Chương 36: Cơn mưa của thê tử cuối cùng cũng rơi xuống người nàng

Chương 36: Cơn mưa của thê tử cuối cùng cũng rơi xuống người nàng

Người Vợ Alpha Đỉnh Cấp Cố Chấp Của Tổng Tài Beta Lạnh Lùng · ~2.878 từ · 14 phút đọc · 36/100

"Làm gì?"

"Ái."

Câu hỏi lại lặp lại lần nữa.

Đáp án vẫn giống hệt.

Bùi Tẫn Dã kinh ngạc đến ngây người.

Ngược lại Chúc Liễm Thanh vẫn bình tĩnh, giống như hoàn toàn không biết mình vừa nói điều gì.

Nàng còn hỏi:

"Bây giờ không làm, ngươi chịu được ba ngày không?"

Nghe vậy, Bùi Tẫn Dã cuối cùng mới phản ứng.

Chúc Liễm Thanh đang lo cho kỳ mẫn cảm của nàng.

"Quân khu rất khó vào. Lần này chỉ là ngoại lệ. Nhưng ngày mai chắc chắn ta không thể lại tới."

Chúc Liễm Thanh hơi bất đắc dĩ.

Trong quân khu toàn Alpha đang ở độ sung sức.

Các loại tin tức tố hỗn tạp.

Từ trước đến nay Omega bị nghiêm cấm bước vào.

May mà Chúc Liễm Thanh là Beta nên tối nay mới có thể ở lại.

Nhưng dù vậy, trên đường tới đây vẫn có không ít binh sĩ nhìn nàng với ánh mắt khác thường.

Mãi đến khi ngửi thấy tin tức tố Bùi Tẫn Dã lưu trên người nàng, bọn họ mới ngượng ngùng tránh đi.

Bùi Tẫn Dã cũng biết chuyện này.

Nàng giải thích:

"Lần này là lão sư muốn gặp ngươi nên cố ý mượn cớ gọi ngươi tới."

Thủ tục xét duyệt kết hôn của sĩ quan cao cấp vốn rất phức tạp.

Thường mất hơn một tháng mới hoàn thành.

Bùi Tẫn Dã sợ Chúc Liễm Thanh đổi ý nên đi đường tắt.

Bỏ qua tất cả các bước trung gian, trực tiếp tìm Lục Cảnh Đồng.

Quan hệ giữa nàng và Lục Cảnh Đồng thật sự rất thân.

Lục Cảnh Đồng nói mình giống nửa người mẹ của nàng, Bùi Tẫn Dã cũng chẳng thấy có gì không đúng.

Từ lúc vào trường quân đội, bái Lục Cảnh Đồng làm thầy, chuyện ăn mặc ở lại gần như đều do bà sắp xếp.

Nàng chỉ cần tập trung học tập.

Sau đó lại theo Lục Cảnh Đồng đến tinh tế hoang vu.

Nhờ được bà bảo vệ, toàn bộ quân công nàng lập được đều giữ nguyên, không bị ai cướp mất, nhờ vậy mới nhanh chóng thăng chức.

Lục Cảnh Đồng luôn che chở nàng.

Bùi Tẫn Dã cũng luôn giúp đỡ lão sư.

Khi đó Lục Cảnh Đồng bị điều tới vùng hoang vu.

Danh hiệu nghe rất oai, nhưng bên dưới chẳng có mấy ai phục.

Nhờ Bùi Tẫn Dã phối hợp, bà mới từng bước đứng vững.

Hai thầy trò cứ vậy nâng đỡ nhau.

Một người trở thành nguyên soái đế quốc.

Một người trở thành thiếu tướng.

Từ tinh tế hoang vu quay về trung tâm đế quốc.

Tình cảm đương nhiên sâu đậm.

Trước đó Bùi Tẫn Dã vượt cấp xin phê duyệt kết hôn.

Đối tượng còn là một Beta.

Lục Cảnh Đồng vẫn chịu mọi áp lực mà ký cho nàng.

Yêu cầu duy nhất là lúc nào đó phải đưa Chúc Liễm Thanh tới gặp một lần.

Bùi Tẫn Dã thì ngoài miệng đáp ứng.

Nhưng cứ lần lữa mãi.

Lục Cảnh Đồng ám chỉ mấy lần, nàng đều giả ngốc.

Tức đến mức bà mấy ngày không thèm nói chuyện với nàng.

Mãi đến tối nay.

Bùi Tẫn Dã đại náo Bùi gia.

Lại phanh phui bê bối của Hứa Tranh.

Sau đó còn dẫn người đánh nhau với Hứa Tranh.

Chuyện làm lớn đến vậy, Lục Cảnh Đồng không thể làm ngơ.

Không cần Bùi Tẫn Dã biện minh, bà đã đoán chuyện nhất định liên quan đến người thê tử Beta kia.

Nghĩ một lát, bà liền mượn chuyện đánh nhau, "mời" Chúc Liễm Thanh tới.

Đó cũng là lý do người gọi điện lúc trước không nhịn được cười.

Từ khi quân khu thành lập đến nay, đánh nhau không phải chuyện hiếm.

Nhưng đánh xong phải gọi bạn đời tới nhận người thì đúng là lần đầu.

Đặc biệt người bạn đời này vừa tới không chỉ nhận người mà còn uy hiếp luôn nguyên soái.

Nàng nói lỗi đều ở Hứa Tranh.

Là Hứa Tranh chủ động gây chuyện.

Thê tử nàng tính cách ôn hòa, trước giờ nhường người ba phần.

Nếu Hứa Tranh không quá đáng, Bùi Tẫn Dã tuyệt đối không thể ra tay.

Huống hồ còn bị đánh rách mặt.

Vì vậy quân khu phải nghiêm khắc xử lý.

Không những không nên phạt Bùi Tẫn Dã cùng người của nàng, còn phải tiến hành trấn an.

Còn Hứa Tranh và đồng bọn càng phải phạt nặng để răn đe.

Nàng nói cực kỳ nghiêm túc.

Lục Cảnh Đồng nghe mà tức đến bật cười.

Bùi Tẫn Dã?

Ôn hòa?

Hai chữ này có chỗ nào liên quan đến nàng?

Năm đó ở tinh tế hoang vu, nàng nhảy lên nhảy xuống, quậy đến mức đám binh lính cứng đầu nhìn thấy cũng sợ.

Có lần còn trùm bao tải đánh chính cấp trên trực tiếp.

Chuyện dùng tay không bóp nát đầu Trùng tộc càng nổi tiếng khắp nơi.

Nói một cách đơn giản.

Nếu giờ Bùi Tẫn Dã quay lại tinh tế hoang vu đứng một chỗ, đủ loại người nơi đó đều phải run lên, cầu trời khấn đất mong nàng mau trở về đế tinh.

Còn nói trước giờ nhường người ba phần?

Mí mắt Lục Cảnh Đồng giật liên tục.

Nhưng trong lòng vẫn khá hài lòng với người "con dâu học trò" này.

Nếu không, bà đã chẳng đặc biệt cho Chúc Liễm Thanh ở lại.

Bùi Tẫn Dã giải thích rõ đầu đuôi cho Chúc Liễm Thanh.

Cuối cùng nói:

"Sau này nếu có chuyện gì, ngươi cứ tìm Lục Cảnh Đồng."

Chúc Liễm Thanh hiếm khi do dự.

Dù sao lần đầu gặp mặt, nàng đã chỉ thẳng vào mặt người ta mà uy hiếp.

Nhưng Bùi Tẫn Dã chỉ cười:

"Ngươi yên tâm. Lão sư không để ý đâu."

Trong lúc nói chuyện, khoảng cách hai người dần gần hơn.

Bùi Tẫn Dã hơi cúi người.

Ống tay áo chạm vào nhau.

Khóe mắt Chúc Liễm Thanh liếc qua.

Nàng hỏi:

"Vết thương còn đau không?"

"Không đau."

Bùi Tẫn Dã nhẹ giọng.

Nếu không phải ban nãy nàng cố tình kéo rách để Chúc Liễm Thanh đau lòng, có lẽ giờ đã lành rồi.

"Ừ."

Chúc Liễm Thanh đáp.

Ngay sau đó, ngón út bị Bùi Tẫn Dã câu lấy.

Giống như lần đầu hai người nằm chung một giường.

Đầu ngón tay Bùi Tẫn Dã vẫn lạnh.

Nàng sợ giường ký túc xá quá hẹp, nhiệt độ cơ thể mình lại cao, khiến Chúc Liễm Thanh nóng đến không ngủ được nên trước đó đã tắm nước lạnh gần nửa giờ.

Chúc Liễm Thanh dường như nhận ra.

Trước đó lúc giúp dán băng, nàng còn cảm nhận được người này nóng đến mức nào.

Giờ lại lạnh như vậy.

Nàng nhíu mày:

"Lần sau đừng làm vậy."

"Không sao, mùa hè mát."

Bùi Tẫn Dã không giấu.

Lúc này không có kỳ mẫn cảm che chắn.

Một người không thể mất lý trí mà tùy ý áp sát.

Người kia cũng không thể dựa vào việc đối phương mơ hồ mà mặc sức làm gì.

Rõ ràng đã từng thân mật hai lần.

Nhưng giờ lại chậm chạp chẳng ai thật sự bắt đầu.

Hô hấp Chúc Liễm Thanh hơi rối.

Nàng quay mặt sang chỗ khác:

"Trong ký túc xá ngươi có..."

Nói đến đó lại khựng.

Không biết nên gọi thế nào.

Ngón tay đang câu lấy tay nàng của Bùi Tẫn Dã hơi siết.

Giọng cũng khàn hơn:

"Có."

Sợ Chúc Liễm Thanh hiểu lầm, nàng bổ sung:

"Bình thường quân nhu đều phát. Sau khi Phi Vãn và đám kia biết ta kết hôn, cũng lén nhét cho ta không ít."

Chúc Liễm Thanh gật đầu.

Ánh mắt dừng trên sàn cạnh giường.

Giọng vô thức hạ thấp.

Vành tai dưới tóc đỏ lên.

"Vậy thử một lần?"

Giọng nàng hơi căng:

"Hai ngày trước ta thấy ngươi dường như vẫn chưa đủ. Lần này lại bị giữ ba ngày, ta sợ ngươi khó chịu."

Nói đến mức này, Bùi Tẫn Dã sao không hiểu.

Đôi mắt đỏ sẫm tối đi.

Cảm xúc bị ép xuống đáy.

Nhưng ngoài miệng vẫn săn sóc:

"Không sao. Ta chịu được. Chuyện này để sau cũng được."

Chúc Liễm Thanh nghiêng đầu nhìn nàng.

Hơi bất đắc dĩ:

"Đã đến mức này rồi, vẫn còn muốn từ từ sao?"

Bùi Tẫn Dã mím chặt môi.

Nhịp tim đập dồn dập.

Nàng đương nhiên muốn.

Không nói đến thể chất Alpha.

Chỉ riêng khát vọng dành cho thê tử đã đủ khiến mỗi lần dừng giữa chừng đều trở thành tra tấn.

Mỗi lần chạm vào chỉ như uống rượu độc giải khát.

Giảm được một lúc.

Sau đó lại càng khát hơn.

Đây cũng là nguyên nhân kỳ mẫn cảm lần này đặc biệt khó chịu.

Nếu không phải lén tiêm thuốc ức chế sau lưng thê tử, đêm nay nàng còn chẳng thể ra ngoài.

Hơi thở Bùi Tẫn Dã nặng dần.

Sau gáy nóng lên.

Chúc Liễm Thanh nhìn là biết trạng thái của nàng.

Trong lòng vừa tức vừa buồn cười.

Càng không tin người này sẽ chủ động đi đánh nhau.

Đã đến mức này còn nhẫn nhịn săn sóc.

Sao có thể là loại Alpha dễ xúc động?

Nhưng đôi khi quả thật quá chậm.

Rõ ràng mấy lần đều đã sắp bước qua ranh giới, vậy mà lại cứ dừng.

Khiến Chúc Liễm Thanh không phân biệt được rốt cuộc mình đang giúp nàng giảm bớt khó chịu, hay Bùi Tẫn Dã đang phục vụ mình.

Không biết nghĩ gì, Chúc Liễm Thanh đột nhiên vén chăn.

Bùi Tẫn Dã sửng sốt.

Còn tưởng mình làm thê tử tức giận, vội định kéo lại.

Một câu xin lỗi đã tới bên môi.

Nhưng ngay sau đó, nàng cứng người.

Chúc Liễm Thanh không xuống giường.

Ngược lại ngồi lên người nàng.

Hai tay vòng qua cổ Bùi Tẫn Dã.

Bùi Tẫn Dã cảm thấy người mình trĩu xuống.

Không phải vì thê tử nặng.

Chúc Liễm Thanh rất nhẹ.

Nhẹ đến mức đôi lúc nàng còn sợ mình mạnh tay quá sẽ làm người ta bị thương.

Điều khiến nàng cứng người là khoảng cách giữa hai cơ thể lúc này quá gần.

Đầu óc Bùi Tẫn Dã trắng xóa.

Nàng biết thê tử thích chủ động.

So với việc ở thế yếu, Chúc Liễm Thanh dường như thích nắm quyền kiểm soát hơn.

Vì vậy Bùi Tẫn Dã luôn cố ý cúi đầu, cố ý thuận theo.

Dùng điều đó đổi lấy ánh mắt hài lòng của thê tử.

Vì thế, nàng thậm chí có thể tự nguyện đeo vòng cổ.

Quỳ bên chân thê tử.

Từng tiếng một thể hiện sự trung thành.

Chi phối ta.

Kiểm soát tất cả của ta.

Chỉ cần ngươi yêu ta.

Bùi Tẫn Dã ngửa đầu nhìn nàng.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, đôi mắt đỏ sẫm vừa trong vừa nóng, chỉ phản chiếu gương mặt Chúc Liễm Thanh.

Chúc Liễm Thanh cúi đầu.

Im lặng nhìn lại.

Nhiệt độ cơ thể Bùi Tẫn Dã vẫn còn lạnh vì tắm nước lạnh.

Chúc Liễm Thanh hơi dịch người.

Bàn tay đang buông bên người của Bùi Tẫn Dã siết chặt ga giường.

Gân xanh nổi lên.

Nàng đang cố kiềm chế.

Nhưng ngay sau đó, Chúc Liễm Thanh nắm lấy tay nàng, đặt lên eo mình.

"Đỡ ta một chút, đừng để ta ngã."

Chiếc giường ở đây không rộng như ở nhà.

Chỉ cần động mạnh một chút đã có thể phát ra tiếng.

Không hiểu Bùi Tẫn Dã trước đây ngủ kiểu gì mà không đổi giường.

Bùi Tẫn Dã khó khăn đáp:

"Được."

Sao nàng nỡ để thê tử ngã.

Nàng chỉ sợ mình quá mức, khiến thê tử chịu không nổi.

"Đồ ngăn cắn vẫn ở nhà."

Chúc Liễm Thanh hơi nhíu mày.

Không chờ Bùi Tẫn Dã đáp, nàng đã nói:

"Không được cắn. Biết chưa?"

Giọng lạnh nhưng hạ thấp.

Rõ ràng là một yêu cầu cực kỳ khó với một Alpha đang mất kiểm soát, nhưng nàng lại nói rất tự nhiên.

Bùi Tẫn Dã nghiến răng:

"Được."

Ngoài cửa chỉ có vài tiếng nói nhỏ xa xa.

Trong phòng, hơi thở hai người dần rối.

Bùi Tẫn Dã bỗng muốn hỏi thê tử, khi nhỏ ngươi có từng chơi cầu trượt không?

Nhưng sợ làm nàng hoảng, cuối cùng chỉ nuốt xuống.

Bàn tay giữ eo bỗng siết lại.

Chúc Liễm Thanh dừng động tác.

Không tiếng động chiều theo nàng.

Bùi Tẫn Dã nhẹ nhàng điều chỉnh lại khoảng cách.

Rồi đột nhiên hỏi:

"Cảm giác thế nào?"

Là hỏi lúc này?

Hay hỏi từ khi bắt đầu tới giờ?

Chúc Liễm Thanh không phân biệt được.

Nếu Bùi Tẫn Dã là cấp dưới, chắc nàng đã lạnh giọng quát rằng báo cáo phải rõ ràng, chính xác.

Nhưng Bùi Tẫn Dã không phải cấp dưới.

Là thê tử hợp pháp của nàng.

Còn là kiểu thê tử đánh nhau rồi nàng phải nửa đêm chạy tới đón.

Vì vậy nàng chỉ đáp:

"Cũng được."

Một câu trả lời rất mơ hồ.

Bùi Tẫn Dã khẽ cười:

"Nếu có chỗ nào khó chịu, nhất định phải nói cho ta."

Chúc Liễm Thanh gật đầu.

Mái tóc nâu nhạt rơi xuống vai.

Dưới ánh đèn, nàng vốn là người nắm quyền chủ động, nhưng lại vô tình lộ ra vẻ ngoan ngoãn.

Bùi Tẫn Dã khô cổ.

Lý trí gần như căng đến cực hạn.

Chúc Liễm Thanh nhìn nàng:

"Hơi thở ngươi lớn quá."

Thê tử đang câu dẫn ta.

Lần này không còn là mộng tưởng.

Chân thật hơn tất cả những giấc mơ hỗn loạn kia.

Nàng nhìn thê tử.

Đôi mắt xám xanh dần phủ một tầng hơi nước.

Đuôi mắt nhạt màu hơi đỏ.

Vẻ lạnh lùng cao quý hòa với chút mềm mại hiếm hoi.

Ngay cả trong tình huống thế này, Chúc Liễm Thanh vẫn giữ được vẻ kiềm chế.

Có lẽ ánh mắt Bùi Tẫn Dã quá nóng.

Chúc Liễm Thanh bỗng hỏi:

"Đến giờ còn không nói sao?"

Nói gì?

Bùi Tẫn Dã khựng lại.

Một vòng lời nói dối cùng bí mật trong căn phòng bên cạnh đồng loạt lướt qua đầu.

Cuối cùng nàng chỉ nhìn Chúc Liễm Thanh đầy mê mang.

"Chuyện ngươi đã hứa với ta."

Chúc Liễm Thanh nhắc.

Bùi Tẫn Dã lúc này mới nhớ đến thỏa thuận ban nãy.

Nhưng thật sự phải giải thích vào lúc này sao?

Chúc Liễm Thanh vỗ nhẹ lên mặt nàng:

"Nói."

Động tác ấy khiến Bùi Tẫn Dã nhìn thấy vành tai nàng đỏ như muốn nhỏ máu.

Nàng lập tức hiểu.

Thê tử lúc nào cũng vậy.

Mỗi khi xấu hổ lại thích giả vờ nghiêm túc.

Ở văn phòng thì cầm tài liệu lên.

Giờ lại ngồi trên người nàng mà nhắc đến chuyện không liên quan.

Cả hai đều đang giả.

Giả vờ săn sóc.

Giả vờ có lễ.

Mặc những bộ quần áo chỉnh tề, che giấu ham muốn và những ý niệm không thể nói.

Giống những người thuộc tầng lớp thượng lưu được giáo dưỡng hoàn hảo.

Chỉ một hành động vượt giới hạn cũng phải tìm đủ cách che đi.

Bùi Tẫn Dã nhìn thấu.

Nhưng vẫn tiếp tục giả vờ săn sóc.

Dù sau gáy đã nóng như bàn ủi.

Nàng nói:

"Hứa Tranh không nói sai. Chuyện này là ta cố ý."

Hàng mi Chúc Liễm Thanh hơi rũ.

Ánh mắt dừng trên người nàng.

"Chuyện chiều nay có liên quan tới nàng ta. Ngươi biết không?"

Chúc Liễm Thanh khựng lại.

Dường như nhớ ra điều gì.

Lắc đầu rồi lại gật.

Bây giờ nghĩ lại đúng là có vấn đề.

Nhưng lúc ấy nàng chìm trong áy náy với Bùi Tẫn Dã nên không suy nghĩ nhiều.

"Là Hứa Tranh cố ý thuê người dẫn dắt dư luận, nói ngươi chỉ là Beta, lại xúi người nói chúng ta không xứng."

Nhắc tới chuyện này, Bùi Tẫn Dã vẫn không kìm được tức giận.

Vẻ mặt lạnh xuống.

Chúc Liễm Thanh cúi đầu.

Trán chạm trán nàng.

Bùi Tẫn Dã ngẩng lên, môi khẽ chạm khóe môi đối phương, nếm được vị ngọt quen thuộc.

Giọng nàng trở nên mơ hồ:

"Hứa Tranh quá đáng lắm. Nàng ta còn cố ý dùng quần áo của mình để làm nhục ta."

Nàng cố tình nói như thể rất tủi thân, muốn làm mờ đi chuyện trả thù phía sau.

Chúc Liễm Thanh quả nhiên bị đánh lạc hướng.

Nàng đưa tay vuốt tóc Bùi Tẫn Dã:

"Chuyện khi nào? Sao ta không biết?"

"Ta không muốn ngươi không vui."

Giọng Bùi Tẫn Dã càng thấp.

Nàng khẽ tới gần.

Chúc Liễm Thanh lập tức siết tay sau cổ nàng để giữ thăng bằng.

Bùi Tẫn Dã khẽ cười.

Lần này, cơn mưa của thê tử cuối cùng cũng rơi xuống người nàng.

Mục lục
36 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây