Chương 56: Đêm tối gió cao, đêm giết người
Cuộc phẫu thuật kết thúc rất nhanh.
Chưa đến một giờ, Bùi Tẫn Dã đã được đẩy trở lại phòng bệnh.
Chúc Liễm Thanh không nghĩ thêm.
Hai người cứ thế bình an dưỡng thương mấy ngày.
Mãi đến khi Dư Phi Vãn đột nhiên tới thăm, mang theo một món đồ.
Lúc ấy Chúc Liễm Thanh mới biết Bùi Tẫn Dã không rõ đã đặt một đôi nhẫn từ bao giờ, còn đường hoàng đeo thẳng vào ngón áp út của nàng.
Chúc Liễm Thanh không phản đối.
Hai người vốn là thê thê hợp pháp, đeo nhẫn cưới cũng là chuyện đương nhiên.
Điều duy nhất khiến nàng không thích có lẽ là viên đá trên nhẫn quá lớn, phô trương đến mức chói mắt.
Nhưng nhìn Bùi Tẫn Dã hưng phấn đến vậy, nàng nghĩ một chút rồi vẫn không làm mất hứng.
Cứ đeo trước.
Sau này tìm được chiếc thích hợp hơn thì đổi.
Đêm lại buông xuống.
Bệnh viện xưa nay nghỉ rất sớm.
Chưa đến mười một giờ, phần lớn các phòng đã tắt đèn.
Ngay cả y tá trực đêm cũng bước đi nhẹ nhàng, thỉnh thoảng mới có vài tiếng nói chuyện, rất nhanh lại chìm vào yên tĩnh.
Phòng của Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh cũng vậy.
Cửa đóng kín.
Rèm kéo chặt.
Bên trong tối đen.
Dù nhìn qua ô kính trên cửa cũng chẳng thấy được gì.
Chỉ có tiếng hít thở đều đặn, rất nhẹ.
Chúc Liễm Thanh đang ngủ trở mình, bàn tay chạm sang phía bên cạnh.
Dưới chăn vẫn còn chút hơi ấm.
Nhưng người vốn ngủ cạnh nàng đã rời đi từ lâu, một mình tới trang viên Hứa gia.
Một chiếc xe không biển số, bề ngoài cực kỳ bình thường dừng ở nơi kín đáo.
Dựa theo chỉ dẫn trong tai nghe, Bùi Tẫn Dã tránh toàn bộ camera giám sát, lặng lẽ tiến vào nhà chính.
Áo bệnh nhân trên người đã được thay bằng bộ đồ tác chiến màu đen.
Đây là thứ Lạc Phỉ lấy được từ chợ đen bằng con đường đặc biệt.
Tuy kém trang bị quân dụng đôi chút, nhưng ưu điểm là che kín từ hình thể tới gương mặt, hòa hoàn toàn vào bóng tối.
Ngay cả có người đi ngang gần đó, nếu không cố ý nhìn cũng rất khó nhận ra.
Nhờ vậy, Bùi Tẫn Dã có thể đứng cách không xa, quan sát đại sảnh sáng trưng, nơi tiệc rượu vẫn đang tưng bừng.
Giọng Lạc Phỉ không ngừng truyền qua tai nghe, rõ ràng còn mang chút phấn khích.
"Yến hội đã qua nửa rồi. Hứa Tranh tối nay đắc ý lắm. Ngay cả cha vợ bị nàng cắm sừng cũng tới, mặt xanh lét mà vẫn phải chúc nàng tiền đồ vô lượng."
Nàng hạ giọng cười khúc khích:
"Đám người già này đúng là nhịn giỏi thật. Bảo sao leo lên được vị trí cao. Dân thường chúng ta làm gì chịu nổi, có khi chạy thẳng ra chợ đen mua khẩu súng rồi bắn kẻ đó thành tổ ong."
"Gia chủ Bạch gia vậy mà cũng không làm khó. Ngày hôm sau vừa ra khỏi phòng cấp cứu đã bắt đầu tính toán được mất, đòi Hứa gia một đống lợi ích."
"Nhưng hai vợ chồng Bạch gia vốn cũng bằng mặt không bằng lòng. Ta nghe được, năm thứ hai sau kết hôn là ai chơi người nấy rồi. Đứa con gái kia còn từng bị xét nghiệm huyết thống, xác nhận đúng là người Bạch gia mới chịu công khai."
Cách thu thập tin tức của Lạc Phỉ rất đặc biệt.
Dù là tin bị cố ý che giấu, nàng cũng dễ dàng moi ra được.
Bởi vậy cả quân đoàn Hắc Sí Diều thường xuyên nghe nàng kể đủ loại chuyện.
Mà Lạc Phỉ lại là người lắm lời.
Một khi đã nói tới chuyện bên lề thì không chịu dừng.
Tiếng cắn hạt vang lách tách trong tai nghe:
"Cho nên chuyện này thật ra chẳng nhằm nhò gì với Bạch gia. Gia chủ nhiều lắm chỉ tức vì Hứa Tranh làm quá đà, còn kéo cả con gái ruột vào."
"Ta thấy chuyện hôn mê cấp cứu kia cũng nửa thật nửa diễn. Không nghiêm trọng đến thế. Ngày hôm sau tỉnh lại là đã phát thông báo thanh minh, còn kéo vợ ra diễn cảnh ân ái, rõ ràng đã tính kỹ từ trước."
"Chỉ có con gái hai người là thảm nhất. Mẹ ruột ngủ với vị hôn thê của mình, chuyện còn ầm ĩ đến ai cũng biết, vậy mà hôn ước vẫn chưa hủy."
"Dạo này nàng ta còn tuyệt thực nữa."
"Haiz, chẳng qua một Alpha cấp cao thôi. Trong quân đoàn chúng ta thiếu gì? Bạch gia cứ nhất quyết nhắm Hứa Tranh làm gì?"
"Nhưng cũng sắp không cần tuyệt thực nữa rồi."
Lạc Phỉ cười hì hì:
"Chúng ta thế này có tính là cứu người khỏi nước sôi lửa bỏng không?"
Bùi Tẫn Dã không đáp.
Vết thương trên người vẫn âm ỉ đau.
Alpha quả thực hồi phục rất nhanh, nhưng không thể trong một đêm là khỏe.
Ban ngày nàng còn cần y tá đỡ mới miễn cưỡng đi lại được.
Giờ có thể cưỡng ép tới tận đây hoàn toàn nhờ thứ Dư Phi Vãn lén đưa tới lúc ban ngày.
Một loại thuốc cấm chỉ lưu hành trong chợ đen, có thể tạm thời kích thích tiềm năng Alpha.
Nhờ nó, Bùi Tẫn Dã có thể tạm quên đau đớn, đến Hứa trạch để hoàn thành việc ám sát Hứa Tranh.
Trước mắt lại hiện lên gương mặt đối phương khi uy hiếp nàng.
Mi mắt Bùi Tẫn Dã hơi nâng.
Ánh mắt xuyên qua đám đông, dừng ở Hứa Tranh.
Hoàn toàn không còn vẻ thất ý vì bê bối tình ái mấy ngày trước.
Dựa vào chuyện uy hiếp Bùi Tẫn Dã, ép nàng gắn bom thu nhỏ để lập công, Hứa Tranh không chỉ xóa được xử phạt trong quân bộ mà còn nhận một phần công lao hạng ba mập mờ, được hội nghị tán thưởng.
Đúng lúc xuân phong đắc ý.
Bữa tiệc tối nay chính là tổ chức vì nàng.
Hứa Tranh mặc lễ phục quân đội, tay trái ôm eo vị hôn thê Omega, tay phải cầm ly rượu, đang cười lớn nói chuyện với người khác.
Lạc Phỉ đã xâm nhập máy truyền tin của mọi người, lập tức thuật lại:
"Chà, Hứa Tranh da mặt cũng dày thật. Người ta khen nàng năng lực mạnh, hai năm nữa có thể lên thiếu tướng, vậy mà nàng chẳng khiêm tốn lấy một câu, nhận luôn."
Lạc Phỉ chậc hai tiếng.
"Đúng là tự tin ghê."
"Ồ, có cơ hội rồi. Vị hôn thê của nàng chịu không nổi nữa. Cứ thấy nàng là muốn nôn, tối nay chạy vào nhà vệ sinh mấy lần rồi."
"Ta thấy Hứa Tranh cũng sắp không nhịn được. Một lát kiểu gì cũng kéo người đi cảnh cáo."
Quả nhiên.
Omega kia lại tìm cớ rời tiệc.
Hứa Tranh nói vài câu với người bên cạnh, rồi quay người đi theo.
Bùi Tẫn Dã không chậm trễ nữa.
Theo chỉ dẫn của Lạc Phỉ, nàng vòng qua một lối khác.
Thân hình linh hoạt, bước chân không tiếng động.
Nàng như mèo đen lướt qua bóng tối, chớp mắt đã tới hành lang kiểu Âu.
Hai bên tường treo chân dung gia chủ các đời của Hứa gia.
Người mỉm cười.
Người uy nghiêm.
Người cao cao tại thượng.
Tất cả im lặng nhìn kẻ qua đường.
Bùi Tẫn Dã tùy ý liếc một bức tranh rồi lặng lẽ ép sát tường.
Tiếng chân của Omega kia vừa biến mất chưa lâu, đã có tiếng người đuổi theo.
Đôi ủng quân đội nặng nề giẫm lên thảm lông.
Mùi rượu gắt còn chưa tới gần đã xộc tới.
Giọng Hứa Tranh đầy tức giận:
"Bạch Tú, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"
"Bạch Tú!"
"Bạch Tú..."
Tiếng cuối đột nhiên biến giọng.
Một bóng người bất ngờ lao ra khiến Hứa Tranh kinh hãi.
Đồng tử co lại phản chiếu thân ảnh màu đen.
Mồ hôi lạnh trào ra.
Nàng theo bản năng ngửa người về sau.
Lưỡi dao sắc sượt qua trước mặt, chỉ lệch vài phân là đã cắt trúng động mạch cổ.
Mồ hôi Hứa Tranh lập tức chảy như mưa.
Nàng vừa định hét thì đã bị đối phương nhanh hơn một bước bịt chặt miệng, dùng sức đập thẳng vào tường.
Hứa Tranh rên khẽ.
Cơn đau dữ dội ở lưng khiến trước mắt nàng trắng xóa.
Nhưng nàng không dám hít mạnh, chỉ trợn mắt nhìn người phía trước.
Trong mắt đầy một câu hỏi.
Ngươi là ai?
Nàng vốn đã ngà ngà say, giờ lập tức tỉnh sạch.
Tay giơ lên nắm cánh tay đối phương, liên tục lắc đầu cầu xin.
Nhưng người kia không quan tâm.
Cũng không lập tức ra tay.
Chỉ bật một tiếng cười khinh rất nhỏ.
Âm thanh thấp đến gần như không nghe thấy.
Nhưng Hứa Tranh lập tức nhận ra.
Bùi Tẫn Dã.
Biểu cảm trên mặt nàng nháy mắt chuyển sang phẫn nộ.
Thậm chí muốn chửi lớn.
Bùi Tẫn Dã lấy đâu ra gan?
Bí mật của nàng còn đang nằm trong tay Hứa Tranh.
Hơn nữa nàng vừa mới uy hiếp Bùi Tẫn Dã, giờ lại xảy ra chuyện, chẳng lẽ nàng không sợ quân bộ nghi ngờ sao?
Mưu sát sĩ quan là trọng tội.
Cho dù Bùi Tẫn Dã mang quân hàm thiếu tướng, cũng sẽ bị bắt giữ và xử bắn.
Bùi Tẫn Dã dường như nhìn ra suy nghĩ của nàng.
Trong mắt chỉ còn khinh miệt.
Nàng không tiếng động dùng khẩu hình nói hai chữ.
Ngu xuẩn.
Con dao trong tay lập tức rạch qua không khí.
Dưới ánh đèn lóe lên tia sáng lạnh.
Hứa Tranh trợn mắt, dùng sức giãy.
Da thịt trên cổ lập tức toạc ra.
Máu phun mạnh, bắn lên bức chân dung phía sau.
Đôi mắt xanh lạnh lùng trong tranh bị nhuộm đỏ.
Hứa Tranh như muốn nói gì.
Miệng hé ra rồi khép lại, nhưng không phát được tiếng.
Cơn phẫn nộ trong mắt chậm rãi biến mất, cuối cùng chỉ còn sự không cam lòng sâu đậm.
Bùi Tẫn Dã buông tay.
Thi thể Hứa Tranh theo tường trượt xuống, cuối cùng ngã lên sàn.
Vết thương trên cổ dữ tợn đến mức gần như cắt đứt nửa bên.
Không biết Bùi Tẫn Dã đã dùng bao nhiêu sức, trong tình trạng bị thương vẫn có thể ra tay đến mức ấy.
Nàng lạnh lùng nhìn xuống thi thể:
"Ngu xuẩn."
Trong tai nghe vang lên tiếng Lạc Phỉ bật cười:
"Đúng là danh xứng với thực."
"Đám thế gia đế quốc chỉ giỏi nuôi một lũ ngu."
Thi thể trên đất đang dần lạnh đi.
Lạc Phỉ nhìn màn hình rồi đột nhiên gấp giọng:
"Có người tới! Đang chạy về phía hành lang."
"Chúng ta chỉ có mười phút. Nhanh nhanh nhanh!"
Vừa dứt lời, Bùi Tẫn Dã lập tức chạy.
Tốc độ nhanh đến kinh người.
Nhìn từ xa chỉ còn một bóng đen lướt qua.
Không lâu sau, Omega vừa rời đi quay trở lại.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nàng lập tức hét lên thảm thiết.
Những người trong đại sảnh ngẩn ra, nhìn nhau.
Theo bản năng, ánh mắt lại rơi vào thê tử đang đứng trong lòng gia chủ Bạch gia.
Sắc mặt mọi người trở nên kỳ lạ.
Gia chủ Bạch gia cũng theo phản xạ nhìn thê tử.
Thấy người kia cũng mang vẻ khó hiểu, bà mới thở nhẹ.
Vì chuyện trước đó, nhất thời chẳng ai biết có nên chạy theo tiếng hét hay không.
Nụ cười trên mặt ai cũng cứng đờ.
Ngay cả người Hứa gia cũng vậy.
Cuối cùng gia chủ Hứa gia mới vẫy tay gọi người hầu, bảo họ tới xem trước.
Năm phút sau, một người hầu mặt cắt không còn giọt máu chạy loạng choạng vào đại sảnh:
"Tiểu thư! Tiểu thư chết rồi!"
Sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi.
Rất nhanh, cảnh vệ Hứa trạch đồng loạt xuất động.
Chuông báo động chói tai cùng tiếng chó sủa vang lên khắp nơi.
Nhưng lúc ấy Bùi Tẫn Dã đã sớm theo chỉ dẫn của Lạc Phỉ rời khỏi Hứa gia.
Chiếc xe lao xa, bỏ tất cả hỗn loạn lại phía sau.
"Nhiệm vụ hoàn thành."
Lạc Phỉ vui vẻ nói câu quen thuộc sau mỗi lần kết thúc nhiệm vụ.
Nhưng Bùi Tẫn Dã nhìn thẳng phía trước, khẽ lắc đầu:
"Nhiệm vụ chưa kết thúc."
Đèn đường quét qua gương mặt nàng.
Một bên má còn dính vết máu chưa khô.
Cổ áo mặc vội không che hết lớp băng quấn trên cổ.
Biểu cảm lại bình thản đến gần như lạnh lùng.
Tất cả hợp lại thành cảm giác cực kỳ quỷ dị.
Hệt như một bệnh nhân tâm thần vừa trốn viện rồi đi làm chuyện động trời.
Lạc Phỉ nhìn hình ảnh từ camera trên xe, chẳng hiểu sao sống lưng chợt lạnh.
Bùi Tẫn Dã đã lên tiếng lần nữa:
"Giúp ta tra thêm một người."
"Ai?"
"Chúc Liễm Lịch."
"Cũng giải quyết luôn?"
Ngón tay Lạc Phỉ đã gõ nhanh trên bàn phím.
Bùi Tẫn Dã lắc đầu:
"Cho nàng nằm giường mấy tháng."
Lạc Phỉ bật cười, huýt sáo:
"Cái này dễ."
"Nàng đang chuẩn bị lái xe đi gặp bạn ở quán rượu."
"Rẽ trái, trưởng quan."
Trong bóng đêm, bàn tay nắm vô lăng hơi siết.
Đầu xe lập tức đổi hướng sang con đường khác.