Chương 16: Lại dính bơ?
"Ngươi hảo, ta tên Bùi Tẫn Dã."
"Ngươi hảo, Thẩm Nhạc. Ta là bạn tốt lớn lên cùng A Thanh từ nhỏ."
Nghe lời giới thiệu của đối phương, nụ cười nơi môi Bùi Tẫn Dã nhạt đi một chút.
Sau đó nàng bổ sung:
"Nàng là thê tử hợp pháp của ta."
Gương mặt Thẩm Nhạc tròn trịa, mắt to tròn, khi cười hai bên má còn xuất hiện lúm đồng tiền, nhìn vừa đáng yêu vừa dễ mến.
Trừ khi nàng không vui.
Bình thường rất ít người sinh ra ác cảm với nàng.
Nhưng lúc này, nàng quả thật vô cùng không vui.
Ánh mắt nhìn Bùi Tẫn Dã từ trên xuống dưới, không hề che giấu vẻ dò xét và địch ý.
Thiếu tướng tiền đồ vô hạn thì sao?
Trong lòng Thẩm Nhạc, cho dù thần tiên xuống trần cũng chưa chắc xứng với tỷ muội tốt của nàng.
Huống chi Bùi Tẫn Dã xuất hiện quá đột ngột, đến giờ vẫn chưa nói rõ mục đích thật sự với Chúc Liễm Thanh.
Trực giác mách bảo Thẩm Nhạc, điều nàng ta muốn tuyệt đối không đơn giản.
Bùi Tẫn Dã đối diện với nàng vẫn giữ nụ cười.
Giống như đeo một chiếc mặt nạ ôn hòa.
Chỉ có ánh mắt lạnh.
Đáng ghét.
Con sâu bám đuôi cướp thê tử.
Hai người rõ ràng chưa nói gì quá đáng, nhưng Chúc Liễm Thanh vẫn nhạy bén cảm nhận được mùi thuốc súng giương cung bạt kiếm.
Nàng chủ động lên tiếng:
"Ngươi thử bánh này đi."
Vừa nói, nàng vừa đẩy bánh kem tới trước mặt Bùi Tẫn Dã.
"Bánh ở đây khá được. Nhưng ta không biết ngươi thích loại nào nên bảo nhân viên đem mấy món bán chạy nhất lên. Ngươi thử trước, không hợp khẩu vị thì gọi loại khác."
Hơi lạnh quanh Bùi Tẫn Dã lập tức tan sạch.
Nàng nhìn Chúc Liễm Thanh, đôi mắt cong lên, đuôi mắt xuất hiện mấy nếp cười nhỏ.
"Trông đều rất ngon."
Nói xong, nàng dừng một nhịp rồi bổ sung:
"Cảm ơn A Thanh."
Giống như muốn cảm ơn nhưng có Thẩm Nhạc ở đây, không tiện trực tiếp gọi tên, vì vậy học theo cách người kia gọi một tiếng "A Thanh".
Chúc Liễm Thanh hoàn toàn hiểu.
Thẩm Nhạc đối diện thì âm thầm mắng trong lòng:
Giả tạo.
Còn "cảm ơn A Thanh" cơ đấy.
"Thê tử hợp pháp" cơ đấy.
Nàng lén trợn mắt.
Bùi Tẫn Dã nhìn thấy nhưng không để ý.
Nàng hơi khom người gần Chúc Liễm Thanh, hỏi:
"Ngươi muốn thử trước không?"
Vừa nói, nàng lấy khăn giấy lau chiếc thìa bạc một lượt rồi đưa cho Chúc Liễm Thanh, đùa:
"Các ngươi nếm trước đi. Còn lại đều là của ta."
"Sao có thể ăn nhiều như vậy?"
Chúc Liễm Thanh trách nhẹ.
Nhớ đến chiến tích nướng mấy khay bánh quy của nàng, vừa bực vừa buồn cười:
"Nếu ngươi thích, lần sau lại đến. Đừng cố nhét."
Mấy mẻ bánh hôm qua ba người ăn cả buổi chiều, cuối cùng vẫn còn đóng mấy túi cho Dư Phi Vãn mang về.
Bùi Tẫn Dã cười:
"Ta biết chừng mực. Hôm qua thật sự chỉ là ngoài ý muốn."
Thẩm Nhạc ngồi đối diện vẻ mặt mờ mịt.
Không hiểu hai người đang nói chuyện bí mật gì.
Chẳng qua chỉ là hôn nhân giả.
Ở cùng nhau mới mấy ngày.
Sao đã có chuyện nàng không biết?
Hơn nữa hai người kia sao càng ngồi càng gần?
Rõ ràng lúc mới vào, Bùi Tẫn Dã còn cố ý kéo ghế ra xa.
Dù ngồi cạnh nhau cũng còn cách một khoảng bằng bàn tay.
Giờ khoảng cách ấy biến mất.
Bùi Tẫn Dã vốn ngồi sát mép bàn, giờ đã chen dần vào giữa.
Mỗi khi động tay, ống tay áo còn cọ qua cánh tay Chúc Liễm Thanh.
Nói tới đây, không thể không nhắc tới cách ăn mặc hôm nay của Bùi Tẫn Dã.
Áo dệt kim trắng cổ bẻ phối quần dài rộng.
Vạt áo chỉ sơ vin một nửa, làm nổi đường eo.
Cổ áo chữ V để lộ xương quai xanh.
Còn đeo thêm đồng hồ.
Ngay cả tóc cũng được chải chuốt cẩn thận, dùng vòng bạc đặc biệt buộc thành đuôi ngựa thấp, kéo ra trước người.
Trông như tùy ý nhẹ nhàng.
Thực tế đâu đâu cũng là tâm tư.
Quan trọng nhất là sáng nay nàng hoàn toàn không mặc bộ này.
Sau khi thấy Chúc Liễm Thanh mặc áo dệt kim dài tay cùng váy dài đồng màu, nàng mới lén đổi quần áo.
Ngay cả đồng hồ cũng chọn theo kiểu của Chúc Liễm Thanh.
Chúc Liễm Thanh dùng mặt vuông bạc.
Nàng liền chọn kiểu tương tự, chỉ lớn hơn một chút.
Bất kể ai nhìn cũng cảm thấy hai người cố ý mặc đồ đôi.
Càng khiến Thẩm Nhạc giống kẻ chen vào cuộc hẹn của họ.
Rõ ràng là nàng hẹn A Thanh trước!
Thẩm Nhạc không nhịn được tức:
"Ta cũng muốn ăn!"
Chúc Liễm Thanh theo bản năng nhận chiếc thìa từ Bùi Tẫn Dã.
Nghe vậy lại đưa thẳng cho Thẩm Nhạc.
Sau đó còn nhắc:
"Ngươi vừa ăn một miếng rồi. Ăn nữa thì tối đừng khóc kêu giảm cân."
Người mặt tròn nào cũng có giấc mộng thành mặt trái xoan.
Đặc biệt là Thẩm Nhạc, người thích đồ ngọt nhất, thường xuyên kêu giảm cân, bắt mọi người giám sát, nói mình từ nay không được ăn bánh.
Kết quả cuối cùng bao giờ cũng là vừa tự kiểm điểm vừa ăn.
"Đừng quản ta. Trong lòng ta khó chịu, ta phải ăn đồ ngọt để chữa lành."
Thẩm Nhạc giận dỗi.
Bùi Tẫn Dã nhìn nàng nhận chiếc thìa.
Lại nhìn nàng đào một miếng lớn trên bánh kem.
Đó là chiếc thìa nàng lau cho thê tử.
Đây là bánh thê tử đặc biệt gọi cho nàng!
Nụ cười ôn hòa suýt không giữ nổi.
Bùi Tẫn Dã nghiến chặt răng hàm sau.
Bàn tay buông bên người siết mép ghế, gân xanh nổi lên.
Trong đầu nàng hiện ra một loài sâu hiếm gặp, hình dáng xấu xí lại tham ăn, thích sinh trưởng ở những hành tinh giàu khoáng sản.
Chỉ trong một năm có thể ăn hết nửa hành tinh.
Quả thực giống Thẩm Nhạc y hệt!
Bùi Tẫn Dã tức muốn chết nhưng vẫn phải giả vờ ôn nhu.
Nàng lấy một chiếc thìa bạc khác, lau mạnh đến mức phát tiếng ken két, sáng bóng sạch sẽ rồi mới đưa cho Chúc Liễm Thanh.
"Ngươi cũng nếm đi."
Nếu đây là tiền tuyến, chỉ cần chiếc thìa này nàng cũng có thể xuyên thủng tim Thẩm Nhạc.
Trong lòng càng nghĩ quá đáng, nụ cười trên mặt nàng càng dịu.
Chúc Liễm Thanh không hề nhận ra.
Nàng nhận thìa, múc một chút ở mép bánh.
Một miếng rất nhỏ.
Chúc Liễm Thanh không quá thích đồ ngọt.
Trước đây thường chỉ vì đi cùng Thẩm Nhạc khám phá quán mới.
Giờ còn thêm nghĩa vụ đi cùng thê tử thích ăn ngọt.
Thẩm Nhạc đang cúi đầu ăn ngon lành thấy vậy lập tức chìa thìa.
Thìa vừa chạm mặt bánh đã bị chắn ra.
Giữa tiếng kim loại thanh thúy, Bùi Tẫn Dã nhanh hơn một bước, đào ngay đúng phần bên cạnh dấu Chúc Liễm Thanh vừa múc, lấy một miếng thật lớn.
Thẩm Nhạc quen được mọi người nhường nhịn lập tức sững người.
Nhất thời không phản ứng nổi.
Alpha vô lễ này vừa làm gì?
Bùi Tẫn Dã cuối cùng cũng lộ nụ cười rõ ràng.
Nàng vừa ăn bánh vừa cười với Chúc Liễm Thanh:
"Hương vị quả thật không tệ."
Chúc Liễm Thanh nhìn thấy hết động tác nhỏ của hai người nhưng không vạch trần.
Chỉ nói:
"Ngươi thích là được."
Nhưng sau đó nàng lại đưa chiếc bánh kia về phía Thẩm Nhạc.
Vị bơ trên đầu lưỡi lập tức trở nên ngấy.
Ánh mắt Bùi Tẫn Dã tối xuống.
Thê tử chọn bạn giữa ta và nàng ta.
Khóe mắt lại thấy vẻ đắc ý của Thẩm Nhạc.
Cảm xúc càng cuộn mạnh.
Ngực Bùi Tẫn Dã nặng đến mức gần như khó thở.
Nàng đương nhiên hiểu lựa chọn của Chúc Liễm Thanh.
Một người chỉ mới ở chung vài ngày, là đối tác hợp tác.
Một người là bạn lớn lên cùng từ nhỏ.
Không ai bỏ người sau chọn người trước.
Nhưng Bùi Tẫn Dã vẫn bực bội vì chuyện đó.
Chiếc thìa bạc trong tay bị bóp cong.
Rồi lại lặng lẽ bẻ thẳng trở lại.
Không thể vội.
Sớm muộn có một ngày, thê tử sẽ hoàn toàn thuộc về nàng.
Bùi Tẫn Dã nuốt miếng bánh xuống.
Khóe môi vừa hạ lại cong lên.
Khóe mắt thoáng nhìn thê tử bên cạnh nâng tách cà phê, như muốn dùng vị đắng ép bớt vị bơ ngọt.
Giữa lúc tách nâng lên rồi đặt xuống, trên thành sứ trắng lưu lại một vệt son nhạt.
Ánh mắt Bùi Tẫn Dã lặng lẽ dừng lại rồi nhanh chóng rời đi.
Ăn xong miếng bánh cuối, nàng tùy tiện cầm tách cà phê lên, uống đúng vị trí đó.
Bên kia, Thẩm Nhạc ăn rất thỏa mãn.
Nạp quá nhiều đường nên cũng liên tục uống cà phê để trung hòa.
Chẳng bao lâu đã phải chạy vào nhà vệ sinh.
Cửa gỗ khép lại.
Phòng riêng lập tức yên tĩnh.
Thìa chạm đĩa sứ, vang khẽ.
Vị đắng của cà phê và vị ngọt của bơ hòa vào nhau, tạo thành mùi hương đặc biệt.
Bùi Tẫn Dã vốn định mở lời trước.
Không ngờ Chúc Liễm Thanh lại nhanh hơn:
"Có thấy hơi không tự nhiên không?"
Bùi Tẫn Dã rõ ràng biết nàng đang hỏi chuyện gì, nhưng vẫn giả vờ nghi hoặc.
"Ừm?"
Nàng nhân cơ hội nghiêng đầu.
Từ trên cao nhìn xuống, vừa vặn thấy hàng mi dày cong của thê tử khẽ động, giống cánh bướm, nét mặt vẫn hơi lạnh.
Tưởng nàng không hiểu, Chúc Liễm Thanh đành giải thích nhỏ:
"Bạn của ta hơi ồn ào..."
Bùi Tẫn Dã lập tức tỏ vẻ hiểu ra, không hề để tâm mà cười:
"Sao có thể?"
Nàng thản nhiên đối diện Chúc Liễm Thanh.
Đôi mắt đỏ sẫm chân thành, nghiêm túc:
"Đây cũng là một phần của thử nghiệm. Ta rất vui vì ngươi chịu dẫn ta đi gặp bạn của ngươi."
"Nhưng mà..." Bùi Tẫn Dã chuyển giọng, lộ vẻ áy náy: "Hình như ta làm hỏng rồi?"
Đôi mắt nàng hạ xuống.
Nụ cười thường thấy biến mất.
Dưới vẻ áy náy, thậm chí còn có chút đáng thương.
"Ta lần đầu gặp..."
Nàng dừng lại như đang tìm cách xưng hô phù hợp.
"Đây là lần đầu ta gặp bạn của thê tử, không có kinh nghiệm..."
"Bạn của ngươi rất thú vị, cũng rất đáng yêu. Ta thấy nàng khá giống Dư Phi Vãn, nên nghĩ có thể dùng cách tương tự để ở chung."
Trong lòng Bùi Tẫn Dã nghiến răng, âm thầm xóa sạch ba chữ "bạn của ngươi".
Nàng thật sự cảm thấy lời khen như vậy chỉ xứng với thê tử.
"Nhưng hình như ta làm không tốt. Xin lỗi. Ta không cố ý."
"Ta có thể gọi thêm một phần bánh cho nàng."
Một con chó dữ biết rõ mình sai nhưng tuyệt đối không định sửa.
Vừa giả đáng thương vừa bịa chuyện.
Nét mặt Chúc Liễm Thanh chậm rãi dịu xuống.
Nhớ lại cách Bùi Tẫn Dã và Dư Phi Vãn ở chung hôm qua, quả thật cũng lén lút tranh giành.
Thực tế là Bùi Tẫn Dã âm thầm khó chịu nhưng không thể dạy dỗ Dư Phi Vãn, chỉ đành tranh lấy thứ nàng ấy định cầm.
Liên tiếp bảy tám lần.
Chúc Liễm Thanh nhìn thấy không chỉ một lần.
Có tiền lệ ấy, hành vi lúc nãy của Bùi Tẫn Dã lập tức có cách giải thích hợp lý.
Chúc Liễm Thanh nghĩ, có lẽ vì Bùi Tẫn Dã quanh năm ở trong quân đội toàn Alpha.
Alpha lại chịu ảnh hưởng tin tức tố, tính cách dễ nóng nảy, hiếu thắng.
Cách ở chung vì thế cũng có chút kỳ quái, thích những trò tranh giành trẻ con này.
Hơn nữa cuộc gặp hôm nay quá đột ngột.
Là nàng tạm thời gọi Bùi Tẫn Dã ra ngoài.
Không có chuẩn bị tâm lý, đương nhiên đối phương sẽ dùng cách mình quen nhất để đối mặt với bạn của nàng.
Mày Chúc Liễm Thanh giãn ra.
"Lần này quả thật ta suy nghĩ chưa chu đáo."
"Không cần xin lỗi. Gặp bạn cũng là một phần cần thiết của thử nghiệm. Có thể gặp bạn của ngươi, ta rất vui."
Bùi Tẫn Dã đáp rất nhanh.
Sau đó ánh mắt chợt hạ xuống.
Dừng ở khóe môi Chúc Liễm Thanh.
Lần này nhìn quá rõ.
Chúc Liễm Thanh lập tức phát hiện.
Lại dính bơ sao?
Nàng theo bản năng định lấy khăn giấy.
Nhưng Bùi Tẫn Dã đã tiến gần hơn một chút.
Hơi thở Chúc Liễm Thanh khựng lại.
Ngay lập tức nhớ tới nụ hôn hôm qua.
Hơi nóng cuốn tới.
Phủ lên môi nàng.
Mà ngoài cửa, tiếng bước chân từ nhà vệ sinh trở về cũng vừa dừng trước cửa.