Chương 15: Alpha chủ động đưa tới cửa

Chương 15: Alpha chủ động đưa tới cửa

Người Vợ Alpha Đỉnh Cấp Cố Chấp Của Tổng Tài Beta Lạnh Lùng · ~2.602 từ · 12 phút đọc · 15/100

Chúc Liễm Thanh từ lâu đã đoán trước chuyện hủy hôn.

Nhà họ Hứa nhiều đời tòng quân, trong đế quốc cũng được xem là một gia tộc quyền thế có danh vọng.

Năm đó Chúc gia có thể đính hôn với Hứa gia cũng phải trải qua không ít trắc trở, đồng thời hứa hẹn rất nhiều lợi ích.

Hơn nữa Hứa Tranh chỉ là con gái út, phía trên còn hai người chị đã phân hóa thành Alpha, cũng đều tòng quân.

Còn Chúc Liễm Thanh từ nhỏ đã làm kiểm tra gen.

Bác sĩ dự đoán khả năng nàng phân hóa thành Alpha hoặc Omega rất cao.

Một cô con gái út không quá quan trọng đổi lấy một người thừa kế Chúc gia chắc chắn, rất có thể trở thành Alpha hoặc Omega cấp cao, lại còn được thông gia giàu có hỗ trợ.

Món mua bán này quá lời.

Vì vậy Hứa gia mới miễn cưỡng chấp nhận.

Không ai ngờ Chúc Liễm Thanh cuối cùng lại phân hóa thất bại.

Ngược lại, Hứa Tranh còn vượt qua hai người chị phía trên, không chỉ phân hóa thành Alpha cấp cao mà dưới sự nâng đỡ của gia tộc còn từng bước thăng tiến.

Đặt cạnh nhau, Hứa gia đương nhiên nảy sinh ý định hủy hôn.

Chỉ là trước kia họ đã nhận quá nhiều lợi ích từ Chúc gia.

Nếu lập tức hủy hôn sẽ rất dễ bị người ngoài khinh thường.

Vì vậy chuyện này chỉ có thể kéo dài.

Hôn kỳ ban đầu là khi hai mươi bốn tuổi, nhưng đến lúc Chúc Liễm Thanh hai mươi bảy tuổi cũng không ai nhắc lại.

Hứa Tranh càng thường xuyên lấy lý do công việc để từ chối gặp mặt.

Thái độ muốn ép Chúc gia chủ động từ hôn đã rõ ràng đến thế, Chúc Liễm Thanh không thể không nhận ra.

Nhưng nàng vẫn phải giả mù giả điếc.

Người thừa kế còn trẻ, bất kể năng lực thế nào cũng luôn bị nghi ngờ.

Đặc biệt sau khi nàng phân hóa thất bại, đủ loại lời bàn tán càng dồn dập xuất hiện.

Nhất là thế hệ lớn tuổi trong Chúc gia vẫn không chịu giao quyền, khiến nàng bó tay bó chân, rất khó thật sự tự mình quyết định.

Thậm chí phía sau còn có bà ngoại của Chúc Liễm Thanh.

Người đáng lẽ nên trở thành hậu thuẫn mạnh nhất của nàng lại đứng về phía những người khác.

Chúc Liễm Thanh không còn cách nào, chỉ có thể mượn da hổ nhà họ Hứa, treo danh hiệu vị hôn thê của Hứa Tranh để những người kia kiêng dè phần nào.

Cho đến hai năm gần đây, Chúc Liễm Thanh dần đứng vững, mới không còn cần tới điều đó.

Nhưng nàng không cần không có nghĩa là tập đoàn không cần.

Thực tế chẳng cần Hứa gia hỗ trợ trực tiếp.

Chỉ cần có chút quan hệ, một vài cửa ải cũng trở nên dễ dàng hơn, thay vì phải ném từng khoản tiền lớn xuống nước mà không thấy nổi một bọt sóng.

Vì thế mặc cho Hứa gia lạnh nhạt đến đâu, thái độ của Chúc gia vẫn luôn là kéo dài.

Cho đến khi Chúc Liễm Thanh nhận được tin Hứa Tranh đang tiếp xúc với một Omega có xuất thân rất tốt.

Nàng nghĩ, đã đến lúc.

Vì vậy nàng chủ động hẹn gặp, đưa cho Hứa Tranh bản thỏa thuận hủy hôn đã chuẩn bị từ lâu.

Điều khoản rõ ràng.

Nàng còn chủ động đưa ra không ít bồi thường, xem như cảm ơn Hứa Tranh đã không hủy hôn vào thời điểm Chúc Liễm Thanh khó khăn nhất.

Hứa Tranh ngồi đối diện không biết đang nghĩ gì.

Chỉ nhìn bản thỏa thuận thật lâu.

Sau đó mới chậm rãi ký tên.

Khi nét bút cuối cùng hạ xuống, Chúc Liễm Thanh không khỏi thở phào.

Nhưng rồi nàng lại nhíu mày.

Trong đầu toàn là chuyện sau khi mất lá cờ lớn Hứa gia, tập đoàn sẽ phải tốn thêm bao nhiêu để xử lý các mối quan hệ.

Hơn nữa có những tài nguyên không phải cứ có tiền là mua được.

Suy nghĩ hỗn loạn đến mức nàng thậm chí không biết Hứa Tranh rời đi từ lúc nào.

Lẽ ra nên sắp xe cho đối phương.

Bên ngoài đang mưa rất lớn.

Giữa tiếng sấm, những hạt mưa nặng như đạn liên tục nện xuống, phủ cả thành phố trong màn hơi nước xám trắng.

Cho dù từ nay trở thành người xa lạ, ít nhất cũng nên để lại một ấn tượng không quá tệ.

Mang chút ảo não, Chúc Liễm Thanh bước khỏi quán cà phê.

Nước mưa trong dự đoán không rơi lên người.

Một chiếc ô đen đã che trước mặt nàng.

Chúc Liễm Thanh khựng lại, quay đầu.

Đó là một người vô cùng kỳ lạ.

Tóc đen, mắt đỏ.

Phần lớn đường nét bị mưa bụi che khuất, không nhìn rõ hoàn toàn.

Nhưng dáng người cao, chân dài, vai rộng eo thon, khí chất sắc bén, cảm giác áp bức rất mạnh.

Vì sao nói kỳ lạ?

Bởi vì ngay cả người thích khoe quân hàm như Hứa Tranh, trong hoàn cảnh bình thường cũng sẽ thay thường phục.

Còn người trước mắt lại mặc nguyên bộ lễ phục quân đội.

Sơ mi, cà vạt, áo ngoài, ủng cao.

Ngay cả áo choàng và mũ cũng đầy đủ.

Nơi này đâu giống cửa quán cà phê?

Rõ ràng giống như nàng vừa bước ra từ lễ trao huân chương của mình.

Nghĩ đến đây, Chúc Liễm Thanh theo bản năng nhìn vai đối phương.

Hai sao bạc.

Cấp thiếu tướng.

Huân chương vàng bạc từ ngực trái trải đến gần vai phải, dày đặc đến chói mắt.

Nếu không phải tuổi còn trẻ, e rằng đã sớm tiến thêm một bước.

Sắc mặt Chúc Liễm Thanh nghiêm lại.

Nàng theo bản năng lùi một bước.

Người kia lại bước lên vài bước.

Chiếc ô cũng theo sát, chặn kín mưa, phát ra những tiếng lộp bộp.

Khoảng cách bị rút ngắn còn nửa mét.

Hơi thân mật.

Chúc Liễm Thanh còn chưa kịp nhíu mày, người kia đã chủ động lùi lại một bước.

Bóng che trên người Chúc Liễm Thanh cũng rút đi.

Một mét.

Khoảng cách giao tiếp dễ chịu nhất giữa người xa lạ.

"Ngươi hảo, ta tên Bùi Tẫn Dã."

Đối phương chủ động chìa tay trái.

Giọng hơi khàn, ngữ điệu mang sự ngay ngắn của người sống lâu trong quân đội, nhưng thái độ khá ôn hòa.

Chúc Liễm Thanh đưa tay.

Tay đối phương nóng kinh người, càng làm đầu ngón tay Chúc Liễm Thanh có vẻ lạnh.

Sự chênh lệch nhiệt độ như vậy khó tránh khiến người ta không quen.

May mắn Bùi Tẫn Dã rất lễ phép.

Thậm chí không nắm chặt.

Đầu ngón tay chỉ chạm khẽ lòng bàn tay rồi lập tức rút về.

Chúc Liễm Thanh hạ tay.

Ngón cái lặng lẽ miết nhẹ lòng bàn tay, xóa đi chút ngứa mơ hồ.

Ấn tượng với Bùi Tẫn Dã dịu xuống phần nào.

Kỳ lạ.

Nhưng ít nhất khá lễ phép.

Không chờ Chúc Liễm Thanh mở miệng, người kia đã nghiêm túc nói:

"Ta thuộc quân đoàn thứ ba của đế quốc. Mười tám tuổi phân hóa thành Alpha cấp S, hai mươi hai tuổi tốt nghiệp loại ưu từ trường quân sự số một, cùng năm nhập ngũ. Đầu năm là thiếu úy, cuối năm thăng thượng úy. Đã tham gia sáu chiến dịch cấp S, mười sáu chiến dịch cấp A, những trận lớn nhỏ cộng lại một trăm bảy mươi mốt lần, chưa từng thất bại."

"Hiện giờ ta hai mươi lăm tuổi, quân hàm thiếu tướng hai sao."

"Ta biết lúc này hơi đường đột, nhưng..."

Nàng dừng lại.

Đôi mắt cong lên.

Khóe môi nhếch thành một nụ cười ôn hòa đến cực điểm.

"Nghe nói ngươi vừa hủy hôn. Có thể cân nhắc ta không?"

"Ta nghĩ ta hẳn ưu tú hơn vị hôn thê cũ của ngươi."

"Gì?!"

"Nàng thật sự tự đưa mình tới cửa?!"

Tiếng kinh ngạc cắt ngang hồi ức.

Khóe mắt Chúc Liễm Thanh thấy người xung quanh lại nhìn sang, chỉ đành gọi nhân viên, yêu cầu đổi sang phòng riêng.

Thẩm Nhạc lại không chờ nổi.

Nàng chuyển từ ghế đối diện sang ngồi cạnh Chúc Liễm Thanh, khó tin hỏi:

"Nàng không phải kẻ lừa đảo đấy chứ?"

"Hai mươi lăm tuổi đã là thiếu tướng, còn là Alpha cấp S, lại phải tự mình đưa tới cửa? Chỉ cần nàng hé ra chút tin thôi, Omega toàn đế quốc chẳng phải sẽ xếp hàng trước cửa nhà nàng sao?"

Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh chưa tổ chức hôn lễ.

Hôm ấy sau khi vội vàng đăng ký kết hôn, Bùi Tẫn Dã lập tức trở về quân khu.

Ngày hôm sau, Bùi gia phái người tới Chúc gia.

Đến lúc ấy, Chúc gia mới biết Chúc Liễm Thanh vừa hủy hôn vừa kết hôn.

Cả nhà vừa mừng vừa giận.

Giận vì Chúc Liễm Thanh dám tự mình quyết định chuyện lớn như vậy.

Mừng vì người nàng chọn còn ưu tú hơn Hứa Tranh.

Chúc gia lập tức định công bố tin vui, tổ chức một hôn lễ long trọng.

Nhưng Chúc Liễm Thanh ngăn lại.

Cuộc hôn nhân theo hợp đồng này đến quá đột ngột.

Nàng cũng chưa hiểu tính cách Bùi Tẫn Dã, chỉ có thể suy đoán qua lần đầu gặp mặt.

Bùi Tẫn Dã dường như từ đâu đó biết Chúc Liễm Thanh, đặc biệt chạy tới quán cà phê.

Thấy nàng biết thời biết thế hủy hôn, liền cảm thấy nàng là một đối tượng hợp tác không tệ.

Còn mục đích...

Có lẽ vì Bùi gia thúc hôn?

Hay nguyên nhân nào khác?

Chúc Liễm Thanh không rõ.

Nhưng nàng nghĩ, hôn nhân hợp tác thế này chắc chẳng ai thật sự muốn một hôn lễ rình rang rồi tuyên bố cho toàn đế tinh biết.

Thái độ Bùi gia cũng kỳ lạ.

Tuy tự mình tới cửa, còn tặng một loạt sính lễ đắt đến kinh người, nhưng lời nói và cử chỉ lại có cảm giác gượng gạo khó hiểu.

Bùi Tẫn Dã và Bùi gia dường như cùng giấu chuyện gì đó.

Nhưng Chúc Liễm Thanh rất có ý thức của một đối tác xuất sắc.

Nàng không chất vấn.

Chỉ dùng cách từng đối xử với Hứa gia để đối xử với Bùi Tẫn Dã và Bùi gia.

Nếu Bùi Tẫn Dã biết, hẳn cũng sẽ tán thành cách xử lý này.

Vì thế hiện giờ chỉ có Chúc gia, Bùi gia thật sự biết quan hệ hôn nhân giữa hai người.

Những người khác nghe tin đều nửa tin nửa ngờ.

Chúc gia thật sự có thể trèo lên Bùi gia sao?

Đó còn là gia tộc quyền thế hơn cả Hứa gia, hơn nữa đối tượng còn là Bùi thiếu tướng.

Nghe giống hệt lời nói dối Chúc gia bịa ra sau khi bị hủy hôn để giữ mặt mũi.

Bởi vậy ngay cả bạn thân như Thẩm Nhạc cũng vẫn đang mơ hồ.

Thật sự là Bùi thiếu tướng?

Không phải Alpha trùng tên trùng họ?

Không phải nàng cảm thấy Chúc Liễm Thanh không xứng.

Chỉ là sự tồn tại của Bùi Tẫn Dã vốn mang cảm giác không chân thật.

Trước mười tám tuổi gần như vô danh.

Mười tám tuổi đột nhiên xuất hiện như một thiên tài Alpha đỉnh cấp, dựa vào từng trận chiến tiến thẳng vào tầng lớp cao của đế quốc.

Có một thời gian, trong ngoài đế quốc còn truyền nhau rằng vì mấy năm liên tiếp thất bại khiến sĩ khí suy giảm, cấp trên cố tình dựng ra một nhân vật thiên tài để khích lệ lòng người.

Cho đến khi chiến sự tiền tuyến dịu xuống, Bùi Tẫn Dã trở lại đế đô, nhận huân chương, thăng chức, tham gia lễ duyệt binh.

Mọi người mới chậm chạp nhận ra.

Thì ra thật sự có một người như vậy.

Cũng vì thế, trong tiệc sinh nhật Chúc Liễm Thanh, người Chúc gia mới liên tục hỏi nàng Bùi Tẫn Dã có đến hay không.

May nhờ lần đó, cuối cùng cũng có người bắt đầu tin lời Chúc gia, thậm chí còn giúp họ giải thích khắp nơi.

Nhưng hiển nhiên những tin ấy vẫn chưa truyền tới tai Thẩm Nhạc.

Nàng vừa kinh ngạc vừa hoài nghi:

"Ngươi đã tra chưa? Có thể là người giả mạo không?"

Chúc Liễm Thanh bất đắc dĩ giải thích:

"Lúc ấy nàng cho ta xem toàn bộ giấy tờ, còn đăng nhập mạng của đế quốc, mở lý lịch cùng ảnh của chính mình. Tất cả đều khớp."

"Huống chi giấy tờ có thể làm giả, Bùi gia cũng có thể giả sao?"

Thẩm Nhạc nghĩ thấy cũng đúng.

Nhưng vẫn không nhịn được lo cho bạn:

"Rốt cuộc nàng có mục đích gì?"

Chủ động đưa tới cửa thật sự quá kỳ quái.

Chúc Liễm Thanh khẽ nhíu mày rồi lắc đầu.

Nàng cũng không rõ.

Nhưng dựa vào thời gian ở chung hiện tại, Bùi Tẫn Dã ôn hòa lễ phép, vô cùng tôn trọng nàng, thậm chí sẵn lòng phối hợp với mọi yêu cầu.

Nhưng...

Vì sao?

Nghi ngờ sâu trong lòng lại nổi lên.

Rất nhanh đã bị giọng Thẩm Nhạc cắt ngang.

"Nàng lại gửi tin cho ngươi."

Lần này Thẩm Nhạc không âm dương quái khí nữa, ngược lại còn chủ động nhắc.

Chúc Liễm Thanh theo bản năng nhìn sang.

Có lẽ vì hồi lâu không nhận được trả lời, Bùi Tẫn Dã gửi tới một biểu cảm chuột nhỏ nghi hoặc.

Không thể không thừa nhận, vị thiếu tướng trông xa vời ấy thật ra có rất nhiều thói quen nhỏ đặc biệt.

Thích đồ ngọt.

Thích xuống bếp.

Thích nướng bánh quy gấu nhỏ.

Giờ còn thêm sở thích gửi biểu cảm hamster đáng yêu.

Chúc Liễm Thanh có chút buồn cười, nhưng lại nhanh chóng mím môi.

Nàng nghĩ mình không nên cười Bùi Tẫn Dã trước mặt bạn.

Sẽ khiến nàng mất mặt.

Thẩm Nhạc không biết nàng đang nghĩ gì.

Chỉ theo bản năng nhìn mặt Chúc Liễm Thanh rồi nghi hoặc:

"Môi ngươi sao hơi sưng đỏ?"

"Ừm?"

Chúc Liễm Thanh lộ vẻ khó hiểu.

Trong đầu vô thức hiện lên nụ hôn lướt qua hôm qua...

Nhưng sao có thể?

Chỉ nhẹ nhàng chạm một lúc thôi.

"Có lẽ ăn quá nhiều bánh quy nên hơi nóng trong."

Chúc Liễm Thanh chỉ có thể giải thích như vậy.

"Thật sao?"

Thẩm Nhạc nửa tin nửa ngờ.

Nhân viên vừa lúc tới báo phòng riêng đã chuẩn bị xong, đồ uống và bánh kem các nàng gọi cũng đã chuyển sang đó.

Chúc Liễm Thanh chợt nhớ bánh kem của cửa hàng này khá ngon.

Máy truyền tin đúng lúc rung lên.

Một phút sau, Bùi Tẫn Dã nhận được tin nhắn từ Chúc Liễm Thanh.

【Ảnh bánh kem.】

【Bánh kem ở đây khá ngon. Nếu ngươi rảnh, có thể qua thử một chút?】

Mười phút sau.

Bùi Tẫn Dã ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trước cửa quán.

Mục lục
15 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây