Chương 55: Nàng muốn cùng Chúc Liễm Thanh chìm xuống

Chương 55: Nàng muốn cùng Chúc Liễm Thanh chìm xuống

Người Vợ Alpha Đỉnh Cấp Cố Chấp Của Tổng Tài Beta Lạnh Lùng · ~2.224 từ · 11 phút đọc · 55/100

Phòng bệnh yên tĩnh.

Nhất thời chẳng ai nói gì.

Đầu gối gập lại chống trên giường, tư thế quỳ quá lâu khiến sống lưng Bùi Tẫn Dã hơi mỏi, vết thương cũng âm ỉ đau.

Nhưng tất cả đều không bằng cảm giác nóng rát truyền từ gò má.

Nó khiến Bùi Tẫn Dã chợt nhớ tới một lý thuyết từng đọc đâu đó.

Vị cay không thật sự thuộc vị giác.

Mà là một loại đau đớn.

Thế nhưng cay lại dễ khiến người ta nghiện.

Bàn tay thê tử cũng vậy.

Rõ ràng đã gần không chịu nổi, nàng vẫn khát khao.

Đó vừa là trừng phạt, vừa là phần thưởng.

Đặc biệt là khoảnh khắc Chúc Liễm Thanh dùng sức quá mức rồi chậm lại, ánh mắt hiện ra chút do dự.

Tất cả đều khiến Bùi Tẫn Dã hưng phấn đến cực điểm.

Thê tử đang đau lòng nàng.

Nàng nhịn không được muốn tới gần, muốn tìm ánh mắt bị tròng kính trong suốt che đi, muốn biết tảng băng này có vì nàng mà tan ra dù chỉ một chút hay không.

Chỉ cần một chút thôi cũng được.

Hơi thở Bùi Tẫn Dã nặng nề.

Đôi mắt đỏ sẫm nóng bỏng, cố chấp.

Nàng thích dáng vẻ thê tử bị mình chọc giận.

Cũng thích nàng lạnh mặt trừng phạt mình.

Càng thích khi nàng vì mình mà do dự, cảm xúc bị mình khuấy động, để lộ những ý niệm sâu nhất dưới đáy lòng.

Ai nói đó không phải yêu?

Khiến một người hoàn mỹ lệch khỏi quỹ đạo vốn có.

Từng bước đi vào vực sâu trái với khuôn phép.

Khiến một người cố chấp, lạnh nhạt, luôn giữ khoảng cách dần dần nhuốm màu dục vọng.

Ngay cả chính Chúc Liễm Thanh cũng không nhận ra cảm xúc của nàng đã mất kiểm soát.

Sự phấn khích bệnh hoạn khiến đầu ngón tay khẽ run.

Lòng bàn tay đặt trên cổ Bùi Tẫn Dã cũng theo nhịp động mạch đập gấp.

Mà kẻ duy nhất nhận ra, cũng chính là người đã khiến tất cả xảy ra, lại chỉ cảm thấy sung sướng.

Cảm giác tê dại khó tả bò dọc xương sống, lan qua từng chiếc xương sườn rồi tràn khắp cơ thể.

Mỗi mạch máu dường như đều giãn ra, chỉ còn một cảm giác.

Vui sướng.

Nàng không cần một người vợ hoàn hảo.

Nàng muốn cùng Chúc Liễm Thanh chìm xuống.

Bùi Tẫn Dã giơ tay tháo kính của Chúc Liễm Thanh.

Đôi mắt xám xanh lập tức hiện ra rõ ràng hơn.

Dưới mặt hồ tưởng như bình lặng là những dây leo khô đang quấn lấy nhau, lặng lẽ lan khắp đáy nước, giữ chặt Bùi Tẫn Dã bên trong.

Nàng cam tâm tình nguyện chết chìm ở đó.

Sống lưng cong xuống.

Những đoạn xương mảnh hiện lên sắc nét, khiến người ta liên tưởng đến một con nhím đầy gai đang chủ động đưa chiếc bụng mềm nhất cho người khác.

Đôi môi nóng chạm vào làn da lạnh.

Lạnh hơn nàng tưởng.

Môi Chúc Liễm Thanh vẫn mím chặt thành một đường, mặc Bùi Tẫn Dã hôn thế nào cũng không chịu hé.

Cuối cùng nàng chỉ có thể nhỏ giọng cầu:

"Mụ mụ."

"Chúc Liễm Thanh."

"Bảo bảo."

Giọng khàn kéo dài bên tai.

Mi mắt người bị gọi khẽ run, không rõ vì cách xưng hô nào.

Bùi Tẫn Dã càng cúi thấp.

Bàn tay trên cổ vô thức siết mạnh, khiến chính nàng khó thở, nhưng nàng vẫn không chịu buông.

Càng gấp gáp càng khó khăn.

Nhận được cũng càng ít.

Nhưng Bùi Tẫn Dã chẳng để ý.

Ánh mắt nàng chỉ nhìn đôi môi ướt sáng của Chúc Liễm Thanh.

Dưới những lần cắn nhẹ, màu môi lạnh nhạt trở nên rực rỡ hơn, khiến gương mặt vốn thanh lãnh cũng mềm xuống đôi chút.

Áo bệnh nhân rộng rãi hờ hững khoác trên người.

Một đoạn cổ mảnh trắng ngần lộ ra.

Hai cúc trên còn giữ, những cúc còn lại đều đã bị Bùi Tẫn Dã tháo.

Trên làn da trắng như sứ là những dấu tay và dấu hôn đan xen, tạo thành khung cảnh rối loạn đến kỳ lạ.

Một Beta vừa mong manh vừa sắc bén.

Một người vợ cứng nhắc, trong đầu quanh năm chỉ có công việc và giao dịch, lúc này bị nàng phá vỡ hoàn toàn trật tự.

"Thuốc lá ở tủ đầu giường."

Chúc Liễm Thanh đột nhiên nói.

Bùi Tẫn Dã thoáng nhíu mày, sau đó lại hiểu ra.

Nàng kéo ngăn tủ đầu giường.

Vẫn là hộp thuốc ở khách sạn hôm đó, khi ấy bị Chúc Liễm Thanh tùy tay nhét vào túi, sau lại được nhân viên y tế cất giữ.

Trên hộp giấy và những điếu thuốc bên trong vẫn còn vết máu.

Những nếp nhăn do Chúc Liễm Thanh từng siết mạnh cũng vẫn còn nguyên.

Bùi Tẫn Dã nhìn một lát rồi rút một điếu đưa tới bên môi nàng.

Chúc Liễm Thanh liếc qua.

Điếu thuốc ấy dính máu nhiều nhất.

Không biết là máu của nàng hay Bùi Tẫn Dã.

Dấu nâu sẫm đã thấm gần một phần ba đầu lọc.

Không biết còn châm được không.

Chúc Liễm Thanh hơi ngửa đầu ngậm lấy.

Bật lửa vang lên.

Nàng khó khăn hít vào, đốm lửa chập chờn rồi cuối cùng vẫn cháy được.

Khói trắng chậm rãi dâng lên.

Không biết nghĩ gì, Bùi Tẫn Dã nghiêng đầu nhìn bảng cấm hút thuốc treo trên bức tường trắng, rồi im lặng bật cười.

Lần này nàng chẳng buồn che giấu, ngang nhiên bày sự xấu xa trước mặt Chúc Liễm Thanh.

Người kia không đeo kính, tiêu cự trong mắt hơi tản ra.

Nhưng vẫn không bỏ sót vẻ đắc ý trong mắt đối phương.

Nàng hít nhẹ một hơi, im lặng rất lâu rồi mới hỏi:

"Vừa rồi ngươi muốn làm gì?"

Giọng nàng nhẹ bẫng, có chút mệt mỏi khó tả.

Đôi môi bị hôn sưng vẫn còn ướt sáng, một chỗ thậm chí đã rách da, đọng giọt máu nhỏ.

Ngón tay mảnh khẽ cong, kẹp điếu thuốc giữa làn khói mỏng.

Bùi Tẫn Dã nhìn nàng chằm chằm:

"Khi nào? Lúc những người kia còn ở đây sao?"

Không đợi Chúc Liễm Thanh trả lời, nàng đã thẳng thắn:

"Ta muốn dùng miệng hầu hạ ngươi."

"Ta thèm ngươi."

Chúc Liễm Thanh hơi nâng mắt.

Giọng bình tĩnh đến lạ:

"Còn quỳ được không?"

Bùi Tẫn Dã vừa gật đầu, nàng đã nâng chân không bị thương, gác lên vai nàng.

Cằm hơi nâng, làn khói vừa hít vào theo lời nói mà thoát ra:

"Vậy tiếp tục."

Giọng không có chút dao động nào, lại mang sức mê hoặc kỳ lạ.

Bùi Tẫn Dã như được ban thưởng, lập tức muốn tới gần đòi hôn.

Nhưng Chúc Liễm Thanh đạp lên vai, chậm rãi đẩy nàng ra.

Nàng cắn đầu lọc, làm viên hương bên trong vỡ ra.

Mùi trái cây rẻ tiền lan nhẹ, khiến đầu óc tỉnh táo hơn.

Chúc Liễm Thanh lạnh lùng ra lệnh:

"Ta chưa cho phép ngươi lộn xộn, Tiện Khuyển."

Bùi Tẫn Dã hoàn toàn không phản kháng.

Nàng yêu chết dáng vẻ tỉnh táo mà sa đọa này của thê tử.

Cúi đầu, nàng cọ nhẹ vào chân Chúc Liễm Thanh, giọng mềm xuống:

"Chủ nhân."

Tấm chăn xanh trắng trượt khỏi giường.

Nệm lún xuống dưới đầu gối.

Làn da hơi ngăm đỏ lên vì quỳ lâu, nhưng chẳng ai để ý.

Chúc Liễm Thanh nửa dựa đầu giường, hơi ngửa đầu, đôi mắt khép hờ.

Ánh mắt mềm và lười biếng dưới những lọn tóc rơi rối.

Khói trắng từ đôi môi hé nhẹ chậm rãi thoát ra.

Nàng không hề vội.

Hoàn toàn đứng ở vị trí kẻ trên, thản nhiên hưởng thụ sự hầu hạ của con chó.

Mỗi khi cảm thấy quá mức, nàng sẽ trực tiếp nắm tóc Bùi Tẫn Dã kéo lại để cảnh cáo.

Người kia lập tức biết điều.

Mọi động tác đều đầy vẻ lấy lòng.

Đôi môi, hơi thở, đầu lưỡi đều trở thành công cụ phục vụ thê tử, chậm rãi tới gần, hết mơn trớn lại dỗ dành.

Nóng quá.

Chúc Liễm Thanh khẽ nhíu mày, phát ra tiếng chậc nhỏ.

Người kia lập tức ngẩng đầu, đáng thương nhìn nàng.

Chưa đợi Chúc Liễm Thanh phản ứng, Bùi Tẫn Dã đã lấy một quả nho bên cạnh, ngậm giữa môi.

Quả nho mới lấy từ tủ lạnh ra, lạnh từ trong ra ngoài.

Nước rửa còn đọng trên vỏ xanh trong, chậm rãi trượt xuống.

Nhiệt độ đối lập mang đến cảm giác hoàn toàn khác.

Bàn tay đang nắm tóc hơi siết.

Chúc Liễm Thanh cắn nhẹ đầu lọc.

Giờ phút này nàng cực kỳ keo kiệt âm thanh.

Không biết vì ngoài hành lang vẫn có người qua lại, hay vì muốn cố tình trừng phạt Bùi Tẫn Dã.

Chỉ thỉnh thoảng mới để lọt ra một vài âm tiết.

Bên ngoài cửa sổ là buổi chiều.

Nắng đã dịu.

Tán cây xanh rậm che gần hết ánh sáng, để lại một vùng bóng mát phía dưới.

Máy phun nước bên cạnh cần mẫn xoay vòng.

Thỉnh thoảng có trẻ nhỏ chạy ngang, mặc kệ mẫu thân ngăn cản, nghịch ngợm lao tới rồi bị tưới ướt mặt, còn cười khanh khách.

Mẫu thân chỉ biết vừa bất lực vừa buồn cười, vỗ nhẹ hai cái cảnh cáo.

Người trong phòng chẳng hề hay biết.

Hai người vẫn chìm trong trò chơi của mình.

Quả nho trong miệng Bùi Tẫn Dã đã dần ấm lên, nước theo đó chảy xuống.

Chúc Liễm Thanh nhìn trần nhà, tầm mắt tan rã.

Điếu thuốc giữa ngón tay bị bóp méo, đầu lọc đầy dấu răng.

Cúc áo phía trên không biết từ lúc nào cũng đã mở hết.

Xương quai xanh phẳng, đường cong cơ thể cùng bụng dưới tạo thành những nét mềm mại.

Những dấu vết cũ dần nhạt theo thời gian, Bùi Tẫn Dã muốn thêm màu mới lại bị Chúc Liễm Thanh đá ra xa.

Dù vậy, cả người vẫn rối loạn vô cùng.

Hệt như một món sứ trắng sạch bị ném xuống bụi trần rồi lăn qua một lượt.

Bùi Tẫn Dã tham lam nhìn cảnh tượng trước mắt, như muốn khắc sâu vào lòng.

Nàng lẩm bẩm:

"Mụ mụ."

Còn muốn nhiều hơn.

Nàng vẫn ngậm quả nho, đưa tay kéo chân Chúc Liễm Thanh vừa vô lực trượt xuống về chỗ cũ.

Chúc Liễm Thanh chẳng để ý.

Nàng chỉ lặng lẽ hút nốt hơi thuốc cuối, rồi nhắm mắt, dùng sức nắm tóc Bùi Tẫn Dã.

Người kia lập tức hiểu.

Động tác càng thêm gấp gáp.

Âm thanh nước càng rõ, gần như có thể lọt ra ngoài.

Chúc Liễm Thanh mím chặt môi.

Khói thuốc mắc giữa răng, cổ ngửa ra sau căng thẳng.

Làn da mỏng ửng đỏ khẽ run, mạch máu xanh hiện lên khiến nàng vừa mong manh vừa sắc nét.

Đủ rồi.

Cả người nàng đột nhiên thả lỏng.

Môi hé ra, hơi thở rối loạn.

Khói trắng phía trước bị thổi tan.

Mồ hôi mỏng ngưng thành giọt rồi rơi xuống.

Cơ thể mảnh khẽ run, chìm sâu vào nệm.

Giây tiếp theo, Bùi Tẫn Dã còn muốn cúi xuống đã bị nàng đá văng.

Người kia ngẩng đầu, gương mặt ướt át, trông vừa chật vật vừa đáng thương.

Nhưng Chúc Liễm Thanh chẳng buồn nhìn.

Nàng nghỉ một lát rồi đứng dậy xuống giường.

Chân trái vẫn còn bị thương khá nặng, hơn nữa vừa tiêu hao nhiều sức, nàng chỉ có thể dựa vào khung trợ lực để đi.

Bùi Tẫn Dã muốn đỡ, chỉ nhận được một chữ lạnh lùng:

"Lăn."

Nàng đành trơ mắt nhìn Chúc Liễm Thanh đi vào phòng tắm.

Một lúc sau, tiếng nước vang lên.

Nửa giờ sau, Chúc Liễm Thanh thay quần áo sạch đi ra.

Vừa bước khỏi phòng tắm, nàng lập tức nhận ra phòng bệnh đã không còn Bùi Tẫn Dã.

Biểu cảm thoáng khựng lại.

Chưa kịp hỏi, y tá chờ trong phòng đã mỉm cười giải thích.

Bùi Tẫn Dã vừa được đưa đi.

Phải làm một cuộc tiểu phẫu.

Chúc Liễm Thanh mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, bèn hỏi thêm vài câu.

Y tá mặt không đổi sắc giải thích rằng đó là phẫu thuật liên quan đến tuyến thể.

Trước đó thương thế Bùi thiếu tướng quá nghiêm trọng, bác sĩ không dám mạo hiểm xử lý.

Mãi đến hiện tại khi tình trạng đã ổn định hơn, kết quả kiểm tra đều tốt, mới có thể tiếp tục điều trị.

Chuyện liên quan tuyến thể.

Lại là bệnh viện quân khu.

Còn có Lục Cảnh cùng những người khác phụ trách.

Giải thích của y tá cũng hợp lý.

Chúc Liễm Thanh khẽ nhíu mày, cuối cùng vẫn ép cảm giác bất an xuống.

Nàng vô thức xoa eo rồi thuận miệng bảo y tá đem toàn bộ đĩa trái cây vứt đi.

Mục lục
55 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây