Chương 44: Cầu ngươi, đừng làm tổn thương ta nữa
Tiếng súng liên tiếp vang lên.
Những khe hở vừa được bịt kín nhanh chóng bị gặm thủng.
Du Diên Dịch Bệnh dày đặc như thủy triều tràn vào.
Đến giờ phút này, Chúc Liễm Thanh và những người còn lại mới thực sự hiểu vì sao các tầng dưới lại vang lên những tiếng gào thét tuyệt vọng đến vậy.
Biển trùng kéo dài không thấy điểm cuối.
Giết một con, hàng trăm ấu trùng lại bò ra khỏi cơ thể nó.
Chúng gặm chính xác mẹ rồi lại tiếp tục bò về phía con người.
Trần nhà.
Khe tường.
Cửa sổ.
Căn phòng bê tông ngày thường kiên cố đến vậy, lúc này lại mỏng manh như giấy.
Sâu dễ dàng khoét ra vô số lỗ thủng.
Ngay cả tòa nhà dưới chân dường như cũng đang rung chuyển.
Nước nóng được hắt ra trước đó giờ ngập dưới sàn.
Mỗi bước chân đều làm nước bắn tung.
Mùi mồ hôi chua vẫn còn, giờ lại trộn với mùi máu tanh nồng đậm hơn.
Chúc Liễm Thanh và Quý Uyển Bạch lúc này đứng trên bàn.
Xung quanh là từng lớp bảo an che chắn.
Lớp bảo vệ ngày thường khiến người ta yên tâm, giờ lại chỉ khiến các nàng thêm kinh hãi.
Mặt Quý Uyển Bạch trắng bệch.
Tay cầm súng run không ngừng.
Chúc Liễm Thanh bên cạnh vẫn cố giữ bình tĩnh.
Nhưng nhịp thở dồn dập đã để lộ sự căng thẳng.
Mức độ xâm nhập vượt xa dự đoán.
Chưa đầy mười phút, vòng phòng thủ đầu tiên đã bị phá.
Người bị kéo đi phát ra tiếng kêu thảm thiết, tay vẫn liều mạng quờ về phía trong.
Đôi mắt tràn đầy khát vọng sống.
"Không được! Căn bản không cản nổi!"
Có người gào lên.
"Sắp hết đạn rồi! Xong rồi!"
Tiếng tuyệt vọng vang trong phòng.
Không biết có phải ảo giác hay không.
Đám Du Diên dường như nghe hiểu.
Chúng càng trở nên hưng phấn, điên cuồng.
Hàng trăm con sâu chui vào cơ thể người bị kéo đi.
Ban đầu người kia còn phát ra tiếng kêu đau đớn đến cực điểm.
Sau đó đến dây thanh cũng bị ăn mất.
Chỉ vài phút.
Máu thịt biến mất.
Chỉ còn một bộ xương.
Rồi chẳng bao lâu, cả xương cũng không còn.
Thay vào đó là thêm nhiều Du Diên mới sinh.
Chỉ nhìn một cái đã khiến da đầu tê dại.
Da thịt nổi đầy gai.
Nhưng Chúc Liễm Thanh và những người còn sống không có chỗ trốn.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn từng người bên cạnh bị ăn sạch.
"Cứu mạng!"
Có người gào khóc.
"Viện quân đâu?! Viện quân ở đâu?!"
Một người khác gần như phát điên.
"Chúc tổng... Chúc tổng, làm sao bây giờ?"
Hốc mắt Quý Uyển Bạch đỏ lên.
Hai chân run lẩy bẩy.
Trước khi tới đây, nàng còn tưởng đây chỉ là một chuyến công tác thương mại nhẹ nhàng.
Xử lý xong công việc rồi về nhà.
Bạn lữ vừa mới nhắn tin cho nàng.
Nói hôm nay tan làm sớm, tranh được một khúc xương ống ngon, chờ nàng về nấu canh.
"Không sao."
Chúc Liễm Thanh liên tục hít sâu.
"Chúng ta sẽ không sao."
Mái tóc vốn được búi gọn đã tản ra quá nửa.
Cây bút máy tạm dùng làm trâm cài cũng nghiêng lệch.
Sau lớp kính, đôi mắt xám cố giữ bình tĩnh.
Nàng nghiêng đầu nhìn cửa sổ.
Dường như đang cân nhắc có nên nhảy xuống hay không.
Nhưng đã có người nhanh hơn.
Là đội trưởng bảo an.
Nàng vừa bắn hết viên đạn cuối cùng.
Khi một con Du Diên sắp bò tới mắt cá chân, nàng đột ngột lùi lại.
Sau đó lao thẳng qua cửa kính.
Rơi xuống.
Ầm!
Cho dù ở tầng mười bảy vẫn có thể nghe thấy tiếng va đập trầm nặng ấy.
Máu thịt đập xuống mặt đất.
Cả tầng lầu dường như rung lên.
Quý Uyển Bạch sững sờ.
Thần sắc hơi hoảng hốt.
Chúc Liễm Thanh thu lại ánh mắt, chậm rãi thở ra.
Nàng nói:
"Ta vừa gửi tin rồi."
"Nếu chúng ta thật sự chết ở đây, toàn bộ tài sản đứng tên ta sẽ dùng để bồi thường cho thê tử của ngươi."
Môi nàng khẽ mấp máy.
Giữa tiếng súng liên hồi, cuối cùng vẫn nói được câu ấy:
"Xin lỗi, Uyển Bạch."
"Nếu không phải vì ta tùy hứng..."
Đúng lúc đó, đôi mắt đỏ sẫm của một người bỗng hiện lên trong đầu.
Tiếp theo là dáng người kia quỳ dưới đất, ngửa đầu nhìn nàng.
Sau cùng mới là gương mặt thường ngày vẫn mỉm cười ôn hòa.
Bùi Tẫn Dã không phải rất thích theo dõi nàng sao?
Nếu nơi này cũng có camera...
Có lẽ sẽ ghi lại được cảnh nàng chết.
Chúc Liễm Thanh khép mắt.
Rất nhanh lại mở ra.
Hai tay nắm súng.
Im lặng nhìn phía trước.
Du Diên đã sắp bò tới trước mặt.
Nghe những lời kia, Quý Uyển Bạch vừa muốn khóc vừa muốn cười.
Cuối cùng chỉ nghẹn ra một câu:
"Vậy nàng sắp thành phú bà rồi. Không biết sau này có thể bao nuôi bao nhiêu Omega hay Alpha. Chắc vui chết mất."
Chúc Liễm Thanh không còn thời gian đáp lời.
Người cuối cùng chắn trước mặt nàng bị kéo đi.
Khẩu súng trong tay Chúc Liễm Thanh lập tức nổ vang.
Đoàng!
Một con Du Diên bị bắn ghim xuống đất.
"Trời..."
Quý Uyển Bạch vẫn còn sức cảm thán.
"Bắn chuẩn thật."
Sớm biết vậy lúc đầu nên đòi thêm đạn.
Đám bảo an kia cứ bắn trượt, lãng phí không biết bao nhiêu viên.
Chúc Liễm Thanh không để ý.
Tay nàng vững đến đáng kinh ngạc.
Mỗi phát một con.
Môi mỏng mím chặt.
Đường cằm kéo thành một nét lạnh lùng.
Đoàng!
Đoàng!
Tiếng súng dần thưa.
Tiếng kêu rên cũng dần biến mất.
Chỉ còn tiếng sâu thỏa mãn gặm nhấm.
Bỗng cẳng chân Chúc Liễm Thanh đau nhói.
Tay nàng run lên.
Cúi xuống nhìn, nàng chỉ thấy nửa thân một con Du Diên đang quấn ngoài bắp chân, còn liều mạng chui sâu vào trong.
Chúc Liễm Thanh đột ngột quay sang.
Quý Uyển Bạch đang ôm cánh tay máu chảy đầm đìa.
Nàng nhìn Chúc Liễm Thanh, khó khăn nở một nụ cười.
Xong rồi.
Lần này thật sự xong rồi.
Mất máu quá nhiều khiến trước mắt Chúc Liễm Thanh trắng xóa.
Cơ thể nàng cũng lảo đảo.
Khẩu súng hết đạn rơi khỏi tay.
Chưa chạm đất đã bị đám Du Diên lao tới gặm.
Cả căn phòng đã đầy sâu.
Xác người.
Xác Du Diên.
Tất cả đều bị ăn sạch.
Đổi lại là càng nhiều con mới sinh.
Chúc Liễm Thanh kéo nhẹ khóe miệng.
Đúng lúc ấy.
Cánh cửa phòng bị đá văng.
Cứu viện cuối cùng đã tới sao?
Cơn đau nơi bắp chân càng dữ dội.
Khiến người ta nghi ngờ con sâu đã cắn tới tận xương.
Tiêu cự trong mắt Chúc Liễm Thanh dần tan.
Nàng chỉ nhìn thấy một bóng đen lao thẳng về phía mình.
"Chúc Liễm Thanh!"
Tí tách.
Tí tách.
Nước rơi xuống gạch men, phát ra tiếng đều đều khiến đầu óc người ta choáng váng.
Chúc Liễm Thanh còn chưa tỉnh hẳn đã cảm nhận cơn đau dữ dội nơi bắp chân.
Nàng lập tức mở mắt.
Đây là...
Đâu?
Ánh mắt nàng mờ mịt nhìn xung quanh.
Không gian nhỏ hẹp.
Bốn phía lát gạch men.
Khắp nơi đều là nước.
Trong không khí nồng nặc mùi máu.
Đừng nói bệnh viện.
Chúc Liễm Thanh còn cảm giác mình bị đám sâu kéo vào hang.
Cả người không còn sức.
Nàng cố nâng đầu lên.
Cuối cùng nhìn thấy bóng người đối diện.
Người kia mặc đồ tác chiến sẫm màu.
Một chân co, một chân duỗi.
Nửa dựa vào vách.
Mũ giáp cùng mặt nạ che kín gương mặt.
Chỉ để lộ đôi mắt đỏ sẫm nặng nề, u ám.
Gắt gao nhìn nàng.
Giống dã thú khóa chặt con mồi.
Điên cuồng.
Lạnh lẽo.
Là Bùi Tẫn Dã.
Chúc Liễm Thanh kéo khóe miệng.
Không biết nên cười hay bày vẻ mặt gì khác.
Khóe mắt nàng liếc sang bên cạnh.
Một chiếc đèn pin đang sáng.
Đó là nguồn sáng duy nhất.
Điều này khiến nàng cuối cùng dám chắc mình còn sống.
Nếu địa ngục cũng phải dùng đèn pin, vậy quả thực quá buồn cười.
Nàng cười khổ.
Đồng thời cũng nhận ra đây là đâu.
Phòng tắm trong phòng ngủ khách sạn của nàng.
Nói cách khác.
Các nàng vẫn chưa thoát ra ngoài.
Chỉ là Bùi Tẫn Dã không biết đã dùng cách gì đẩy lui đám Du Diên trong phòng, cưỡng ép tạo ra một góc an toàn nhỏ trong phòng tắm.
Giống hệt cách các nàng đã làm trước đó.
Chỉ không biết căn phòng nhỏ này còn cầm cự được bao lâu.
Chúc Liễm Thanh nhìn sang một bên khác.
Đôi mắt vốn tĩnh lặng cuối cùng lóe lên.
Quý Uyển Bạch.
Nàng nằm bất động ở bên kia.
Dường như vẫn còn hôn mê.
Chúc Liễm Thanh vừa định hỏi, Bùi Tẫn Dã đã lên tiếng trước:
"Yên tâm. Nàng còn sống."
Sắc mặt Chúc Liễm Thanh lập tức dịu xuống đôi chút.
Ánh mắt Bùi Tẫn Dã lại càng tối.
Chúc Liễm Thanh nhận ra.
Nhưng không để ý.
Nàng chống tay cố ngồi dậy.
Chỉ một động tác đơn giản đã khiến trán toát mồ hôi.
Mất rất nhiều sức mới dựa được vào tường.
Cuối cùng hai người ngồi ngang tầm nhau.
Phòng tắm của phòng tổng thống rộng hơn bình thường, nhưng vẫn không đủ để ba người cùng nằm.
Không gian trở nên chật chội.
Chân Bùi Tẫn Dã chạm chân Chúc Liễm Thanh.
Rõ ràng khoảng cách rất gần.
Lại như bị ngăn bởi một bức tường.
Không còn lớp ngụy trang ôn hòa thường ngày.
Thần sắc trong mắt Bùi Tẫn Dã tối tăm, đè nén.
Giọng từ sau mặt nạ truyền ra trầm thấp.
"Vì sao phải giấu ta?"
Chúc Liễm Thanh giơ tay chỉnh kính.
"Khung bị lệch một chút."
Bùi Tẫn Dã nhìn chằm chằm chiếc kính.
Chúc Liễm Thanh tháo xuống, theo thói quen đưa cho nàng.
Bùi Tẫn Dã im lặng.
Nàng định đưa tay nhận.
Rồi đột nhiên dừng lại.
Găng tay chiến thuật không biết đã mất từ lúc nào.
Trên tay nàng vẫn còn máu.
Gân xanh nổi lên nơi mu bàn tay.
Không phân biệt được là máu mình hay máu người khác.
Nàng giơ tay về phía ống nước bị vỡ.
Một khe nứt nhỏ đang không ngừng rỉ nước.
Đây chính là nguồn phát ra tiếng tí tách cùng những vũng nước dưới sàn.
Bùi Tẫn Dã rửa sạch vết máu trên tay.
Lau qua trên quần áo.
Sau đó mới cầm chiếc kính, thành thạo chỉnh lại.
Chúc Liễm Thanh nhận lấy rồi đeo lên.
Dù vậy, nàng vẫn vô cùng chật vật.
Mái tóc tán loạn bị nước làm ướt, dính vào má.
Áo sơ mi mặc vội.
Có một cúc còn cài nhầm khiến phần eo hở ra một khe nhỏ.
Ống quần bên trái đã bị xé toạc bằng lực rất mạnh.
Bắp chân được băng chặt bằng vải trắng.
Không cần Bùi Tẫn Dã giải thích.
Chúc Liễm Thanh cũng đoán được chuyện vừa xảy ra.
Bùi Tẫn Dã đã cắt bỏ phần thịt bị sâu chui vào.
Đào con vật ghê tởm kia ra khỏi người nàng.
Ánh mắt Bùi Tẫn Dã rơi theo tầm mắt nàng.
Giọng nói trở nên khó khăn.
"Ngươi có biết ngươi suýt chết không?"
"Ta tưởng ta đã chết."
Chúc Liễm Thanh sửa lại.
Bùi Tẫn Dã đột ngột ngẩng mắt.
Gắt gao nhìn nàng.
Trong đôi mắt đỏ sẫm thậm chí còn pha một tia oán hận mà Chúc Liễm Thanh không hiểu nổi.
Nàng nghiến răng.
"Chúc Liễm Thanh."
"Vì sao ngươi phải làm vậy?"
Sắc mặt Chúc Liễm Thanh không thay đổi.
Gương mặt vốn xa cách lạnh lùng giờ càng thêm lạnh đến mức người khác không thể tới gần.
"Trong lòng ngươi không rõ sao?"
"Ngươi phát hiện rồi?"
Giọng Bùi Tẫn Dã run lên.
Chúc Liễm Thanh im lặng nhìn nàng.
Nói cũng kỳ lạ.
Trước đây Bùi Tẫn Dã không đeo mặt nạ, để lộ toàn bộ gương mặt.
Chúc Liễm Thanh lại luôn cảm thấy mình không nhìn thấu.
Giống như có một tầng sương che phía trước.
Chỉ khi đối phương đeo thiết bị ngăn cắn, bị cơn nhiệt triều cuốn lấy, nàng mới thoáng thấy một chút chân thật.
Mà bây giờ.
Bùi Tẫn Dã đội mũ giáp, đeo mặt nạ.
Ánh đèn pin còn nghiêng sang nơi khác.
Cả người gần như chìm trong bóng tối.
Ngược lại, Chúc Liễm Thanh lại cảm thấy mình nhìn rõ nàng.
Buồn cười thật.
Khóe môi Chúc Liễm Thanh nhếch lên một đường cong châm biếm.
"Đống giấy đầy sàn, ngươi không nhìn thấy sao?"
Bùi Tẫn Dã mím môi.
Giọng càng nặng nề.
"Thấy."
Ngay khoảnh khắc nàng lao vào phòng ôm Chúc Liễm Thanh kéo ra khỏi đám sâu, nàng đã nhìn thấy những tờ tài liệu rơi dưới đất.
Mọi hành động của nàng đều bị thê tử phát hiện.
Bùi Tẫn Dã hơi cúi đầu.
Im lặng một lúc mới ép ra được một câu:
"Ta không hối hận."
Cho dù cuộc hôn nhân này được dựng lên từ vô số lời nói dối.
Nhưng chỉ cần có thể có được thê tử.
Nàng sẽ không hối hận.
Nàng lặp lại từng chữ.
"Chúc Liễm Thanh, ta không hối hận."
Chúc Liễm Thanh tức đến bật cười.
"Ngươi có gì mà phải hối hận?"
"Bùi Tẫn Dã, xoay ta như chong chóng rất thú vị sao?"
Nàng lạnh lùng nhìn người đối diện.
Bùi Tẫn Dã hé miệng.
Muốn nói gì đó.
Nhưng lại không biết phải giải thích thế nào.
"Không phải như vậy."
"Không phải..."
Chúc Liễm Thanh không nghe.
Nguy cơ tử vong vẫn chưa hết.
Đám sâu ghê tởm bên ngoài có thể xông vào bất kỳ lúc nào.
Ngược lại, lúc này nàng chẳng còn gì phải kiêng dè.
Khoảnh khắc phát hiện camera.
Nàng phẫn nộ đến cực điểm.
Nhưng vẫn phải ép xuống.
Không ngừng nhắc bản thân rằng nàng còn cần cuộc hôn nhân này.
Còn cần Bùi Tẫn Dã.
Hai người đã công khai kết hôn.
Cả đế quốc đều biết tổng tài Chúc thị và Bùi thiếu tướng đã là thê thê.
Nếu lúc này hôn nhân xảy ra biến động, lòng người tất sẽ hoảng loạn.
Giá cổ phiếu dao động.
Ngay cả những người Chúc gia cũng sẽ lấy đó làm cớ gây khó dễ.
Vì vậy nàng lựa chọn nhẫn nhịn.
Giả vờ đi công tác.
Lừa Bùi Tẫn Dã để lại video làm con bài cuối cùng.
Nhưng cũng chỉ có vậy.
Sau đó nàng vẫn sẽ giả vờ như không biết gì.
Tiếp tục chơi trò "ngươi biết, ta biết" với Bùi Tẫn Dã.
Nàng cần cuộc hôn nhân này hơn cả Bùi Tẫn Dã.
Chúc Liễm Thanh hiểu rất rõ.
Nàng cảm thấy mình vừa đáng thương vừa buồn cười.
Cứ tưởng mình là kẻ điều khiển tất cả.
Còn muốn thuần phục một con chó hoang cố chấp, khiến nó thần phục.
Đến khi lớp dối trá bị bóc trần mới biết người bị xoay vòng từ đầu đến cuối lại là nàng.
Thậm chí nàng đã mắc vào chiếc lưới của Bùi Tẫn Dã.
Muốn giãy cũng không ra.
Cho đến lúc này.
Không còn gì phải lo.
Cuối cùng nàng có thể trút toàn bộ lửa giận.
"Trò chơi không chơi tiếp được nữa, ngươi tiếc lắm phải không?!"
"Tiếc thật đấy, Bùi Tẫn Dã."
"Ngươi không còn cơ hội chơi nữa."
"Chúng ta đều sắp chết."
"Hối hận không?"
"Nếu ngươi không xông vào, có khi còn mang được danh quả phụ, sau đó tìm một người vô tội khác tiếp tục chơi trò ghê tởm này."
"Không phải..."
Ánh mắt đỏ sẫm tràn đầy đau đớn.
Giọng gần như cầu xin.
"Cầu ngươi..."
Nhưng Chúc Liễm Thanh chỉ cảm thấy nàng đang diễn.
Nàng lạnh lùng tiếp tục:
"Bùi Tẫn Dã..."
Câu nói chưa hết.
Bùi Tẫn Dã đột nhiên lao tới.
Dùng môi chặn lại.
"Cầu ngươi..."
"Đừng nói nữa..."
"Đừng làm tổn thương ta nữa, Chúc Liễm Thanh."
"Cầu xin ngươi."