Chương 54: Quỳ cho ngay, Tiện Khuyển

Chương 54: Quỳ cho ngay, Tiện Khuyển

Người Vợ Alpha Đỉnh Cấp Cố Chấp Của Tổng Tài Beta Lạnh Lùng · ~2.381 từ · 11 phút đọc · 54/100

Những câu trò chuyện mơ hồ mà thân mật nối nhau vang lên.

Không khí ít ỏi trong chăn đã gần cạn. Bùi Tẫn Dã càng lúc càng khó thở.

Lòng ghen tuông như lửa đốt thẳng vào xương tủy, ngũ tạng lục phủ như bị vo thành một cục rồi nghiền qua nghiền lại.

Vì sao thê tử phải làm thế?

Chỉ là một kẻ gần như xa lạ, ngoài chút quan hệ máu mủ thì chẳng có gì.

Vậy mà nàng lại nói nói cười cười với đối phương.

Chỉ cần nghĩ tới trái cây trong miệng thê tử đã từng nằm trong tay kẻ kia, dính hơi ấm của kẻ kia, Bùi Tẫn Dã đã phát điên.

Nàng nghiến chặt răng, vị tanh nhàn nhạt tràn ra đầu lưỡi.

Trán và lưng đều đầy mồ hôi nóng vì bị nhốt quá lâu. Hơi thở ngày càng nặng nề, bàn tay không ngừng siết lấy ga giường.

Thê tử còn nói gì với nàng ta nữa?

Bao giờ mới kết thúc?

Bùi Tẫn Dã nhịn không được cựa nhẹ.

Giọng Omega đáng ghét kia lập tức nhỏ xuống, mang theo vẻ dè dặt.

Bùi Tẫn Dã âm thầm hừ lạnh trong lòng.

Đúng là trà xanh.

Omega quả nhiên chẳng có thứ gì tốt đẹp.

Còn "tỷ tỷ"?

Chẳng qua có chút quan hệ máu mủ thôi, cần gì cứ gọi mãi như sợ người khác không biết?

Ghê tởm.

Một Omega tâm cơ như con rệp.

Cách một lớp chăn, Bùi Tẫn Dã tưởng như vẫn có thể ngửi thấy tin tức tố đáng ghét của Omega kia.

Chua, khó chịu, khiến người ta muốn phát điên.

Răng hàm nghiến chặt đến phát ra tiếng khe khẽ.

Nước bọt chua xót nuốt xuống rồi lại trào lên, khiến ngực đau nhói. Hai bên thái dương cũng giật liên hồi.

Rồi nàng nghe thê tử hỏi:

"Ngươi có ngửi thấy mùi gì không?"

Người kia hơi nghi hoặc:

"Mùi gì? Ta không ngửi thấy."

Bùi Tẫn Dã không rõ thê tử đang cảnh cáo nàng hay đang ám chỉ điều gì khác.

Nàng chỉ có thể ngoan ngoãn nằm yên, chẳng khác nào một con chó bị khóa lại, chỉ biết gầm gừ trong cổ họng mà không thể làm gì.

Chẳng phải chỉ có quan hệ máu mủ thôi sao?

Chẳng phải chỉ nhỏ hơn thê tử một chút sao?

Nàng cũng có thể làm con của thê tử.

Làm đứa con nghe lời nhất.

Bùi Tẫn Dã đột nhiên nhớ tới trước kia.

Trong phòng tắm chật hẹp ấy, nàng cùng thê tử làm những chuyện vô cùng thân mật, còn Quý Uyển Bạch nằm ngay bên ngoài, nghe toàn bộ quá trình.

Giờ người nằm ở đây lại biến thành nàng.

Nàng tỉnh táo nghe thê tử nói chuyện với một Omega khác, cùng chia sẻ một đĩa trái cây.

Gương mặt Bùi Tẫn Dã gần như méo đi.

Mảnh ga giường trong tay càng lúc càng bị vò chặt, mồ hôi thấm ướt vải.

Thê tử nên bị nhốt lại.

Giấu ở một nơi không ai biết.

Chứ không phải để mấy Omega giả tạo, đáng ghét thế này cố tình tiếp cận.

Mấy thủ đoạn nhỏ ấy, Bùi Tẫn Dã còn không hiểu sao?

Khi thê tử vẫn còn bị ép đính hôn với con rệp kia, nàng đã từng nghĩ ra trăm nghìn cách để tiếp cận Chúc Liễm Thanh.

Ôn hòa.

Mạnh mẽ.

Giả đáng thương.

Miễn thê tử thích.

Nàng thậm chí còn từng lật gia phả, tìm đến đời tổ mẫu của tổ mẫu, phát hiện Bùi gia từng liên hôn với Chúc gia.

Nếu tính theo vai vế, nàng cũng có thể xem là biểu muội của Chúc Liễm Thanh.

Cũng có thể gọi nàng là tỷ tỷ.

Trên người hai người thậm chí còn có chút huyết thống giống nhau.

Bởi vậy, Omega đáng chết kia đang nghĩ gì, Bùi Tẫn Dã đều biết.

Nếu không phải trước đó nàng nắm được nhược điểm của Hứa Tranh, có lẽ trước đêm cưới, Chúc Liễm Thanh thật sự sẽ làm quen với một "biểu muội" tên Bùi Tẫn Dã.

Giọng nói bên ngoài vẫn tiếp tục.

"Một tháng sau, ngươi tới công ty tìm ta."

Giọng thê tử bình thản, rõ ràng chỉ vì tình cảm gia đình mà làm việc công theo phép công.

Vậy mà Omega ngu xuẩn kia nghe không hiểu, còn vui mừng đến mức gần như reo lên:

"Cảm ơn tỷ tỷ! Tháng sau ta nhất định tới đúng giờ!"

Sao có thể có kẻ ngốc như thế?

Người ta qua loa cũng nghe không ra, còn mặt dày nhào lên.

Không biết mình đáng ghét đến mức nào sao?

Bùi Tẫn Dã bực đến cực điểm, quai hàm căng cứng.

Quả nhiên người Chúc gia đều đáng ghét như nhau.

Đặc biệt là Chúc Liễm Lịch này, vừa ngu vừa đần, chẳng có chút mắt nhìn nào.

Cảm giác cáu kỉnh càng lúc càng dữ dội.

Mãi đến khi Chúc Liễm Lịch rời đi, tiếng cửa đóng vang lên, Bùi Tẫn Dã lập tức xốc chăn lao thẳng lên người Chúc Liễm Thanh.

Những nụ hôn dồn dập như mưa bão lập tức rơi xuống.

Từ trán tới sống mũi, đến cả tròng kính cũng bị hôn mờ.

Gò má, đôi môi càng không thể tránh.

Bùi Tẫn Dã dùng hai tay nâng mặt Chúc Liễm Thanh.

Rõ ràng đang ở tư thế trên cao, vậy mà lại cúi người hết mức, trong từng động tác đều là lấy lòng.

Hệt như một con chó đang điên cuồng vẫy đuôi.

Bàn tay từ mặt trượt xuống giữ lấy cổ, ép Chúc Liễm Thanh ngẩng đầu.

Trong đôi mắt đỏ sẫm là hoảng loạn cùng khẩn cầu.

Kính lệch sang một bên.

Tóc màu hạt dẻ nhạt bị cọ đến rối tung.

Nhưng đôi mắt Chúc Liễm Thanh vẫn sáng rõ.

Đôi môi mím thành đường thẳng, ngăn cản sự xâm nhập.

Sống lưng thẳng tắp dựa vào đầu giường, lặng lẽ biểu hiện sự kháng cự.

Bùi Tẫn Dã quỳ trên người nàng.

Hệt một con chó vô dụng.

Áo bệnh nhân vì giằng co trượt xuống, lộ ra một đoạn vai cổ.

Làn da hơi ngăm bị hơi nóng hun đến đỏ, ngay cả đuôi mắt cũng đỏ rực, trong mắt còn đọng nước.

"Không được nói chuyện với nàng."

"Không được để nàng tới đây. Không được để nàng đến gần ngươi."

Những lời hỗn loạn, gấp gáp đã mất hết vẻ mệnh lệnh.

Ngược lại giống một lời cầu xin bất lực.

Dưới ánh mắt lạnh lùng của Chúc Liễm Thanh, giọng nàng dần vỡ vụn.

Nước mắt theo đó rơi xuống, đọng trên gương mặt Chúc Liễm Thanh như mưa.

"Cầu ngươi."

Giọng Bùi Tẫn Dã mềm xuống, liên tục dán bên khóe môi nàng, sống lưng cong lên, cơ thể khẽ run.

"Ta không thích nàng."

"Nàng rất đáng ghét, đừng giữ nàng lại."

Nàng như chợt nhớ ra điều gì, thấp giọng gọi:

"Tỷ tỷ."

"Ta cũng có thể là muội muội của ngươi."

Bùi Tẫn Dã nắm tay nàng, kéo tới cổ mình.

"Tỷ tỷ."

Nàng dán chặt lấy Chúc Liễm Thanh, đôi mắt hoàn toàn mất kiểm soát.

"Ta không thích nàng đến gần ngươi, tỷ tỷ."

"Đừng giận nữa được không? Ta biết sai rồi."

Nàng hiểu vì sao mọi chuyện thành ra thế này.

Cũng thật sự hối hận.

"Là ta sai. Ta không nên làm loạn."

"Ta chỉ ghét các nàng, muốn trêu ngươi thôi, tỷ tỷ."

Cách xưng hô này quá xa lạ với Bùi Tẫn Dã.

Nàng chưa từng gọi ai như vậy, nghe vừa cứng vừa vụng.

Không biết vì trước đó bị nhốt trong chăn hay vì khóc, nhiệt độ cơ thể nàng nóng hơn bình thường.

Chúc Liễm Thanh nhíu mày.

Bùi Tẫn Dã thấy thế càng hoảng, liên tục dán lại gần, như muốn dùng chính mình vuốt phẳng hàng mày kia.

"Cầu ngươi, ta không cố ý."

"Tha thứ cho ta đi, tỷ tỷ."

"Ta chỉ quá yêu ngươi."

Nàng nói thẳng không chút che giấu.

Bàn tay đang đè mu bàn tay Chúc Liễm Thanh siết lại, ép nàng bóp chặt cổ mình.

Sợi xích kia vừa là trói buộc vừa là nơi an toàn duy nhất.

Nàng khát khao Chúc Liễm Thanh kiểm soát mình, dùng sự khống chế ấy xoa dịu hoảng loạn.

Nhưng chỉ cần Bùi Tẫn Dã buông tay, tay Chúc Liễm Thanh cũng lập tức rơi xuống.

Không chút lưu luyến.

"Đừng như vậy, đừng như vậy."

Bùi Tẫn Dã liên tục lắc đầu, lại nắm tay nàng đặt lên cổ.

Gương mặt ướt đẫm nước mắt dán sát lên mặt Chúc Liễm Thanh, như muốn cả người hòa vào đối phương.

Nàng lặp đi lặp lại:

"Đừng giận, ta sai rồi."

"Cẩu sai rồi, mụ mụ đánh ta đi."

"Mụ mụ đánh ta được không?"

Nghe thấy cách xưng hô xa lạ ấy, mi mắt Chúc Liễm Thanh khẽ run.

Cuối cùng cũng có chút phản ứng.

Bùi Tẫn Dã lập tức nhận ra, càng cuống quýt lặp lại:

"Mụ mụ, mụ mụ."

Da thịt cọ vào nhau đỏ lên.

Nước mắt mằn mặn hòa giữa hai gương mặt, mang đến cảm giác kỳ lạ.

Chúc Liễm Thanh hơi ngửa đầu muốn tránh, nhưng Bùi Tẫn Dã vẫn bám theo.

Giọng nức nở cầu xin liên tục vang lên:

"Mụ mụ, đừng giận được không?"

"Đừng giận cẩu."

Chúc Liễm Thanh mất kiên nhẫn, giọng lạnh như băng:

"Bùi Tẫn Dã, ngươi có biết xấu hổ không?"

Bùi Tẫn Dã lắc đầu.

Một tay nàng vẫn nâng mặt đối phương, ép nàng phải dán sát mình, vừa khóc vừa nói:

"Không cần, ta không cần."

"Đừng giận nữa được không, mụ mụ."

Gọng kính cứ bị cọ lên cọ xuống khiến tầm nhìn dao động, Chúc Liễm Thanh nhíu mày, tháo hẳn kính ném sang bên.

Giọng nàng vẫn lạnh nhạt:

"Ta không sinh nổi loại Tiện Khuyển như ngươi."

Bùi Tẫn Dã như hoàn toàn không hiểu, chỉ dính chặt lấy nàng:

"Ta là Tiện Khuyển của mụ mụ."

"Ta là Tiện Khuyển của mụ mụ."

Ánh mắt xám xanh hơi động.

Bàn tay đang đặt trên cổ cuối cùng cũng siết lại.

Trong đầu Chúc Liễm Thanh bỗng hiện lên cảnh những cấp dưới kia cung kính trước Bùi Tẫn Dã.

Không biết các nàng có biết Bùi thiếu tướng của mình là thế này không?

Một con Tiện Khuyển vẫy đuôi lấy lòng, vậy mà lại phân hóa thành Alpha cấp S?

Chúc Liễm Thanh nâng tay.

Tát mạnh xuống.

Một tiếng giòn vang.

Đầu Bùi Tẫn Dã nghiêng sang một bên.

Nhưng mắt nàng lập tức sáng lên, gò má vừa bị đánh lại chủ động dán vào lòng bàn tay Chúc Liễm Thanh.

"Mụ mụ, mụ mụ."

Lại một cái tát.

Có lẽ vì nước mắt, âm thanh đặc biệt vang.

Trên mặt Bùi Tẫn Dã nhanh chóng hiện dấu tay.

Tóc và nước mắt dính lên má đỏ ửng.

Trông vừa chật vật vừa phấn khích kỳ lạ.

Gần như có thể tưởng tượng cái đuôi phía sau đang vẫy không ngừng.

"Mụ mụ, mụ mụ."

Nàng líu ríu như một con chó đòi kẹo.

"Phạt ta."

"Cầu ngươi."

"Cầu xin mụ mụ."

Đôi mắt đỏ sẫm ngập nước nhìn chằm chằm đối phương, tràn đầy khao khát.

Nhưng Chúc Liễm Thanh không tiếp tục.

Nàng hơi nâng mắt, vẻ mặt vẫn lạnh lùng:

"Tiện Khuyển."

"Là ta, là ta."

Bùi Tẫn Dã lập tức đáp.

"Tránh xa ta một chút."

Bùi Tẫn Dã không chịu động.

Chúc Liễm Thanh dùng cổ tay đẩy nàng ra, đến khi giữa hai người có khoảng trống rộng bằng một bàn tay.

Nơi vừa dán sát lập tức lạnh xuống, để lại cảm giác ẩm dính khó chịu.

Thấy Bùi Tẫn Dã còn muốn nhào tới, Chúc Liễm Thanh lạnh giọng:

"Ngồi cho ngay."

Bùi Tẫn Dã lập tức không dám động.

"Quỳ thẳng."

Hai chân đang quỳ trên đùi Chúc Liễm Thanh lập tức dựng thành tư thế tiêu chuẩn.

Băng gạc quấn quanh vết thương vì vừa rồi quậy phá đã rịn máu.

Chúc Liễm Thanh nhìn thấy nhưng không bảo dừng.

Đều là thứ nàng nên chịu.

Đến giờ Chúc Liễm Thanh đã hoàn toàn hiểu.

Người này tuyệt đối không thể nuông chiều.

Chỉ cần mềm một chút, nàng lập tức được voi đòi tiên.

"Đồ hèn hạ."

Chúc Liễm Thanh nhịn không được mắng.

Người kia lại như được khen, nhỏ giọng gọi:

"Mụ mụ..."

"Câm miệng."

Chưa nói hết đã bị lạnh giọng quát.

Bùi Tẫn Dã lập tức đáng thương nhìn nàng.

Chúc Liễm Thanh chẳng thèm để ý:

"Ngươi dựa vào đâu mà quản ta?"

Bùi Tẫn Dã biết nàng đang nhắc chuyện vừa rồi, lập tức cuống lên:

"Ta không thích..."

"Câm miệng."

Giọng Chúc Liễm Thanh càng thiếu kiên nhẫn, ánh mắt cũng lạnh hơn.

"Còn cần ta dạy ngươi làm chó thế nào sao?"

"Bùi Tẫn Dã, câm miệng."

Người nọ dù không cam lòng cũng không dám cãi.

Nàng quỳ thẳng trên người thê tử.

Chỉ cần hơi cử động là lập tức nhận ánh mắt lạnh lẽo của Chúc Liễm Thanh, thế là càng quỳ ngay ngắn.

Giây tiếp theo, bàn tay lại rơi xuống.

Một tiếng giòn còn chưa dứt, tiếng thứ hai đã vang lên.

Chúc Liễm Thanh thật sự nổi giận.

Giận Bùi Tẫn Dã làm càn.

Cũng giận chính mình dung túng.

Rõ ràng biết người này tệ đến mức nào, vậy mà từ đầu đến cuối nàng chẳng hề quản giáo, khiến chuyện cũ còn chưa qua, chuyện mới đã lại thêm một khoản.

"Rất vui sao?"

Lời vừa dứt, lại một cái tát rơi xuống.

Bùi Tẫn Dã há miệng định giải thích.

Nhưng chưa kịp phát ra tiếng, bàn tay đã lại hạ xuống.

Nàng sốt ruột muốn tới gần Chúc Liễm Thanh, lập tức bị một cái tát đẩy trở lại.

Giọng Chúc Liễm Thanh lạnh đến tận xương:

"Quỳ cho ngay, Tiện Khuyển."

Mục lục
54 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây