Chương 37: Một cái? Hai cái? Một hộp!
Cơn mưa vẫn còn tiếp tục.
Không giống mưa bình thường.
Khi gần khi xa, vừa nóng vừa ẩm, khiến hơi thở trong căn phòng càng lúc càng rối.
Bình thường Chúc Liễm Thanh vốn ít nói.
Giờ nàng muốn tiếp tục hỏi, nhưng lần nào cũng bị Bùi Tẫn Dã cố ý cắt ngang.
Hơi thở sau mỗi lần khựng lại đều nặng nề rơi xuống cổ Bùi Tẫn Dã.
Ánh mắt xám xanh thoáng nhìn phía sau gáy người kia.
Tóc nơi đó đã ướt, dính thành từng lọn.
Chiếc áo ngắn tay phía dưới cũng thấm đẫm.
Chúc Liễm Thanh rốt cuộc nhìn thấy vết nứt sau chiếc mặt nạ hoàn hảo của Bùi Tẫn Dã.
Nhưng chưa kịp nghĩ kỹ, hai tay đang vòng cổ nàng đã hơi lỏng.
Cơ thể Chúc Liễm Thanh khẽ chao xuống.
Bàn tay ở eo lập tức giữ chặt hơn.
Cảm giác quá rõ ràng khiến nàng vô thức bật ra một tiếng nhỏ.
Bùi Tẫn Dã nghe mà tim đập loạn.
Nàng lập tức ghé sát, như muốn nghe thêm.
Chưa kịp như ý đã bị Chúc Liễm Thanh đẩy ra.
Sức của nàng lúc này chẳng bao nhiêu.
Nhưng Bùi Tẫn Dã cố ý ngã mạnh về sau.
"Ầm."
Khung giường cũng kêu lên một tiếng.
Nàng chớp mắt nhìn Chúc Liễm Thanh, vẻ mặt vô tội như đang chờ được dỗ.
Chúc Liễm Thanh mặc kệ.
Nàng nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác.
Kính hơi trượt xuống rồi lại được đẩy lên.
Vành tai đỏ lan dần xuống làn da trắng.
Thế nhưng lý trí và vẻ bình tĩnh vẫn còn.
Hai cảm giác hoàn toàn trái ngược lại cùng xuất hiện trên gương mặt ấy.
Chúc Liễm Thanh nghĩ.
Lần sau có thể thử uống chút rượu.
Không có kỳ mẫn cảm che chắn, cả hai đều không thể thản nhiên như trước.
Giống như trên người vẫn luôn có một lớp quần áo vô hình.
Dù đã đến mức này, họ vẫn cố giả vờ trước mặt nhau.
Nàng cắn môi dưới:
"Sau đó thì sao? Sao ngươi không nói tiếp?"
Ánh mắt Bùi Tẫn Dã vẫn dính trên người nàng.
Thấy thê tử lại hỏi, nàng đành nói:
"Là chuyện bộ quân nhu đưa quần áo đến lần trước."
Chúc Liễm Thanh bỗng nhớ lại:
"Thảo nào lần đó ngươi ném bộ quân phục đi. Ta đáng lẽ nên kiểm tra."
Ánh mắt Bùi Tẫn Dã dịu xuống:
"Sao có thể trách ngươi? Ngươi đâu hiểu mấy chuyện này."
Chúc Liễm Thanh còn định nói.
Bùi Tẫn Dã lại ghé sát.
Khoảng cách vừa kéo ra đã ngắn lại.
Chóp mũi chạm nhau.
Hơi thở quấn lấy.
Đôi mắt Bùi Tẫn Dã hạ xuống, nhìn đôi môi trước mặt.
Giọng vẫn nhẹ nhàng, mang theo chút thỉnh cầu:
"Được không?"
Rõ ràng trước đó đã chạm qua.
Giờ lại còn hỏi.
Chúc Liễm Thanh không trả lời ngay.
Ngón tay tiếp tục luồn vào tóc sau gáy nàng.
Nàng chỉ hỏi:
"Quần áo rồi sao nữa?"
Bùi Tẫn Dã không vội.
Ít nhất ngoài mặt vẫn không vội.
Nàng nói:
"Ta từ trước đã biết nàng ta không thích vị hôn thê của mình."
"Ta từng điều tra nàng ta."
Giọng khàn hơn.
Khoảng cách giữa hai người vẫn chỉ còn một chút.
Chỉ cần một người hơi ngẩng cằm là chạm tới.
Nhưng cả hai cứ cố ý kéo dài.
"Điều tra?"
Chúc Liễm Thanh nhướng mày.
"Ừ."
Bùi Tẫn Dã không muốn nói kỹ thời gian.
Cố tình để Chúc Liễm Thanh hiểu lầm rằng chuyện điều tra xảy ra sau khi họ kết hôn hoặc sau lần Hứa Tranh khiêu khích.
Thực tế còn sớm hơn rất nhiều.
Có lẽ Bùi Tẫn Dã hiểu Hứa Tranh còn hơn chính nàng ta.
Người khiến nàng ngày đêm ghen ghét đến tận xương.
Bùi Tẫn Dã nhắm mắt.
Giống như chủ động yếu thế, giao quyền cho Chúc Liễm Thanh.
Nhưng thực chất là giấu đi cảm xúc.
"Ta tra được vài chuyện khá thú vị."
"Ví dụ?"
"Sợ làm bẩn tai ngươi."
Hơi thở hai người thay phiên chạm nhau.
Môi nhiều lần lướt qua rồi tách ra.
Giống một cuộc thi xem ai chịu không nổi trước.
"Nói."
Chúc Liễm Thanh gom tóc nàng sang một bên, để lộ hoàn toàn sau gáy.
Bùi Tẫn Dã cảm nhận được.
Nhưng không ngăn cản.
Nàng tiếp tục:
"Hứa Tranh từng gặp chuyện trong chiến dịch C6489."
Những người xuất thân từ gia tộc như Hứa Tranh cũng phải ra chiến trường tích lũy quân công.
Nhưng phần lớn đều được gia tộc sắp xếp rất kỹ.
An toàn, đơn giản.
Gần như chỉ cần tới là có công.
Chúc Liễm Thanh cũng biết chuyện đó.
Nàng kinh ngạc:
"Thế mà vẫn có thể xảy ra chuyện?"
"Chuyện gì?"
Cuối cùng vẫn là Bùi Tẫn Dã chịu thua trước.
Nàng vô thức tiến gần thêm.
Muốn chạm vào môi đối phương.
Chúc Liễm Thanh lại hơi ngửa ra sau tránh.
Bùi Tẫn Dã đành mở mắt.
Cọ nhẹ chóp mũi nàng:
"Khi giao chiến với Trùng tộc, cơ thể nàng ta xảy ra vấn đề. Kỳ mẫn cảm bùng phát trước thời gian, mà thuốc ức chế lúc đó đã dùng hết."
Chúc Liễm Thanh sửng sốt.
Rõ ràng chưa từng biết chuyện này.
Ánh mắt Bùi Tẫn Dã hơi lạnh.
Không biết nhớ tới chuyện cũ hay chỉ vì Chúc Liễm Thanh đang cứng người.
Cuối cùng nàng không chịu nổi nữa, chủ động hôn tới.
Khoảnh khắc chạm vào nhau, cả hai đều khẽ thở ra.
Cuộc giằng co kéo dài rốt cuộc kết thúc bằng việc Bùi Tẫn Dã cúi đầu trước.
"Hứa Tranh rất đau đớn. Người của Hứa gia không còn cách nào, chỉ có thể tìm người cho nàng ta."
"Người nào?"
Chúc Liễm Thanh lập tức nhận ra có vấn đề.
Nhưng câu hỏi vừa thoát ra đã bị Bùi Tẫn Dã ngăn lại.
Sau gáy không còn tóc che phủ.
Bàn tay Chúc Liễm Thanh siết lại.
Bùi Tẫn Dã khẽ run.
Thậm chí cứng người trong chốc lát.
Chúc Liễm Thanh không chờ nàng thích ứng, trực tiếp giành thế chủ động.
Đến khi tách ra, nàng thấp giọng cảnh cáo:
"Không được."
Bùi Tẫn Dã không nói.
Chỉ hơi nghiêng đầu, cố ý để lộ vết cắn nơi cổ.
Ánh mắt đầy ý tứ.
Chúc Liễm Thanh bị nàng làm tức cười:
"Không được."
Rồi lại ra lệnh:
"Nói tiếp."
Bùi Tẫn Dã bất đắc dĩ.
Đành tiếp tục:
"Lúc ấy điều kiện ở tinh tế hoang vu rất kém. Hứa gia chỉ tìm được một người không mắc bệnh từ một nơi không sạch sẽ."
Chúc Liễm Thanh nhíu mày:
"Không mắc bệnh?"
Bùi Tẫn Dã giải thích:
"Người làm nghề bán thân."
Sắc mặt Chúc Liễm Thanh lập tức trầm xuống.
Bùi Tẫn Dã vẫn bình tĩnh:
"Tinh tế hoang vu rất khắc nghiệt. Ăn mặc ở đi lại đều thiếu thốn, đôi khi ngay cả nước sạch cũng khó mua. Trùng tộc lại thường xuyên xâm lấn."
"Ngoài tội phạm bị đế quốc truy nã hoặc những người vì bất đắc dĩ phải chạy tới đó, chẳng mấy ai nguyện ý ở lại."
"Muốn sống, họ phải nghĩ đủ cách."
"Lấy lòng binh sĩ đóng quân là một con đường."
Nàng dừng lại:
"Nhưng rất bẩn."
Chúc Liễm Thanh mím môi.
Trong đầu hiện lên vài suy nghĩ.
Ở điểm này, Bùi Tẫn Dã đúng là khiến nàng hài lòng.
Ngay cả lần đầu hôn cũng vụng về.
Là từng chút một học được qua những lần ở bên nàng.
Chúc Liễm Thanh thích chó sạch sẽ.
Nhưng nghĩ tới Hứa Tranh từng làm chuyện kia rồi vẫn tiếp xúc với mình, nàng bỗng cảm thấy buồn nôn.
Bàn tay đặt sau cổ Bùi Tẫn Dã vô thức siết mạnh.
Giống như trút bực bội.
Bùi Tẫn Dã chẳng những không khó chịu, trái lại còn lộ vẻ vui.
Nàng cọ khóe môi Chúc Liễm Thanh:
"Ta rất sạch."
Giống một con chó đang lấy lòng chủ.
"Ta chưa từng chạm vào những thứ đó."
Nếu có thể, nàng thậm chí muốn nói với thê tử rằng ngay cả lúc tự giải tỏa, trong đầu nàng cũng chỉ có gương mặt thê tử.
Nhưng nàng không thể.
Sẽ làm thê tử sợ.
Beta yếu ớt này thậm chí còn không ngửi thấy tin tức tố.
Cũng chẳng biết bản thân đã vô số lần bị mùi hương của Bùi Tẫn Dã bao phủ.
Thật đáng tiếc.
Không thể nói điều đó, Bùi Tẫn Dã chỉ khẽ chạm lên mặt thê tử:
"Ta sẽ không như vậy."
Bàn tay Chúc Liễm Thanh vẫn chưa buông.
Nàng nói:
"Bùi Tẫn Dã, ta không thích như vậy."
Giọng thấp hơn.
Mang theo cảnh cáo:
"Ngươi phải ngoan."
Bùi Tẫn Dã đương nhiên sẵn lòng làm con chó ngoan vẫy đuôi bên thê tử.
Nàng cười khẽ:
"Ta bảo đảm."
Đổi lại, Chúc Liễm Thanh chủ động hỏi:
"Đồ để ở đâu?"
"Trong ngăn tủ bên cạnh."
Bùi Tẫn Dã đáp.
Không biết nghĩ tới gì, Chúc Liễm Thanh nhìn nàng thật lâu rồi mới đưa tay mở ngăn kéo.
Bên trong là một hộp đã mở.
Một số chuyện không cần hỏi.
Nếu đã biết Bùi Tẫn Dã chưa từng làm những chuyện bẩn thỉu, những thứ còn lại Chúc Liễm Thanh coi như không thấy.
"Mấy cái?"
Nàng hỏi.
Bùi Tẫn Dã chớp mắt.
Vẻ mặt vô tội.
Mỗi khi muốn làm chuyện xấu, nàng đều có biểu cảm này.
Chúc Liễm Thanh liếc nàng.
Chỉ lấy một cái.
Bùi Tẫn Dã đành lên tiếng:
"Lấy hết ra đi, để cạnh giường là được."
Lòng tham còn hơn Chúc Liễm Thanh tưởng.
Nàng bị chọc tức đến bật cười.
Chỉ lấy thêm một cái rồi ném cả hai lên người Bùi Tẫn Dã.
Sau đó đóng ngăn kéo thật mạnh.
"Ầm!"
Bùi Tẫn Dã hiếm khi không lấy lòng.
Nàng nhắc:
"Ký túc xá bên cạnh là của Lục nguyên soái."
Ý là động tĩnh lớn quá dễ bị nghe thấy.
Chúc Liễm Thanh hiểu.
Liếc nàng một cái:
"Vậy thôi."
Nói xong liền định rời khỏi người nàng.
Bùi Tẫn Dã hoảng, lập tức ôm eo kéo lại.
"Ta sai rồi."
Chúc Liễm Thanh không để ý:
"Thả ta xuống."
Bùi Tẫn Dã vội cọ đầu vào nàng:
"Ta xuống."
Nàng vừa định trượt xuống đã bị Chúc Liễm Thanh nắm tóc kéo lại.
Ai dám để nàng xuống?
Lát nữa lại làm loạn không biết tới đâu.
Chúc Liễm Thanh lạnh giọng:
"Còn quậy nữa thì ngươi ngủ sô pha."
Bùi Tẫn Dã lập tức ngoan.
Nàng cầm hai gói bên cạnh lên rồi tiếp tục chuyện trước:
"Từ lần đó trở đi, Hứa Tranh giống như mắc một thói quen kỳ quái. Đặc biệt thích phụ nữ lớn tuổi."
Nàng bổ sung:
"Bất kể Beta hay Omega."
Chúc Liễm Thanh nhíu mày.
Trong lúc suy nghĩ, hoàn toàn không để ý Bùi Tẫn Dã đã thuần thục mở bao bì.
"Hứa gia phát hiện chuyện này, sợ nàng ta tiếp tục làm loạn nên không ngừng giới thiệu Omega cho nàng ta."
Bùi Tẫn Dã nhìn Chúc Liễm Thanh một cái.
Ngay lập tức bị nàng vỗ một cái vào mặt.
Giọng Chúc Liễm Thanh trầm xuống:
"Nói tiếp."
Bùi Tẫn Dã chớp mắt.
Nàng chỉ có thể ngoan ngoãn nói:
"So với sở thích không thể nói kia, Hứa Tranh rõ ràng coi trọng tiền đồ hơn. Vì vậy nàng ta nghe sắp xếp của gia đình, làm quen với Bạch tiểu thư, rồi từ hôn với ngươi."
"Nhưng nàng ta vẫn không kiềm chế được sở thích. Một bên qua lại với Bạch tiểu thư, một bên âm thầm tiếp xúc với mẹ của nàng ấy."
"Tiếp xúc?"
Chúc Liễm Thanh bắt được từ này:
"Nói cách khác, trước đó họ chưa thật sự ở bên nhau?"
"Có lẽ? Ta cũng không rõ lắm."
Bùi Tẫn Dã cười rất ôn hòa.
Má trái còn dấu tay của thê tử.
Cổ vẫn nằm trong tay thê tử.
"Ta chỉ điều tra ra chuyện này. Sau đó biết Hứa Tranh thuê người tung tin trên mạng, nên..."
Nàng ghé sát.
Giọng chân thành hơn:
"Nếu có chỗ nào khó chịu, nhất định phải nói cho ta, được không?"
Cuộc trò chuyện kéo dài quá lâu.
Cả hai đều khó chịu.
Nhưng vẫn cố giả vờ bình tĩnh.
Chúc Liễm Thanh thậm chí bắt đầu cảm thấy kỳ mẫn cảm còn dễ đối phó hơn.
Ít nhất lúc ấy con chó tham ăn kia thẳng thắn.
Không biết giữ chừng mực thật, nhưng cũng chẳng cố ý kéo dài thế này.
Nàng đưa tay che mắt Bùi Tẫn Dã, không cho nhìn.
Bùi Tẫn Dã ngoan ngoãn để nàng che.
Ban đầu động tác còn có chút vụng về.
Cuối cùng vẫn phải nhờ Chúc Liễm Thanh giữ cổ tay, hướng dẫn một chút.
Hàng mày Chúc Liễm Thanh lập tức nhíu chặt.
Thời gian chuẩn bị đã đủ lâu.
Cảm giác xa lạ ập tới khiến nàng bất giác đổ người xuống người Bùi Tẫn Dã.
Bàn tay che mắt cũng hơi trượt.
Nhưng vẫn cố che lại.
Bùi Tẫn Dã không vội.
Thậm chí còn có thời gian ghé bên tai nàng nói chuyện.
"Cho nên ta lấy bộ quần áo Hứa Tranh gửi tới, đưa cho người tình của mẹ vị hôn thê nàng ta."
"Ai ngờ đúng lúc nhà họ đang mở tiệc."
Bùi Tẫn Dã khẽ cắn vành tai đỏ bừng.
Chúc Liễm Thanh run lên.
"Nàng ta tưởng đó là lời mời bí mật của Hứa Tranh."
"Còn Hứa Tranh uống hơi say, lại tưởng người tình đang chủ động ra hiệu cho nàng ta rời bàn."
"Thế là hai người cùng đi vào phòng của con gái."
Chuyện sau đó ai cũng biết.
Bí mật của Hứa Tranh và phu nhân Bạch gia bị tất cả mọi người tận mắt chứng kiến.
Dư luận dưới sự thúc đẩy có chủ ý của Bùi Tẫn Dã nhanh chóng lan rộng.
Ban đầu Hứa Tranh hoảng loạn.
Sau khi nhìn thấy bộ quân phục cũ, lập tức đoán đây là tác phẩm của Bùi Tẫn Dã.
Nàng ta không biết giải thích với gia tộc thế nào.
Cũng không biết đối mặt Bạch gia ra sao.
Lại càng không thể trấn an phu nhân Bạch gia bị kéo xuống nước.
Cuối cùng chỉ có thể giận dữ dẫn người tới tìm Bùi Tẫn Dã tính sổ.
Kết quả là dư luận vẫn tiếp tục lan truyền.
Còn đám người của nàng ta bị đánh đến mặt mũi bầm dập, sau đó cùng nhau bị nhốt.
Bùi Tẫn Dã thậm chí cảm thấy Hứa Tranh cố ý.
Nhờ vậy nàng ta có thể trốn tránh sự chất vấn của gia đình.
Cho nên Bùi Tẫn Dã rất "tốt bụng", đánh nàng ta nặng hơn.
Đảm bảo mấy ngày tới Hứa Tranh chẳng thể ngủ yên.
Nhưng mấy chuyện này không cần nói với thê tử.
Huống hồ lúc này Chúc Liễm Thanh cũng chẳng còn tâm trí nghe.
Cảm giác xa lạ cuốn lấy nàng từng đợt.
Bàn tay che mắt lúc siết lúc lỏng.
Hơi thở vỡ vụn.
Nàng nhớ lời Bùi Tẫn Dã nói Lục Cảnh Đồng ở ngay phòng bên cạnh, nên cố kìm tiếng.
Nhưng càng kìm lại càng khiến những âm thanh vụn vặt trở nên rõ ràng.
Bùi Tẫn Dã nghe mà toàn thân căng lên.
Nàng muốn nhiều hơn.
Gió lay rèm cửa.
Mùi hương trong phòng dày đặc đến gần như không tan.
Ngoài cửa không một bóng người.
Trăng treo yên trên trời.
Thỉnh thoảng mây lướt qua rồi lại rời đi.
Căn phòng vẫn không yên tĩnh.
Ngăn tủ đầu giường vừa bị đóng mạnh cuối cùng vẫn mở ra.
Những gói đồ bị kéo ra, rơi lộn xộn dưới sàn.
Không ai còn rảnh để ý.
Bàn tay che mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Chúc Liễm Thanh ôm chặt cổ Bùi Tẫn Dã như người chìm nước ôm được khúc gỗ.
Những tiếng thở đứt quãng vang lên rồi lại bị lời dỗ dành của người kia kéo dài.
Con chó xấu xa rốt cuộc cũng nếm được thứ mình mong nhớ.
Hai bên mặt đều in dấu tay.
Thế mà nàng chẳng những không giận, còn cười xin thưởng.
Bóng đêm dần nhạt.
Trăng vẫn chưa biến mất.
Ngoài xa đã vang lên còi tập hợp.
Nhưng tiếng động trong căn phòng vẫn kéo dài suốt cả đêm.