Chương 35: Bắt đầu đi

Chương 35: Bắt đầu đi

Người Vợ Alpha Đỉnh Cấp Cố Chấp Của Tổng Tài Beta Lạnh Lùng · ~2.014 từ · 10 phút đọc · 35/100

Dù Bùi Tẫn Dã phản đối thế nào cũng vô ích.

Quân quy nghiêm khắc.

Bất kể có phải Hứa Tranh chủ động khiêu khích hay không, chuyện hai bên dẫn người đánh nhau là sự thật.

Bị phạt cấm túc cũng là lẽ đương nhiên.

Hiện giờ nhờ Lục Cảnh Đồng thiên vị, bọn họ không cần vào phòng giam, nhưng vẫn phải thành thật ở ký túc xá ba ngày.

Huống chi Lục Cảnh Đồng còn cho Chúc Liễm Thanh ở lại với nàng một đêm.

Bùi Tẫn Dã biết lão sư vốn chiều mình.

Nhưng đống đồ trong ký túc xá kia sao có thể để người khác nhìn thấy?

Cốc nước Chúc Liễm Thanh từng dùng.

Khẩu trang.

Nĩa ăn trái cây.

Thậm chí vài thỏi son môi nàng từng dùng qua mấy lần cũng bị Bùi Tẫn Dã lấy đi.

Còn hai túi kín đựng đồ lót nữa.

Hiện giờ tất cả đều nằm trong chiếc vali.

Đồ trong ký túc xá lại càng đáng sợ.

Tạp chí, ảnh, thẻ học sinh.

Rất nhiều thứ Chúc Liễm Thanh từng dùng, thậm chí chính nàng cũng không nhớ, đều được cất trong kho báu của Bùi Tẫn Dã.

Càng đến gần ký túc xá, Bùi Tẫn Dã càng bất an.

Sau lưng không ngừng toát mồ hôi lạnh.

Lúc này đã là nửa đêm.

Gió đêm mát lạnh lướt qua.

Xung quanh yên tĩnh.

Đám nhóc vừa được thả ra nhìn thấy hai người đi cùng nhau liền cười hi hi, gọi một tiếng "tẩu tử" rồi lập tức chạy mất, sợ làm phiền họ.

Khiến Bùi Tẫn Dã thậm chí chẳng tìm được ai để sai bảo.

Chớp mắt đã tới dưới ký túc xá.

Phần lớn mọi người đều đã tắt đèn ngủ.

Trong bóng tối chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy những bức tường thô ráp, dày nặng cùng kiến trúc đường nét cứng cáp.

"Nếu không ta về trước?"

Chúc Liễm Thanh dường như nhận ra nàng khó xử.

"Không."

Bùi Tẫn Dã gần như phản xạ từ chối.

Đôi mắt đỏ sẫm nhìn Chúc Liễm Thanh, vừa hoảng vừa căng thẳng.

Miếng băng nơi khóe môi vẫn còn, khiến nàng giống một con chó lang thang vừa đánh nhau trở về.

Nhận ra phản ứng của mình quá mạnh, nàng vội dịu giọng:

"Bây giờ muộn quá rồi. Ngươi về không an toàn."

Nàng phải bị cấm túc ba ngày.

Nếu tối nay còn tách ra, mấy ngày tiếp theo cũng không gặp được thê tử.

Nàng chịu không nổi.

"Có bảo vệ và Uyển Bạch."

Chúc Liễm Thanh nói rất tự nhiên.

"Lão sư đã sắp xếp cho các nàng nghỉ ở khu nhà dành cho người thân rồi."

"Vậy ta cũng qua đó."

Chúc Liễm Thanh lập tức nói.

"Ngươi qua đó làm gì? Ký túc xá của ta đủ chỗ ngủ."

Bùi Tẫn Dã nhíu mày.

Người nhà của binh sĩ bình thường tới thăm mới cần ở khu nhà thân nhân.

Nàng hiện giờ đã là thiếu tướng.

"Ta không muốn làm ngươi khó xử."

Giọng Chúc Liễm Thanh rất bình tĩnh.

Không hề có vẻ khó chịu.

Đôi mắt xám xanh dường như có thể nhìn thấu tất cả, khiến đáy lòng Bùi Tẫn Dã càng thêm bất an.

Nàng cố nặn ra nụ cười:

"Không phải khó xử. Chỉ là... ký túc xá của ta hơi bừa, ta sợ ngươi nhìn thấy."

Chúc Liễm Thanh bình tĩnh nhìn nàng:

"Bùi Tẫn Dã, ta không thích nghe lời nói dối."

Trong lúc hoảng loạn, lời bịa đặt của Bùi Tẫn Dã thật sự quá vụng về.

Nàng chẳng biết nên nói gì.

Chỉ chớp mắt với Chúc Liễm Thanh rồi cụp mắt.

Nàng không dám để thê tử thấy những thứ ấy.

Nàng sợ Chúc Liễm Thanh sẽ cảm thấy kinh hãi.

Nàng biết mình không nên làm vậy.

Nhưng nàng không khống chế được.

Giống như đêm đó bị kỳ mẫn cảm cuốn đi, nàng vẫn làm ra những hành động kia.

Chẳng khác gì nghiện trộm cắp.

Bàn tay buông bên người vô thức nắm chặt vải quần.

Trên người nàng vẫn mặc quân phục.

Vai trái là hai ngôi sao bạc mà vô số người mơ cũng không chạm tới.

Vai phải là hình Hắc Sí Diều đỏ đồng, lạnh lẽo và kiêu hãnh.

Bộ quân phục khiến nàng càng cao ráo, sắc bén.

Thế nhưng giờ phút này, nàng lại bất an như một đứa trẻ phạm lỗi.

Thẳng thắn hay...

Bùi Tẫn Dã mím môi thật chặt.

Động tác kéo căng làm vết thương nơi khóe miệng rách ra, nhuộm đỏ miếng băng.

Ánh mắt Chúc Liễm Thanh dừng lại ở đó.

Nghĩ đến chuyện tối nay, cuối cùng nàng chủ động lui một bước:

"Ta cho ngươi nửa giờ. Thu dọn kịp không?"

Bùi Tẫn Dã đột ngột ngẩng đầu.

Sắc mặt Chúc Liễm Thanh không đổi.

"Đổi lại, ngươi phải nói cho ta biết tối nay xảy ra chuyện gì. Vì sao ngươi đánh nhau với Hứa Tranh, và vì sao Hứa Tranh nói chuyện đó là do ngươi."

Những lời Hứa Tranh nói trước đó, nàng đều nghe thấy.

Chỉ là ở ngoài nên muốn giữ chút thể diện cho Bùi Tẫn Dã.

Sắc mặt Bùi Tẫn Dã cứng lại.

Nhìn vẻ mặt không cho phép từ chối của Chúc Liễm Thanh, nàng biết chuyện này không giấu được nữa.

"Được."

Chỉ là dùng một bí mật nhỏ hơn để đổi lấy việc giữ kín bí mật lớn nhất.

Cái nào nặng cái nào nhẹ, nàng phân biệt được.

Sắc mặt Chúc Liễm Thanh dịu đi.

Nàng nghĩ ai cũng có bí mật.

Không muốn người khác biết cũng là chuyện bình thường.

Nàng hoàn toàn không hay biết tất cả bí mật ấy đều liên quan đến mình.

Sau này khi biết được, Chúc Liễm Thanh đã vô số lần hối hận vì sự săn sóc lúc này.

Nhưng hiện tại nàng chỉ nhẹ nhàng bỏ qua.

Hất mắt về phía Bùi Tẫn Dã:

"Đi đi."

Bùi Tẫn Dã như được đại xá.

Nàng gọi người tới ở cùng Chúc Liễm Thanh, còn mình lập tức chạy lên ký túc xá.

Đã là thiếu tướng, quy cách ký túc xá đương nhiên khác.

Ba phòng, một phòng khách, một bếp.

Thứ nên có đều có.

Chỉ là bình thường Bùi Tẫn Dã chẳng dùng mấy.

Phần lớn không gian đều bị ảnh và đồ vật của Chúc Liễm Thanh chiếm hết.

Không kịp sắp xếp tử tế.

Bùi Tẫn Dã vừa đau lòng vừa nhét tất cả vào một căn phòng.

Khi Chúc Liễm Thanh bước vào, bên trong đã sạch sẽ gọn gàng.

Nhìn một vòng, gần như giống hệt căn phòng của Bùi Tẫn Dã ở nhà.

Không để lại chút đồ thừa nào.

Dường như nghĩ tới điều gì, ánh mắt Chúc Liễm Thanh dừng trên cánh cửa phòng đang đóng kín.

Cảm xúc trong mắt khó phân biệt.

Giống hệt ánh mắt nàng từng nhìn cánh cửa tủ quần áo ở nhà.

Rồi nàng lại nhớ tới chiếc vali Bùi Tẫn Dã kéo đi.

Hiện giờ cũng bị khóa trong đó sao?

Chúc Liễm Thanh thu hồi ánh mắt.

Nếu đã hứa với Bùi Tẫn Dã, nàng sẽ không dò xét thêm.

Hai phòng còn lại đều mở.

Một phòng làm việc.

Một phòng ngủ.

Trước đây hai người đã từng làm những chuyện thân mật hơn.

Giờ cũng chẳng ai đề nghị ngủ riêng.

Hai người tự nhiên đi tắm.

Bùi Tẫn Dã tìm một chiếc áo ngắn tay mình chưa từng mặc cho Chúc Liễm Thanh dùng làm đồ ngủ.

Vấn đề duy nhất là chiếc giường đơn rộng một mét rưỡi trong phòng.

Bùi Tẫn Dã không chú trọng vật chất.

Cũng chưa từng nghĩ ký túc xá của mình sẽ có ngày đón Chúc Liễm Thanh.

Vì vậy ngày trước tới kho quân nhu, nàng tiện tay kéo đại một chiếc giường về.

Một người ngủ thì chẳng thấy gì.

Nhưng lúc này lại cảm thấy vừa chật vừa cứng.

Điều kiện ký túc xá quân khu vốn như vậy.

Ký túc xá thiếu tướng đã thế.

Khu nhà thân nhân còn kém hơn.

Giờ muốn mua giường mới cũng quá muộn.

May mà Chúc Liễm Thanh không chê.

Chỉ có thể tạm chấp nhận một đêm.

Đèn trần tắt.

Chỉ còn đèn bàn.

Hai người đều chưa ngủ.

Cùng tựa đầu giường, giữa hai người chỉ cách khoảng một bàn tay.

Trong lòng Bùi Tẫn Dã có chuyện.

Biểu cảm hơi trầm mặc.

Miếng băng nơi khóe miệng đã được thay theo lời nhắc của Chúc Liễm Thanh.

Nhưng vì nàng tự dán nên vừa lệch vừa nhăn.

Tóc không buộc.

Rối tung xõa xuống.

Chiếc áo ngắn tay mặc lâu năm hơi xộc xệch, để lộ một đoạn xương quai xanh.

Đường nét cơ thể dưới lớp vải mỏng hiện lên mơ hồ.

Không còn chút sắc bén uy phong như ban ngày.

Chỉ giống một người phụ nữ trẻ tuổi có gương mặt khá đẹp.

Bên kia, Chúc Liễm Thanh cũng im lặng.

Kính được đặt sang một bên.

Để lộ đôi mắt hơi mệt mỏi.

Mái tóc nâu nhạt tùy ý xõa xuống.

Cũng mặc một chiếc áo ngắn tay rộng.

Hai cánh tay trắng nõn đặt trên chăn.

Trông nàng mềm mại hơn bình thường rất nhiều.

So với phòng ngủ ở biệt thự, căn phòng này còn nhỏ hơn cả phòng thay đồ của Chúc Liễm Thanh.

Giường kê sát tường.

Bùi Tẫn Dã chỉ cần hơi động là sẽ chạm vào tường.

Một chiếc chăn mỏng phủ lên cả hai.

Cảm giác chỉ cần một người kéo mạnh một chút, người kia sẽ chẳng còn chăn.

Không hiểu sao lại có cảm giác nghèo khó.

Giống hai người vợ trẻ tích cóp nhiều năm mới mua nổi căn nhà nhỏ.

Hai người chen trên chiếc giường hẹp, mỗi người mang tâm sự riêng, chẳng ai nói gì.

Chúc Liễm Thanh khẽ hít một hơi.

Chủ động lên tiếng:

"Bắt đầu đi."

Hơi thở Bùi Tẫn Dã khựng lại.

Môi mỏng mím chặt.

Nàng không biết nên bắt đầu từ đâu.

Nhất thời có chút rối rắm.

Chúc Liễm Thanh nhìn nàng.

Ánh đèn bàn rơi trên gương mặt, sáng tối đan xen khiến đường nét càng thêm mềm mại tinh xảo.

"Là ta sai trước. Hay để ta nói trước?"

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Từ sáng đến tối không ngừng nghỉ.

Giờ cả hai đều cần thẳng thắn.

Nhưng nghe câu ấy, Bùi Tẫn Dã rõ ràng ngẩn ra.

Trong mắt đầy mê mang.

Có lẽ theo Chúc Liễm Thanh, chuyện buổi chiều đã nghiêm trọng đến mức khiến Bùi Tẫn Dã tức giận, thậm chí xách vali bỏ về quân khu.

Nhưng trong mắt Bùi Tẫn Dã, dù chuyện đó khiến nàng thêm một lần xác nhận rằng thê tử không thích mình, nàng vẫn vui nhiều hơn buồn.

Sau khi công khai, tất cả mọi người đều biết họ là thê thê hợp pháp.

Bức ảnh được nàng trong lúc mừng như điên đặt làm hình nền, sau khi tỉnh táo đã âm thầm gỡ xuống.

Nhưng vẫn được cất vào một thư mục mang tên "Thích".

Đây là tấm ảnh chung thứ hai của hai người.

Tấm đầu là ảnh kết hôn.

Tấm thứ hai là hai người chạm trán nhau.

Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến Bùi Tẫn Dã vui đến cực điểm.

Nàng hoàn toàn không hiểu Chúc Liễm Thanh đang áy náy vì điều gì.

Thấy Bùi Tẫn Dã không nói, Chúc Liễm Thanh dường như hiểu lầm.

Nàng đổi giọng:

"Có lẽ ngươi không muốn nói chuyện này bây giờ. Muốn làm chuyện khác trước?"

"Làm gì?"

Bùi Tẫn Dã nghi hoặc, buột miệng hỏi.

"Ái."

Chúc Liễm Thanh sắc mặt bình thản.

Bình tĩnh nói ra một chữ ấy.

Mục lục
35 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây