Chương 45: Thân ái, chiếm hữu ta, khống chế ta
"Cầu ngươi."
"Cầu xin ngươi, đừng nói những lời như vậy nữa."
"Tin ta một lần."
"Sự việc không giống như ngươi nghĩ."
"Chúc Liễm Thanh, ta không trêu đùa ngươi."
"Cầu ngươi..."
Ngay cả Bùi Tẫn Dã cũng không tin được những lời hèn mọn đến mức tận cùng ấy lại phát ra từ miệng mình.
Nước mắt không ngừng rơi khỏi hốc mắt.
Nhỏ lên gương mặt Chúc Liễm Thanh.
Nhưng hơi nóng không thể làm tan lớp băng lạnh.
Chỉ đổi lại thần sắc nàng càng lúc càng lạnh.
"Bùi Tẫn Dã."
"Ngươi lại đang giả vờ cái gì?"
"Trò chơi lại bắt đầu sao?"
"Cần ta phối hợp với ngươi?"
Đôi mắt đỏ sẫm ngẩn ngơ phản chiếu gương mặt nàng.
Giọng Chúc Liễm Thanh rất bình tĩnh.
Không có phẫn nộ.
Không có oán hận.
Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến Bùi Tẫn Dã gần như không thở nổi.
Chiếc mặt nạ bị kéo xuống, ném vào vũng nước.
Nó chao nhẹ rồi nằm im.
Trái tim Bùi Tẫn Dã lại như rơi thẳng xuống đất.
Vỡ thành một đống hỗn độn.
Cuối cùng nàng cũng sinh ra chút hối hận.
Thê tử dường như không cần nàng nữa.
Nàng đã phá hỏng tất cả.
Môi mấp máy rất lâu.
Cuối cùng mới ép ra được một tiếng gọi:
"Chúc... Liễm Thanh."
Giọng run đến mức gần như vỡ vụn.
Nếu không nhìn khẩu hình, có lẽ Chúc Liễm Thanh còn chẳng nghe ra nàng đang nói gì.
Chúc Liễm Thanh nhíu chặt mày.
Nghiêng đầu tránh hơi thở nóng bỏng.
Giọng vẫn bình tĩnh đến gần như lạnh lùng.
"Nếu chúng ta sống sót, tháo hết camera đi."
"Ta vẫn có thể tiếp tục chơi với ngươi."
Cơn giận vừa phát tiết xong.
Lý trí của nàng lập tức quay trở lại.
Bắt đầu cân nhắc được mất.
Đưa ra lựa chọn có lợi nhất cho bản thân.
Trước đây, Bùi Tẫn Dã lợi dụng điểm này để có được vị trí thê tử hợp pháp.
Giờ cũng vì điểm này mà bị Chúc Liễm Thanh đẩy ra xa.
Đặt ở nơi có thể nhìn thấy.
Nhưng hoàn toàn không thể chạm tới.
Giờ phút này, cho dù giải thích thêm điều gì.
Thê tử cũng sẽ không tin.
Nàng đã hoàn toàn mất thê tử.
Kết luận ấy khiến Bùi Tẫn Dã sụp đổ.
Nước mắt tiếp tục rơi.
Khớp hàm siết chặt đến run lên.
Giọng gần như van xin.
"Cầu ngươi, Chúc Liễm Thanh."
"Ta cầu ngươi đừng đối xử với ta như vậy."
"Ta không chơi."
"Cầu ngươi."
Đôi mắt xám thoáng hiện ý giễu cợt.
Giọng Chúc Liễm Thanh trở nên mất kiên nhẫn.
"Bùi thiếu tướng."
"Ngươi còn đang diễn gì vậy?"
"Lần này là vai một con chó si tình sao?"
Nàng bật cười lạnh.
"Vậy cũng thật hèn mọn."
"Câu tiếp theo định nói gì?"
"Ngươi rất yêu ta?"
Khóe môi Chúc Liễm Thanh nhếch lên, đáy mắt không giấu nổi khinh thường.
"Đây là dáng vẻ ngươi yêu ta?"
"Bùi thiếu tướng vẫn nên chuyên tâm dẫn quân đánh trận đi."
"Chỉ dựa vào gương mặt thì không đủ để bước vào giới diễn xuất đâu."
Chúc Liễm Thanh vẫn không thể hoàn toàn kiềm chế.
Dù cố thuyết phục bản thân rằng sau này nàng vẫn cần Bùi Tẫn Dã.
Nhưng cảm giác bị người khác xem như món đồ chơi khiến nàng cực kỳ khó chịu.
Dựa vào cái gì?
Một con Tiện Khuyển cũng dám trèo lên đầu nàng.
Còn muốn trêu đùa.
Khống chế nàng?
Nếu được ở riêng vài ngày để bình tĩnh, có lẽ nàng còn có thể giả vờ như chưa biết gì.
Tiếp tục đối mặt với Bùi Tẫn Dã như thường.
Nhưng cố tình lại là tối nay.
Ngay trong đêm nàng biết chuyện camera.
Bùi Tẫn Dã lại xuất hiện trước mặt.
Làm sao nàng có thể kiềm chế?
"Chúc Liễm Thanh!"
Bùi Tẫn Dã định quát ngăn lại.
Chúc Liễm Thanh đã giơ tay bóp cổ nàng.
Cho dù mạnh đến mức nào.
Cổ vẫn là nơi yếu ớt.
Ngón tay siết chặt dưới cằm.
Bùi Tẫn Dã bị ép ngửa đầu.
Hơi thở bị ngăn lại.
Động mạch đập nhanh dưới bàn tay Chúc Liễm Thanh.
Tất cả đều nằm trong dự đoán.
Ngoại trừ chất lỏng dính nhớp bám đầy tay nàng.
Ánh đèn pin càng lúc càng yếu.
Bùi Tẫn Dã lại chắn mất phần lớn ánh sáng.
Hai người gần như chìm trong bóng tối.
Nhưng với xúc cảm quen thuộc, Chúc Liễm Thanh vẫn nhận ra đó là gì.
Nàng sững lại.
Sau đó trong mắt lập tức lướt qua vẻ khinh thường.
"Ngươi lại động dục."
Giọng nàng sắc bén.
Không hề che giấu.
"Hôm nay vẫn chưa đủ sao?"
"Đến chính mình cũng không thỏa mãn nổi mình?"
Nàng lạnh lùng cười.
"Phế vật."
"Nếu đã vậy, sao không tìm một Omega chơi cùng ngươi?"
"Để nàng cùng phát tình, thỏa mãn cơn nhiệt triều lúc nào cũng có thể bùng lên của ngươi."
"Chúc Liễm Thanh!"
Không biết câu nào đã chọc trúng.
Bùi Tẫn Dã lập tức nổi giận.
Nhưng chưa kịp nói tiếp, Chúc Liễm Thanh đã siết cổ nàng mạnh hơn.
"Ta cho phép ngươi nói sao, Tiện Khuyển?"
Khí quản gần như bị chặn hoàn toàn.
Toàn bộ không khí bị cướp đi.
Đau đớn dữ dội.
Nhưng Bùi Tẫn Dã không phản kháng.
Nếu muốn, nàng chỉ cần một tay cũng có thể đẩy Chúc Liễm Thanh ra.
Nhưng nàng không làm gì.
Cứ như vậy trao mạng mình vào tay đối phương.
Không gian hẹp lặng đi.
Tiếng nước vẫn tí tách.
Gợn sóng trên sàn dần yên.
Chỉ còn hơi thở nặng nề của hai người.
Trong không khí là hơi nóng ẩm ướt.
Đôi mắt đỏ sẫm nhìn thẳng vào đôi mắt xám.
Một cái nhìn tưởng bình thường.
Lại giống một cuộc giao chiến không tiếng động.
Thiếu oxy quá lâu khiến mắt Bùi Tẫn Dã đỏ lên.
Gân xanh nổi rõ.
Đồng tử có lúc tan, có lúc tụ.
Trong cảm giác ngạt thở gần như tuyệt vọng ấy, nàng lại cảm thấy một niềm sung sướng kỳ lạ.
Thê tử không bỏ nàng.
Nàng vẫn đang bị thê tử khống chế.
Khát vọng tham lam không còn che giấu.
Không phân biệt được là do nhiệt triều hay sự điên cuồng.
Nàng khó khăn ép từng chữ từ cổ họng:
"Chúc... Liễm... Thanh..."
Đáp lại là bàn tay Chúc Liễm Thanh đột ngột buông ra.
Sau đó một cái tát nặng nề giáng lên má.
Chát!
Âm thanh giòn tan vang trong phòng tắm.
Chưa kịp tan.
Bàn tay kia lại bóp cổ nàng.
Đau đớn và nghẹt thở cùng xuất hiện.
Bùi Tẫn Dã càng chìm sâu hơn.
Nàng lại muốn gọi cái tên quen thuộc.
Nhưng vừa mở miệng đã nhận thêm một cái tát.
Đầu nghiêng sang một bên.
Gương mặt nàng lại hiện ra vẻ vui sướng gần như mê luyến.
Chỉ cần không phải những lời lạnh lẽo kia.
Chỉ cần thê tử còn chịu trừng phạt nàng.
Vậy cũng là phần thưởng.
Chúc Liễm Thanh lạnh mắt nhìn.
Không đợi nàng đòi.
Lại một cái tát.
Không biết có phải vì thiếu oxy quá lâu hay không.
Cơn đau đến chậm.
Bùi Tẫn Dã phải một lúc sau mới cảm nhận được cảm giác nóng rát.
Nàng cong môi.
Nở với Chúc Liễm Thanh một nụ cười vô cùng rực rỡ.
Hạnh phúc.
Cũng giống khiêu khích.
Trừng phạt không đạt hiệu quả mong muốn.
Sắc mặt Chúc Liễm Thanh càng lạnh.
Nàng dùng sức đẩy.
Bùi Tẫn Dã lập tức ngã xuống.
Chưa kịp phản ứng, Chúc Liễm Thanh đã ngồi đè lên eo nàng.
Bàn tay bóp cổ càng siết.
Không hề giữ sức.
Hoàn toàn hướng tới việc bóp chết người dưới thân.
Cẳng chân bị thương truyền tới cơn đau dữ dội.
Nhưng Chúc Liễm Thanh không còn tâm trí để ý.
Trong đầu lại hiện lên con mèo con năm ấy.
Lần này nàng không buông tay.
Bóp chết nó.
Nghiền nát nó.
Trong cơn hung bạo, nàng không còn phân biệt dưới lòng bàn tay là con mèo yếu ớt kia hay con Tiện Khuyển luôn khiêu khích mình.
Chỉ càng siết mạnh.
Bùi Tẫn Dã theo bản năng nắm cổ tay nàng.
Chúc Liễm Thanh tưởng nàng muốn phản kháng.
Nhưng người kia lại kéo bàn tay ấy ép chặt hơn lên cổ mình.
Hơi thở càng lúc càng khó.
Tiêu cự hoàn toàn tan.
Những cảm xúc khó hiểu trong mắt cũng biến mất.
Chỉ còn khát vọng gần với cái chết.
Đến lúc này.
Ngược lại Chúc Liễm Thanh bình tĩnh đến đáng sợ.
Nàng biết rõ mình đang làm gì.
Thậm chí bắt đầu đếm ngược trong đầu.
Mười.
Chín.
Tám.
Kẻ luôn lừa nàng.
Trêu đùa nàng.
Sắp biến mất khỏi thế giới.
Bảy.
Sáu.
Năm.
Cơ thể Bùi Tẫn Dã căng cứng.
Gần như không còn sức phản kháng.
Bốn.
Ba...
Chúc Liễm Thanh đột nhiên buông tay.
Sau đó giơ tay tát mạnh vào má trái.
Chát!
Âm thanh lại vang.
Chúc Liễm Thanh hít sâu.
Còn chưa kịp ép cơn bực bội xuống.
Người vốn nên há miệng hít thở, mừng vì mình còn sống, lại bất ngờ giơ tay giữ gáy nàng.
Kéo mạnh xuống.
Bùi Tẫn Dã ngẩng đầu.
Cuối cùng chạm được môi Chúc Liễm Thanh.
Không biết vì mất máu hay nguyên nhân khác.
Môi Chúc Liễm Thanh lạnh hơn thường ngày.
Bùi Tẫn Dã dùng lực cạy mở.
Răng va vào nhau.
Đau đớn không khiến nàng lùi.
Ngược lại càng dữ dội.
Gần như cướp hết hơi thở của Chúc Liễm Thanh.
Bàn tay phía sau gáy luồn vào tóc.
Nắm chặt rồi buông.
Như muốn nhét cả người Chúc Liễm Thanh vào trong lồng ngực.
Cắn.
Hút.
Không hề có chút dịu dàng.
Giống một con chó phát điên đang cắn người.
Chúc Liễm Thanh định đẩy ra.
Lại bị ôm chặt hơn.
Bàn tay bên eo xuyên qua lớp vải, giữ lấy eo nàng.
Cơ thể nóng rực áp sát như sắt nung.
Chúc Liễm Thanh không thể đẩy được.
Cũng không thể mở miệng mắng.
Vị máu tanh nhàn nhạt lan giữa môi răng.
Nàng đột nhiên cắn mạnh lưỡi Bùi Tẫn Dã.
Vị máu lập tức đậm hơn.
Bùi Tẫn Dã lại giống như nhận thưởng.
Ôm chặt nàng.
Hai người dây dưa ngay bên cạnh Quý Uyển Bạch đang hôn mê.
Rõ ràng là thê thê hợp pháp trên danh nghĩa.
Giờ phút này lại giống hai kẻ đang liều mạng với nhau.
Sau một lúc.
Bùi Tẫn Dã thở hỗn loạn.
Giọng mơ hồ mang theo tiếc nuối.
"Rất muốn chết trong tay ngươi."
Khát vọng chân thật trong lời nói khiến Chúc Liễm Thanh lập tức nhận ra có gì đó không đúng.
Nàng còn chưa lên tiếng, Bùi Tẫn Dã đã hỏi:
"Vì sao không bóp chết ta?"
"Ta sẽ là người đầu tiên bị ngươi tự tay giết."
Không còn mặt nạ nào che giấu.
Giọng nàng điên cuồng, si mê.
Đôi mắt đỏ sẫm chỉ còn sự cố chấp đáng sợ.
Nàng kéo tay Chúc Liễm Thanh đặt lại lên cổ mình.
Giống một con chó tự nguyện để chủ nhân đeo vòng.
"Nhưng nếu ta chết bây giờ..."
Bùi Tẫn Dã khẽ thở dài.
"Ngươi và tiểu thư ký của ngươi cũng không sống nổi."
"Có ý gì?"
Ánh mắt Chúc Liễm Thanh lạnh đi.
Bùi Tẫn Dã hôn nhẹ môi nàng.
Cười khẽ.
"Ngươi không hiểu sao, bảo bối?"
"Bên ngoài đều là Du Diên Dịch Bệnh."
"Chúng vẫn đang ăn những thi thể còn lại."
"Xương người vào miệng chúng giống như đồ giòn mới ra lò."
"Mỗi lần cắn đều phát ra tiếng rắc rắc."
Nhớ tới biển sâu dày đặc ấy.
Sau lưng Chúc Liễm Thanh lập tức lạnh đi.
Không ai vừa thoát chết lại có thể bình tĩnh đối mặt với cái chết lần thứ hai.
Nàng đột nhiên thấy may mắn vì vừa rồi không thật sự bóp chết Bùi Tẫn Dã.
Người kia nhìn thấy cảm xúc lướt qua mắt nàng.
Nhưng không để ý.
"Trùng tộc trời sinh sợ tin tức tố của Alpha."
"Đẳng cấp càng cao, hiệu quả uy hiếp càng mạnh."
"Vì vậy ta mới có thể đưa các ngươi trốn vào đây."
Bùi Tẫn Dã cúi xuống, quyến luyến cọ bên cằm Chúc Liễm Thanh.
"Nói cho cùng còn phải cảm ơn ngươi."
"Hôm nay ta vốn đã đủ rồi."
"Nhưng vừa thấy ngươi lại không nhịn được."
Nàng hoàn toàn không còn che giấu suy nghĩ.
Chúc Liễm Thanh nhất thời khó lòng đối mặt.
Nàng bắt đầu cảm thấy mình đã trêu phải một kẻ biến thái đáng sợ.
Nhưng hối hận cũng vô ích.
Đôi mắt sau kính càng khó đoán.
Bùi Tẫn Dã lại tiếp tục tự nói.
"Đáng tiếc ngươi không ngửi được, bảo bảo."
"Cả phòng tắm đều là tin tức tố của ta."
"Ngươi sắp bị nó ngâm thấu rồi."
Nàng cười mãn nguyện.
"Thân ái."
Giọng kéo dài, khàn khàn, quyến luyến.
Mỗi lần tới gần đều khiến Chúc Liễm Thanh nổi da gà.
Nàng nhíu mày.
Vừa định rút tay ra khỏi cổ tay Bùi Tẫn Dã đã bị người kia ép trở lại.
"Thân ái."
"Khống chế ta."
"Chiếm hữu ta."
Bùi Tẫn Dã buông môi nàng.
Dán sát bên tai.
"Tin tức tố càng dày, nơi này càng an toàn."
Nàng kéo đầu ngón tay Chúc Liễm Thanh tới gần tuyến thể sau gáy mình.
Chỉ một chút va chạm cũng khiến cơ thể Bùi Tẫn Dã run lên.
"Nghĩ cách đi, Chúc Liễm Thanh."
"Đám sâu bên ngoài lại bắt đầu cựa quậy."
"Trùng tộc đã nếm máu thịt mới sẽ càng muốn chui vào cơ thể chúng ta."
"Tin tức tố chưa đủ."
Nàng kéo tay Chúc Liễm Thanh áp lên mặt mình.
Dưới ánh sáng yếu.
Cuối cùng Chúc Liễm Thanh nhận ra thứ chất lỏng vừa rồi dính đầy tay mình.
Là máu.
Máu đỏ thẫm bám vào ngón tay.
Bị quệt lên mũi, lên má Bùi Tẫn Dã.
Làm đường nét gương mặt vốn sâu càng thêm sắc.
Đôi mắt đỏ sẫm lại càng điên cuồng.
Giống yêu quỷ.
Vừa đẹp đến quỷ dị.
Vừa sát khí đầy người.
"Thân ái, sinh nhật vui vẻ."
Bùi Tẫn Dã đột nhiên cười.
Đôi mắt cong lên.
Đuôi mắt hiện ra vài đường nét nhàn nhạt.
Ôn hòa.
Lại quỷ quyệt.
Chúc Liễm Thanh lập tức nhớ tới tấm thiệp kẹp trong bó hoa.
Hơi thở nàng dừng lại.
Còn chưa kịp nghĩ thêm đã theo bản năng lùi người.
Bùi Tẫn Dã lập tức kéo nàng trở lại.
Ôm chặt vào lòng.
"Sợ gì?"
"Ta sẽ không làm ngươi bị thương."
Nàng cọ nhẹ lòng bàn tay Chúc Liễm Thanh.
Ánh mắt từ đầu đến cuối không rời người trước mặt.
Sau đó khẽ kêu:
"Gâu."
"Gâu."
"Gâu."
"Thích không, chủ nhân?"
Điên rồi.
Trong đầu Chúc Liễm Thanh lập tức hiện ra hai chữ ấy.
Chưa kịp phản ứng.
Tiếng chó sủa lại vang lên.
Đầu óc nàng trống rỗng.
Theo bản năng đưa tay che miệng Bùi Tẫn Dã.
Không cho nàng tiếp tục.
Bùi Tẫn Dã cũng không giận.
Chỉ nhìn nàng.
Rồi khẽ liếm lòng bàn tay.
"Xem ta tự làm như vậy, ngươi có động tình không?"
"Biểu cảm lúc đó của ngươi đẹp lắm."
"Cố ép dục niệm xuống, giả vờ lạnh nhạt, lý trí."
"Nhưng mỗi lần..."
"Câm miệng!"
Chúc Liễm Thanh lập tức quát.
Bùi Tẫn Dã cắn đầu ngón tay nàng.
Nụ cười càng sâu.
"Ta cũng yêu ngươi, bảo bối."
"Bùi Tẫn Dã, ta bảo ngươi câm miệng!"
Người kia ngậm đầu ngón tay nàng.
Giọng đầy thỏa mãn.
"Vậy bỏ nói, làm thẳng luôn?"