Chương 7: Chương 7

Chương 7: Chương 7

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~2.317 từ · 11 phút đọc · 7/106

Cuộc sống về đêm vào khoảng mười một, mười hai giờ mới vừa bắt đầu.

Xung quanh đâu đâu cũng là nam nữ qua lại.

Tiếng trò chuyện, tiếng cười đùa nối tiếp nhau.

Âm lượng không đến mức quá lớn, nhưng vẫn đủ ồn ào.

Kiều Ngôn đi đường vòng trở về chỗ ngồi, tránh Chu Hy Vân, không chạm mặt trực tiếp.

Không hẳn vì cố ý trốn nàng.

Chỉ là tình huống như vậy khá khó xử.

Kiều Ngôn tự giác không muốn quấy rầy chuyện tốt của người ta.

Lỡ bị phát hiện thì hai bên đều ngượng, chẳng bằng tránh đi để khỏi phát sinh phiền phức.

Nàng đã quá quen với những cảnh tượng tương tự.

Cũng chẳng phải lần đầu gặp.

Từ lâu đã tích lũy được kinh nghiệm ứng phó.

Mấy năm trung học, có vài nam sinh muốn theo đuổi nữ thần Chu nhưng sợ bị từ chối, lại không dám trực tiếp tỏ tình.

Thế là mấy lần lén tìm tới người hàng xóm cùng khu là Kiều Ngôn, nhờ chuyển thư tình, chuyển quà.

Có người còn nghĩ đủ cách mua chuộc nàng.

Chiêu nào cũng dùng.

Có vài việc chính là làm một lần thì lạ, hai lần thì quen.

Nhiều thêm vài lượt rồi tự nhiên thích ứng.

Ban đầu Kiều Ngôn không chịu giúp.

Ai tới cũng nói mình và Chu Hy Vân không thân, không muốn xen vào.

Nhưng sau đó có một lần vẫn miễn cưỡng đồng ý, giúp một người chuyển món quà đầy tình ý.

Kết quả có thể tưởng tượng.

Chu Hy Vân lạnh mặt vứt toàn bộ đồ đi.

Không chút nể tình châm chọc Kiều Ngôn lo chuyện bao đồng, còn bảo sau này nàng không được bước vào cửa nhà họ Chu nữa.

Từ đó, Kiều Ngôn thật sự không bao giờ xen vào chuyện tình cảm của người này.

Có xa bao nhiêu tránh xa bấy nhiêu.

Tuyệt đối không dính.

Đỡ tự chuốc phiền.

Chu Hy Vân ghét người khác can thiệp vào đời tư của mình.

Bất kể là ai.

Ngay cả mẹ ruột ra mặt cũng vô dụng.

Học bá nổi giận vẫn khá đáng sợ.

Gần như chẳng nhận người thân.

Chuyện cũ năm xưa đến giờ Kiều Ngôn vẫn nhớ rất rõ.

Vẫn có thể hồi tưởng vẻ mặt lạnh như băng của Chu Hy Vân khi tức giận.

Rõ ràng ngày thường là một người tính tình ôn hòa, lạnh nhạt, vậy mà một khi nổi nóng lại giống hệt sát thần.

Kiều Ngôn kín đáo trở về chỗ ngồi, đổi sang vị trí trong góc.

Dung Nhân quan tâm hỏi: "Đi lâu thế mới về, có chuyện gì à?"

Kiều Ngôn đáp: "Không. Chỉ đứng bên kia hóng gió một lúc."

Dung Nhân nói: "Tưởng cậu bị gì. Vừa nãy còn định đi tìm."

Đi một mình trong quán rượu không an toàn.

Dễ gặp chuyện.

Bạn bè đều để ý thêm một chút.

Kiều Ngôn rót một cốc nước cầm trong tay: "Mọi người cứ chơi đi, không cần lo cho tôi."

Dung Nhân gật đầu, quay sang nhận điếu thuốc chị Mẫn đưa rồi sang bên kia tiếp tục vui chơi.

A Khoan ngồi bên cạnh vẫn chưa thả lỏng.

Tuổi còn nhỏ, da mặt mỏng.

Cứ bị anh chị trêu vài câu là dễ đỏ mặt đỏ tai.

Lần này cô gái nhỏ hiếm hoi lanh lợi một phen, chủ động ghé tới châm lửa cho Dung Nhân, còn giúp bà chủ Dung cầm ly rượu.

Dung Nhân cúi đầu hút một hơi.

Sau đó nâng tay vuốt mặt A Khoan.

Đầu ngón tay lúc nhẹ lúc nặng miết qua, trực tiếp xoa phần cằm cô gái đỏ lên một dấu nhàn nhạt.

Hành động ấy mang ý vị sâu xa.

Có chút mập mờ.

Dung Nhân uống hơi nhiều.

Đầu óc không tỉnh táo lắm.

Những người bạn ở đây sao có thể không nhìn ra.

Ai nấy trong lòng hiểu rõ.

Nhưng ngoài mặt đều coi như chẳng thấy, không tùy tiện ồn ào trêu chọc.

Kiều Ngôn cũng làm như không biết, cúi đầu chơi điện thoại, coi mình là người vô hình.

Ngày mai là thứ bảy.

Không cần đi làm.

Tối nay có thể thả lỏng.

Chị Mẫn cùng mọi người vẫn hết ly này tới ly khác.

Nhìn tình hình, sớm nhất cũng phải tới rạng sáng mới tan.

Kiều Ngôn không thúc.

Cũng chẳng vội về.

Khoảng thời gian sau đó nàng không uống thêm giọt rượu nào.

Thỉnh thoảng chỉ ăn vài miếng.

Thi thoảng lại vô thức đảo mắt nhìn xung quanh, ánh mắt lướt về phía quầy bar.

Buổi tụ tập của nhóm nhân viên Ích Phong mới bắt đầu.

Một vòng rượu còn chưa uống hết.

Có lẽ bữa này tổ chức để chào mừng một người mới.

Hoặc Chu Hy Vân.

Hoặc Giang Khai Sính.

Khả năng trước cao hơn.

Dù sao chức vụ của người sau thấp hơn quá nhiều.

Trong lúc đó, một người đàn ông vóc dáng trung bình đứng dậy kính Chu Hy Vân một ly, thái độ vô cùng cung kính.

Chu Hy Vân không đổi sắc.

Không nhìn ra vui hay không vui.

Nàng chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Cũng chẳng nâng ly đáp lễ.

Ngay cả chạm cốc cũng không.

Sau đó, Giang Khai Sính cũng cười kính Chu Hy Vân, tiện tay rót thêm bia cho nàng.

Thái độ Chu Hy Vân với cậu ta tốt hơn đôi chút.

Ít nhất không lạnh nhạt như với người khác.

Kiều Ngôn thu hết toàn bộ cảnh tượng vào mắt, đại khái đoán được tình hình bên kia.

Chu Hy Vân không bài xích Giang Khai Sính.

Kiều Ngôn nhìn là biết.

Quá rõ.

Không cần đoán.

Cách Chu Hy Vân đối xử với Giang Khai Sính nhất định khác người bình thường.

Nếu đổi thành người khác, khả năng lớn nàng ngay cả ly rượu kia cũng chẳng uống.

Cùng lắm qua loa cho xong.

Trước đó Kiều Ngôn còn nghĩ, người luôn thanh cao như Chu Hy Vân chắc chắn chẳng chấp nhận sự theo đuổi của Giang Khai Sính.

Nhưng sự thật trước mắt hoàn toàn khác.

Dường như không phải vậy.

Tuy nhiên cũng chẳng kỳ lạ.

Xét kỹ thì phát triển như thế khá hợp lý.

Điều kiện cá nhân của Giang Khai Sính ở công ty thật ra không tệ.

Dù chưa thể xem là xuất sắc nhất, nhưng thắng ở tuổi trẻ, có chí tiến thủ.

Học vấn, chiều cao, ngoại hình đều ổn.

Tính tình và cách nói chuyện cũng tự nhiên, hài hước.

Gia cảnh tầm trung, không phải gánh nặng.

Cách theo đuổi người khác cũng không đến nỗi.

So với những kẻ lõi đời trong công sở, cậu ta rõ ràng là một người trẻ đầy tiềm năng.

Không nghi ngờ gì, chắc chắn khá được ưa chuộng.

Kiểu đàn ông trầm ổn, kín đáo cũng khá hợp với Chu Hy Vân.

Xét mọi mặt đều tương xứng.

Kiều Ngôn mở khóa màn hình, lại bấm vào trang cá nhân rồi kéo xuống làm mới.

Ánh sáng yếu ớt từ màn hình chiếu lên mặt, phác ra đường nét xinh đẹp.

Chu Hy Vân không để ý tới bên này.

Nàng đang thấp giọng trò chuyện cùng đồng nghiệp.

Trên sân khấu, ban nhạc biểu diễn cố định lại xuất hiện, chơi nhạc và hát cho khách, còn tương tác cùng mọi người.

Cả quán lập tức náo nhiệt.

Khách khứa đều khá nể mặt, nhiệt tình hưởng ứng.

Sau khi ban nhạc kết thúc, bà chủ quán lên sân khấu xuất hiện, khuấy động bầu không khí.

Bà chủ là một người phụ nữ quyến rũ hơn ba mươi tuổi, tên đầy đủ Ôn Như Ngọc.

Gương mặt đẹp, dáng người cũng nổi bật.

Nàng rất nhiệt tình.

Sau khi xuống sân khấu còn ghé qua chỗ Kiều Ngôn một lần, cười tươi vẫy tay với nàng.

Kiều Ngôn trò chuyện cùng Ôn Như Ngọc một lúc.

Chỉ tùy tiện nói vài câu.

Ôn Như Ngọc hào phóng tặng bàn của họ cả một thùng rượu, còn giảm hai phần giá cho toàn bộ hóa đơn.

Kiều Ngôn không khách sáo, thản nhiên nhận rồi cảm ơn.

Ôn Như Ngọc còn nhiều việc phải lo.

Chẳng bao lâu đã rời đi.

Kiều Ngôn nhìn theo nàng, vô tình lại liếc sang xa xa.

Có lẽ vẫn chưa phát hiện bên này.

Chu Hy Vân đã ngồi xuống, đang cúi đầu xem điện thoại.

Cùng lúc đó, Giang Khai Sính ở đầu bên kia ghế cũng im lặng bấm điện thoại, nhìn như đang nhắn tin với ai.

Hai người này biết đâu đang nhắn cho nhau.

Nhiều đồng nghiệp ở đây.

Có vài lời không tiện nói trực tiếp, chỉ đành nhắn tin riêng.

Kiều Ngôn quay mặt nhìn nơi khác.

Không tiếp tục chú ý bên đó.

Trong quán càng lúc càng ồn.

Càng về sau người càng đông.

Buổi tụ tập của nhóm bạn kết thúc lúc mười hai giờ rưỡi đêm.

Chị Mẫn cùng mọi người không chống nổi cơn buồn ngủ.

Uống đủ rồi liền chuẩn bị rời đi.

Kiều Ngôn ở lại thu xếp.

Trước tiên tiễn vài người, sau đó gọi xe cho Dung Nhân và A Khoan.

"Trông cậu ấy cho cẩn thận, nhất định đưa tới tận cửa nhà."

Kiều Ngôn dặn A Khoan, vẫn không yên tâm.

A Khoan "ừ" một tiếng, dìu Dung Nhân lên xe.

Phía sau còn vài người.

Kiều Ngôn lại bận rộn gọi tài xế lái hộ cho từng người, mãi đến khi tiễn người cuối cùng đi.

Làm xong đã một giờ sáng.

Thoáng cái nửa tiếng trôi qua.

Gió đêm khá lớn.

Ào ào thổi thẳng tới.

Bất ngờ còn hơi lạnh.

Kiều Ngôn đứng yên một lát, tiện tay kéo cổ áo kín hơn, chuẩn bị tìm tài xế lái hộ cho chính mình.

Nhưng đúng là không khéo.

Điện thoại bỗng hết pin.

Khựng hai giây rồi tự động tắt máy.

Vừa rồi trong quán chơi quá lâu.

Giữa chừng còn chơi hai ván trò chơi, pin đương nhiên không chịu nổi.

Kiều Ngôn chẳng chú ý.

Đến lúc này mới cầm điện thoại lên vỗ mạnh mấy cái, không nghĩ nhiều liền nhấn nút khởi động.

Vẫn vô dụng.

Điện thoại cố sống cố chết rung một cái.

Màn hình vẫn đen.

Nàng bực bội, nhìn quanh một vòng rồi sờ túi quần.

Được rồi…

Trước cửa Thượng Đô không có sẵn tài xế lái hộ.

Trên người nàng cũng chẳng có tiền mặt.

Một đồng cũng không.

Ai cũng lo chu toàn.

Chỉ quên mất chính mình.

Kiều Ngôn mím môi, do dự xem nên quay vào quán mượn dây sạc hay bắt taxi, về tới nhà rồi mới trả tiền.

Nơi này không quá vắng vẻ.

Dù giờ đã muộn, trên đường vẫn có xe qua lại.

Còn có những nhóm ba năm người đi dạo, ăn khuya.

Kiều Ngôn cân nhắc mãi, cuối cùng quyết định quay vào quán mượn dây sạc.

Đêm hôm khuya khoắt.

Một mình bắt taxi vốn đã không an toàn.

Điện thoại còn hết pin thì càng dễ xảy ra chuyện.

Nàng quay người đi về.

Nhưng mới bước được hai bước đã nghe có người gọi.

"Kiều Ngôn!"

Nàng theo tiếng quay đầu.

Nhưng chẳng thấy ai.

Đúng lúc này, bên đường có một chiếc xe màu trắng dừng lại.

Cửa kính hàng trước từ từ hạ xuống.

Ôn Như Ngọc ngồi ghế lái, vẫy tay với nàng: "Bên này, hướng tây."

Kiều Ngôn nghiêng người.

Nhìn rõ mới nhẹ giọng gọi: "Bà chủ Ôn."

Ôn Như Ngọc vuốt phần tóc bên tai bị gió thổi rối, hỏi: "Sao vậy? Còn chờ người à?"

"Không." Kiều Ngôn thành thật kể. "Định tìm người lái hộ, nhưng điện thoại hết pin."

Ôn Như Ngọc hỏi tiếp: "Bạn bè của cậu đâu?"

"Đi trước rồi."

"Ra vậy…"

Ôn Như Ngọc hiểu ra, suy nghĩ rồi hỏi: "Có cần giúp không?"

Đương nhiên là cần.

Chắc chắn phải nhờ người.

Nhưng ngoài miệng Kiều Ngôn vẫn khách sáo, chỉ nói định sạc điện thoại trước rồi tính.

Ôn Như Ngọc nhiệt tình hạ kính thêm một chút, hỏi nàng sống ở đâu.

Kiều Ngôn nói: "Không cần đâu. Cậu cứ lo việc của cậu, đừng chậm trễ. Tôi lát nữa sẽ đi. Vừa hay có thể tự lái xe về."

"Xe của cậu tôi sẽ cho người trông. Mai tới lấy là được." Ôn Như Ngọc nói. "Dù sao tôi cũng phải ra ngoài một chuyến, tiện đường đưa bạn về. Thêm một người cũng chẳng đáng gì."

Đã nhiệt tình tới mức này, Kiều Ngôn khó mà tiếp tục từ chối.

Nàng do dự một lát rồi vẫn đồng ý, mở cửa sau ngồi vào.

Vừa cúi người vừa nói: "Cảm ơn. Làm phiền cậu rồi."

Ôn Như Ngọc cười: "Không có gì."

Nói xong liền khởi động xe, lái vòng tới cửa sau quán để đón một người khác.

Kiều Ngôn tự giác nhường chỗ, chừa khoảng trống cho người bạn kia.

Cửa sau rất vắng.

Tối đen.

Người phụ nữ đứng chờ bên đường dưới một cây đa tán lá um tùm.

Ánh đèn phía trước gần như bị lá cây che kín.

Kiều Ngôn nhìn ra ngoài.

Lần đầu còn chẳng nhận ra đối phương.

Mãi đến khi xe tới gần, người ấy mở cửa ngồi xuống bên cạnh, nàng mới chậm chạp phản ứng lại.

Chu Hy Vân bình tĩnh đối diện ánh mắt nàng.

Sau đó hoàn toàn làm ngơ.

Cứ như từ trước tới nay chưa từng quen biết.

Kiều Ngôn: "…"

Mục lục
7 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây