Lỡ Vẽ Trấn Yêu Phù Thành Khóa Nhân Duyên
● Bất Hệ Chu Lưu
Giới thiệu
Lăng Sương là truyền nhân duy nhất đời thứ 108 của Thanh Phong Quan. Mang trên vai trọng trách chấn hưng đạo quán, nàng vâng lệnh sư phụ xuống núi trừ yêu. Kim la bàn trong tay run dữ dội như mắc Parkinson, cuối cùng chỉ thẳng về một căn hộ yêu khí ngút trời — phòng 404. Người thuê nhà Lăng Sương, một thân đạo bào, chính khí lẫm liệt. Chủ nhà Hồ Nguyệt Ly, tóc dài xoăn nhẹ, dung mạo quyến rũ đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt. Lăng Sương hét lớn: “Yêu nghiệt! Xem 【Trấn Yêu Khóa Hồn Phù】 của ta đây!” Đêm trăng mờ gió lớn, Lăng Sương cầm phù chú, nhắm thẳng vào vị chủ nhà hồ yêu đang vừa đắp mặt nạ vừa xem phim. Kết quả — tay trượt một cái, nét bút lệch mất. Kim quang trấn yêu lập tức biến thành ánh hồng nhân duyên. Một đạo 【Khóa Đồng Tâm 10 Mét】 ngang ngược xuất hiện, cưỡng ép trói chặt một người một yêu với nhau. Từ đó, chỉ cần khoảng cách giữa hai người vượt quá mười mét, Lăng Sương sẽ “vèo” một tiếng, lập tức dịch chuyển tới bên cạnh Hồ Nguyệt Ly. Đi vệ sinh phải chờ nhau. Tắm rửa phải canh nhau. Đi siêu thị chỉ cần lơ là một chút là có thể trình diễn ngay tiết mục “người sống biến mất” trước mắt bàn dân thiên hạ. Hồ Nguyệt Ly: “Ta chỉ muốn thu tiền thuê nhà thôi, không muốn thu luôn một món trang sức hình người đeo bên mình!” Thế nhưng khi yêu lực cực hàn ngủ say trong cơ thể Lăng Sương bất ngờ mất kiểm soát, Hồ Nguyệt Ly mới phát hiện ra rằng sợi dây liên kết giữa hai người lại chính là chìa khóa để nàng tu luyện. Từ đây, con đường thanh tâm quả dục của tiểu đạo sĩ chính thức biến thành những tháng ngày kề tai áp má, thân mật không rời của cái gọi là… “linh tu”. Tiểu kịch trường Trên con đường nhỏ ven suối. “Nguyệt Ly tỷ, ta phát hiện ra một chuyện!” “Chuyện gì?” “Chỉ cần ta đứng yên, tỷ cứ đi về phía trước. Đủ mười mét là ta có thể trực tiếp dịch chuyển tới cạnh tỷ. Như vậy ta không cần tự đi bộ nữa!” Hồ Nguyệt Ly lạnh lùng cảnh cáo: “Đừng có lười. Ta không muốn cứ đi mười mét lại phải dang tay đón ngươi như vớt cá.” Lăng Sương ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ, nhìn Hồ Nguyệt Ly càng lúc càng đi xa, khóe môi cong lên thành nụ cười gian xảo. Mười mét vừa đủ. Bóng người chợt lóe. Hồ Nguyệt Ly theo bản năng dang hai tay, vững vàng đón lấy tiểu đạo sĩ đang nhào vào lòng mình, sau đó búng nhẹ lên trán nàng. “Tiểu quỷ lười.” Lăng Sương ngẩng mặt, đáp đầy cây ngay không sợ chết đứng: “Là tỷ chiều ta mà.” Một nụ hôn kết thúc. Hồ Nguyệt Ly vẫn còn chưa thỏa mãn, khẽ nhướng mày: “Muốn dùng cách này nữa thì phải trả phí.” Nghiêm túc, ngây ngô tự nhiên, trưởng thành từng ngày · đạo sĩ niên hạ công×Miệng cứng lòng mềm, cá mặn chính hiệu · hồ yêu trạch nữ thụ (Có phản công.) Khởi đầu là cưỡng chế trói buộc, về sau lại thành hai người cùng chạy về phía nhau. Có ngọt, có ngược. Tuyến tình cảm song hành cùng đánh quái thăng cấp. Nhân vật muốn nổi bật thì đương nhiên không thể phối toàn những thiết lập cơ bản với nhau. Cho nên: CP chính ngọt thì CP phụ không ngọt.CP chính ngược thì CP phụ không ngược. Quá tốt rồi! Đây chính là định luật bảo toàn ngọt — ngược. Vẫn còn cứu được! 1v1, HE. Thiết lập riêng nhiều như núi. Trong truyện còn có đủ loại lông xù mang huyết mạch thần thú thượng cổ xuất hiện. Được sờ! #Đối thủ một mất một còn của tôi không thể cách tôi quá 10 mét# Lập ý: Yêu có tốt xấu, người có thiện ác. Tag: Linh dị thần quái, Hoan hỉ oan gia, Tiên hiệp tu chân, Huyền huyễn phương Đông. Nhân vật chính: Lăng Sương, Hồ Nguyệt Ly. Nhân vật phụ: Bạch Thủy Tâm, Hồ Thanh Hòa. Khác: Cưỡng chế trói buộc, nhẹ nhàng hài hước, đánh quái thăng cấp. Một câu tóm tắt:Tiểu đạo sĩ phế sài xuống núi bắt yêu, cuối cùng chẳng những không bắt được hồ yêu, mà còn bị hồ yêu bắt mất trái tim.
Danh sách chương
98 chươngBình luận
0 bình luậnChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ!