"Cút xa chút."
Đầu óc người kia cũng chẳng tỉnh táo, nằm xuống còn kể qua chuyện vừa nghe thấy, bảo hình như có tiếng kỳ lạ.
Hình Viễn chẳng coi ra gì.
"Kỳ lạ cái gì, ngủ đi."
Những người khác trong lều hoàn toàn không nghe, chẳng ai quan tâm.
Muộn thêm một chút, mấy người nghịch điện thoại cũng chịu tắt máy. Nhắm mắt chạm gối là ngủ ngay.
Kiều Ngôn cũng ngủ vào lúc này.
Cơn mệt ập tới như thủy triều, khiến nàng dù vừa bị hôn đến đầu óc quay cuồng vẫn có thể nghiêng đầu dựa vào Chu Hy Vân, bất động như hết hơi.
Chu Hy Vân ôm người, vỗ vài cái, cuối cùng nhẹ tay đặt Kiều Ngôn nằm xuống, kéo một góc chăn phủ lên bụng nàng.
Đêm nay khó chịu hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Bóng tối mài mòn thần kinh.
Chu Hy Vân mất ngủ rất lâu, mãi chẳng có chút buồn ngủ.
Kẻ đầu sỏ gây chuyện lại ngủ ngon vô cùng, giữa chừng không tỉnh lấy một lần, một mạch tới lúc chuông báo vang.
Chu Hy Vân vẫn không bình tĩnh lại được, nằm bên cạnh, hơi ngẩng cằm, cổ họng khô khốc.
Một đêm bị giày vò.
Không sao yên ổn.
Sáng hôm sau quả nhiên phải dậy rất sớm.
Gần như đúng sáu giờ là mọi người thức, sau đó thu dọn đồ đạc, tìm đủ vật dụng rồi có thể rời đi.
Cả nhóm không cùng đường về thành phố.
Người đi nhóm ba nhóm năm, ai dậy sớm thì chào một tiếng rồi cưỡi xe máy phóng đi.
Hình Viễn và Ôn Như Ngọc thuộc nhóm giữa, trời vừa sáng mới bò dậy.
Hình Viễn không đi làm, Ôn Như Ngọc ban ngày cũng chẳng có việc. Hai người hoàn toàn có thể ngủ đủ rồi mới đi, nhưng nghĩ muốn cùng Chu Hy Vân về thành phố nên cũng dậy sớm.
Chu Hy Vân ra trước họ hai phút.
Rảnh tay, cô xách hai túi giấy được bọc kín đặt lên ghế phụ chiếc xe màu trắng.
Ôn Như Ngọc vừa tỉnh đã nhìn thấy, hỏi:
"Đó là gì?"
"Quần áo thay hôm qua."
Là váy và giày cao gót của Kiều Ngôn, bộ nàng mặc tới tiệc sinh nhật.
Ôn Như Ngọc hiểu ngay, hơi nhướng đuôi mày trái.
Nàng nghiêng đầu, thấy sắc mặt Chu Hy Vân hơi kém, rõ ràng cả đêm không ngủ tử tế.
"Không nghỉ được?"
Chu Hy Vân không trả lời, chỉ đóng cửa xe.
"Cô Kiều đâu?" Ôn Như Ngọc lại hỏi.
"Vẫn trong lều."
"Còn ngủ?" Ôn Như Ngọc khựng lại.
Chu Hy Vân vẫn không đáp.
Ôn Như Ngọc nói:
"Chẳng phải trước chín giờ ngươi phải tới công ty sao? Không định về nữa?"
"Vẫn còn sớm."
"Không sớm đâu, về còn phải thay đồ các thứ."
Chiều công ty có cuộc họp lớn, buổi sáng phải chuẩn bị trước, nếu không rất dễ không kịp.
Ôn Như Ngọc khá lo, nhưng Chu Hy Vân là người trong cuộc lại hoàn toàn không sốt ruột.
Ôn Như Ngọc đi về phía lều, định gọi Kiều Ngôn.
Chu Hy Vân ngăn lại, bình thản nói:
"Đã dậy rồi, không cần gọi."
Ôn Như Ngọc lập tức hiểu, thức thời dừng bước.
Người trong lều hơn mười phút sau mới chậm chạp xuất hiện.
Tóc xù rối, môi khô, màu môi lại rất đỏ. Vừa bước ra mắt còn hơi mờ mịt, như chưa phân biệt được hiện thực.
Là kẻ tối qua chẳng làm chuyện tử tế, nhưng lúc tỉnh dậy Kiều Ngôn nhìn lại vô tội đến mức như thể nàng mới là người bị bắt nạt.
Ôn Như Ngọc, Hình Viễn và mọi người đều vô thức lén nhìn Kiều Ngôn, rồi lại mang vẻ đầy hàm ý liếc Chu Hy Vân, giống như phát hiện chuyện động trời.
Chu Hy Vân không giải thích, lười nói.
Thái độ ấy càng giống ngầm thừa nhận.
Hình Viễn dùng khuỷu tay huých Ôn Như Ngọc, tặc lưỡi đầy chua chát, lập tức che mắt quay đi.
Ôn Như Ngọc cũng phối hợp ho khan, nhìn sang chỗ khác, giả vờ chẳng hiểu gì.
Hai người bạn xấu cực kỳ giỏi tưởng tượng, chuyện không có cũng nghĩ thành như thật.
Kiều Ngôn nhìn sang, thấy Hình Viễn làm bộ làm tịch còn nhíu mày, tưởng có chuyện gì, đặc biệt cúi xuống nhìn quanh mình một lượt.
Chu Hy Vân không thèm để ý hai người kia.
Đợi Kiều Ngôn đi tới mới lên xe.
Lúc về vẫn là hai người đi chung một xe.
Ôn Như Ngọc và Hình Viễn lái xe của mình, những người thuận đường cũng chen sang xe hai người họ, tuyệt đối không lên chiếc màu trắng.
Kiều Ngôn vừa ngồi vào đã yên tâm ngủ bù.
Đối với việc mình làm tối qua, nàng hoàn toàn thản nhiên, còn thấy ánh sáng ban ngày chói nên cố ý đeo bịt mắt.
Xe đi được một đoạn, bất kể nàng ngủ hay chưa, Chu Hy Vân bỗng nói:
"Tối nay ta sang chỗ ngươi."
Kiều Ngôn không động, một lúc sau mới nghiêng đầu về phía ghế lái, bịt mắt vẫn che kín, vừa ngáp vừa nói:
"Ta phải về Tây Tỉnh."
Chu Hy Vân chỉ nói:
"Viên Minh Thành và mọi người vẫn chưa đi."
Kiều Ngôn lập tức đổi giọng:
"Cũng không phải không được, ta có thể hai hôm nữa mới về Tây Tỉnh."
Không hề kiên trì.
Đổi nhanh đến mức chẳng cần thương lượng.
Chu Hy Vân cong môi, mắt vẫn chăm chú nhìn đường.
Kiều Ngôn hiếm khi hiểu chuyện, nói:
"Ở thêm hai ngày cũng chẳng sao."
Sau đó kéo hé một bên bịt mắt, chỉnh đầu lại, liếc sang Chu Hy Vân, vẫn cố giữ thể diện mà bổ sung:
"Chỉ cần ngươi trả tiền phòng."