Chương 77: Sinh cùng chăn, chết cùng huyệt
Vì cơn ác mộng đêm qua, ngày hôm sau Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh cùng đến mộ Bùi mẫu tế bái.
Ngày thu tiêu điều.
Người trên đường đều vội vã.
Trên màn hình lớn, người dẫn chương trình mang vẻ mặt nghiêm túc, từng câu từng chữ đọc số thương vong nơi tiền tuyến.
Ngay cả trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện cũng có thể nghe ra sự thảm khốc.
Các cửa hàng xa xỉ đóng cửa.
Chưa đến giờ tan làm, siêu thị đã chen kín người.
Ai đi ra cũng mang theo túi lớn túi nhỏ đầy thức ăn.
Sáng nay Dư Phi Vãn còn nhắc với Bùi Tẫn Dã rằng giá dung dịch dinh dưỡng tăng mạnh.
Đặc biệt là những tinh cầu gần chiến trường.
Thứ trước kia ai cũng chê khó uống giờ lại bán được giá như vàng.
Thực phẩm đã vậy.
Vũ khí và đồ phòng hộ càng không cần nói.
Nửa tháng trước, quân đội đã bắt đầu tuyển lượng lớn nhân công.
Nhà máy dược.
Nhà máy thực phẩm.
Cục quân giới.
Tất cả hoạt động ngày đêm không nghỉ.
Vô số vật tư như dòng nước liên tục chuyển ra tiền tuyến.
Nghĩ kỹ, Bùi Tẫn Dã đã một tuần không gặp Lục Cảnh.
Có thể thấy gần đây nàng bận đến mức nào.
Trong lúc lo lắng, Bùi Tẫn Dã khẽ cau mày.
Ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng.
Con số đèn đỏ giảm dần.
Đèn xanh vừa sáng, chiếc xe việt dã lập tức lao đi như mũi tên rời dây.
Rời khỏi thành phố thêm nửa giờ, hai người mới tới nghĩa trang nơi Bùi mẫu an táng.
Bùi gia không chịu thừa nhận Bùi mẫu.
Tang lễ năm đó đều do một tay Bùi Tẫn Dã lo liệu.
Khi ấy nàng vừa vào trường quân sự, tiền tiết kiệm không nhiều, chỉ mua nổi một phần mộ bình thường.
Bởi vậy nghĩa trang rất đơn sơ.
Chỉ có một cổng tường gạch đỏ.
Không biết bảo vệ đi đâu.
Dưới chân núi, bia mộ chen sát nhau.
Lên tới giữa sườn núi mới rộng hơn đôi chút.
Theo lời Bùi Tẫn Dã, sau khi nàng thăng thiếu tướng, quân khu nghe nói mẫu thân nàng chôn ở đây còn đặc biệt cấp kinh phí sửa chữa một lượt.
Nếu không, nơi này còn cũ nát hơn.
Bùi Tẫn Dã nắm tay Chúc Liễm Thanh, cẩn thận dẫn nàng đi qua những bậc thang đã hư hỏng.
Theo ký ức, cuối cùng cũng tìm được mộ Bùi mẫu.
Không có hoa văn trang trí.
Chỉ là một tấm bia đen hình chữ nhật.
Trên đó khắc tên Bùi mẫu và Alpha mẫu thân, ngày sinh ngày mất.
Bên dưới là một câu:
Trần duyên đã hết, yên nghỉ giữa núi xanh.
Bùi Tẫn Dã nhẹ giọng giải thích:
“Một mẫu thân khác của ta chết trong trùng triều, không để lại thi thể.”
“Trên tinh cầu kia chỉ lập cho nàng một ngôi mộ chôn di vật trong nghĩa trang liệt sĩ.”
“Năm thứ ba sau khi bọn ta tới đế tinh, tinh cầu ấy bị Trùng tộc chiếm lĩnh.”
“Tất cả đều bị phá hủy.”
Chúc Liễm Thanh siết lại bàn tay nàng, muốn dùng cách ấy an ủi.
Bùi Tẫn Dã cười, lắc đầu ý bảo nàng không cần lo.
Nàng tiếp tục:
“Trước khi đi, mẫu thân bảo ta đừng buồn.”
“Các nàng cả đời làm sai rất nhiều chuyện nhưng chưa từng hối hận.”
“Chỉ có chuyện khiến các nàng thấy có lỗi nhất là ta.”
“Nhưng nàng không còn cách nào bù đắp.”
“Chỉ cầu ta đem quần áo của nàng và Alpha mẫu thân hợp táng một chỗ, coi như trả xong ơn sinh thành.”
“Sau đó ta muốn làm gì cũng không cần bận tâm đến các nàng, cứ buông tay mà làm.”
Bùi Tẫn Dã kéo khóe môi.
Nụ cười có chút bất đắc dĩ:
“Nàng nói cả đời hai người đều phản nghịch, cũng chẳng trông mong sinh ra một đứa con ngoan.”
“Bảo ta lúc nào nhớ thì đến nhìn một chút.”
“Còn bình thường thì không cần tế bái.”
“Nàng không thể bù đắp cho ta, ít nhất cũng có thể bớt gây phiền phức.”
Vừa nói, Bùi Tẫn Dã vừa ôm vai Chúc Liễm Thanh.
Người kia thuận thế dựa vào lòng nàng.
Giọng Bùi Tẫn Dã dịu xuống:
“Mấy năm nay ta đều không tới.”
“Không biết tới để làm gì.”
“Cũng chẳng có gì muốn nói.”
“Chỉ có lần bọn ta đăng ký kết hôn.”
“Ta không biết nên nói với ai. Trong lòng vừa vui vừa nghẹn đến khó chịu.”
“Thế là nửa đêm chạy tới đây, ôm bia mộ nói cả nửa ngày.”
“Còn bị bảo vệ tuần đêm bắt gặp, dọa người ta một trận.”
Nhắc lại chuyện này, Bùi Tẫn Dã vừa buồn cười vừa xấu hổ.
Chúc Liễm Thanh nghiêng đầu nhìn nàng:
“Vui đến vậy?”
“Vui muốn chết.”
Cánh tay Bùi Tẫn Dã siết lại, ôm người chặt hơn.
Nàng cười rạng rỡ.
Bây giờ không cần giả vờ ôn hòa bình tĩnh nữa.
Nàng bắt đầu kể:
“Ngày đăng ký kết hôn, cả đêm ta không ngủ.”
“Lăn qua lăn lại trên giường, rồi đứng dậy tắm.”
“Quần áo là đi là lại ba lần.”
Cảm xúc ngày ấy quá sâu.
Dù bây giờ nhớ lại vẫn khiến nàng vui đến mức tim nhảy lên.
Chúc Liễm Thanh nghiêm túc nhớ lại.
Nàng chỉ nhớ tối hôm trước mình còn họp ba cuộc.
Không kịp về nhà.
Chỉ ngủ được mấy giờ trong phòng nghỉ ở văn phòng.
Bùi Tẫn Dã vẫn tiếp tục:
“Trời vừa sáng ta đã tới Cục Dân Chính.”
“Họ còn chưa mở cửa.”
“Ta đứng chờ hai giờ mới dám nhắn hỏi ngươi có cần ta tới đón không.”
Chúc Liễm Thanh mơ hồ nhớ:
“Hình như ta từ chối ngươi?”
Nàng nhớ mình bảo tài xế đưa tới.
Đầu Bùi Tẫn Dã càng cúi thấp.
Giọng đầy u oán:
“Ồ, hóa ra Chúc tổng còn nhớ à?”
“Không phải ta sợ phiền ngươi sao?”
Chúc Liễm Thanh ghét giọng âm dương quái khí ấy, theo bản năng vỗ nhẹ mặt nàng.
Lực không nặng.
Dạo này gần như đã thành thói quen.
Mỗi lần Bùi Tẫn Dã gây chuyện, nàng đều vỗ mặt cảnh cáo.
Nhưng lần này vừa vỗ xong, Chúc Liễm Thanh mới nhớ hai người đang đứng trước mộ.
Trước mặt mẫu thân của Bùi Tẫn Dã.
Nàng lập tức thu tay.
Lại bị Bùi Tẫn Dã giữ cổ tay, nghiêng mặt dán vào lòng bàn tay nàng.
Chúc Liễm Thanh muốn rút lại.
Nàng liền cọ má, hôn lên đường chỉ tay, cười:
“Sợ gì?”
Chúc Liễm Thanh trừng nàng.
Bùi Tẫn Dã chẳng những không bớt lại mà còn cười tủm tỉm:
“Mấy hôm trước chẳng phải ngươi còn ôm ta, nói muốn sinh ta ra, làm mụ mụ của ta…”
“Bùi Tẫn Dã!”
Chúc Liễm Thanh tức đến muốn bịt miệng nàng.
Vành tai đỏ bừng.
Bùi Tẫn Dã bị bịt miệng vẫn không chịu dừng, ú ớ:
“Làm sao vậy mụ mụ? Không cần bảo bảo nữa sao?”
Chúc Liễm Thanh tức đến mức buông tay, lùi một bước, kéo giãn khoảng cách.
Bùi Tẫn Dã cười không ngừng.
Thấy nàng thật sự giận mới vội thu lại nụ cười, liên tục dỗ:
“Ta sai rồi, ta sai rồi, mụ mụ.”
Còn gọi?
Chúc Liễm Thanh khoanh tay, lạnh lùng liếc nàng.
“Các nàng không để ý đâu.”
Bùi Tẫn Dã cười lấy lòng, vội giải thích.
Chúc Liễm Thanh lại lùi thêm bước, tránh bàn tay nàng đưa tới.
Thái độ chống cự rõ ràng.
Bùi Tẫn Dã lập tức bước mấy bước lớn qua, ôm lấy nàng không chịu buông:
“Ôi, các nàng thấy ta được như ý còn vui không kịp, làm gì để ý chuyện này.”
Chúc Liễm Thanh vẫn không thèm để ý.
Nếu không phải còn đứng trước mộ, Bùi Tẫn Dã chắc phải ăn thêm mấy cái tát.
Ôm rồi vẫn thấy chưa đủ.
Bùi Tẫn Dã kéo áo khoác bọc kín người kia vào lòng, cúi đầu hôn trán:
“Lạnh không? Ta ủ ấm cho ngươi.”
Ngày thu hơi lạnh.
Ban ngày còn không thấy gì.
Đến hoàng hôn, nhiệt độ tụt rất nhanh.
Gió lạnh cứ luồn vào những chỗ quần áo không che kín.
Đứng lâu, xương cũng thấy đau.
Thế nhưng Chúc Liễm Thanh vẫn nói:
“Không lạnh. Nóng lắm.”
Bùi Tẫn Dã đương nhiên nghe ra nàng nói ngược.
Không những không buông mà còn ôm chặt hơn:
“Các nàng thật sự không để ý.”
“Lúc nhỏ còn ve vãn nhau ngay trước mặt ta.”
“Ồ.”
Chúc Liễm Thanh đáp qua loa.
Càng dỗ càng sai.
Bùi Tẫn Dã vội chuyển đề tài:
“Vừa nói tới đâu rồi?”
“À, ngươi không cho ta tới đón.”
“Ta sợ ngươi biết ta tới quá sớm nên còn lái xe vòng ra ngoài một vòng.”
“Chờ ngươi nhắn, ta mới giả vờ vừa tới.”
Chúc Liễm Thanh nghĩ một lát.
Sao nàng nhớ hai người gần như đến cùng lúc?
Đó là Bùi Tẫn Dã đã kiềm chế?
Nàng dở khóc dở cười.
Chỉ cảm thấy bản thân khi ấy quả thật quá trì độn.
Rõ ràng có nhiều sơ hở như vậy mà chẳng phát hiện cái nào.
Mãi thật lâu sau mới biết tâm tư Bùi Tẫn Dã.
Bùi Tẫn Dã nhìn sắc mặt nàng dịu xuống, lập tức hôn trán lấy lòng:
“Lúc đăng ký, ta run suốt.”
“Sợ ngươi đột nhiên đổi ý.”
“Chỉ hận không thể bỏ hết thủ tục, ký một cái tên là coi như kết hôn luôn.”
“Ồ?”
Chúc Liễm Thanh cười như không cười:
“Ta còn tưởng ngươi có việc gấp nên cứ thúc nhân viên.”
Bùi Tẫn Dã chớp mắt, vô tội:
“Oan cho ta quá, đại nhân.”
Chúc Liễm Thanh vỗ tay nàng, xem như đã hết giận:
“Được rồi. Đừng làm loạn nữa. Kéo dài thêm thì trời tối mất.”
Bùi Tẫn Dã đáp một tiếng, bắt đầu bày đồ tế.
So với những ngôi mộ xung quanh, trước mộ Bùi mẫu sạch sẽ hơn nhiều.
Thậm chí còn có không ít đồ cúng.
Một bó lớn nhang đã cháy hết.
Lần trước Bùi Tẫn Dã từng hỏi bảo vệ.
Người ta nói sau khi nàng lên thiếu tướng, danh tiếng lan rộng, rất nhiều dân thường muốn tới đây bái để “dính vận may” của nàng.
Dù sao người có tiền có quyền thường chọn nghĩa trang tốt hơn, ra vào đều cần giấy tờ.
Nơi này quản lý lỏng lẻo, lại không quá xa đế đô.
Linh hay không linh chẳng ai biết.
Chỉ coi như một chỗ gửi gắm tâm lý.
Bùi Tẫn Dã dở khóc dở cười nhưng cũng không cấm.
Muốn bái thì cứ bái.
Coi như thay nàng trò chuyện với mẫu thân, để nàng bớt cô quạnh.
Tế bái đơn giản xong, hai người đứng dậy.
Bùi Tẫn Dã vốn không giỏi nói chuyện.
Đứng tại chỗ một lúc cũng chẳng biết nói gì.
Cuối cùng chỉ nghẹn ra một câu:
“Ta dẫn nàng đến thăm các ngươi.”
Nói đến đó liền hết lời.
Cây ngô đồng bên cạnh bị gió thổi, phát ra tiếng xào xạc.
Một chiếc lá vàng rơi xuống, vừa vặn đáp bên chân hai người.
Chúc Liễm Thanh cúi người nhặt lên:
“Vừa lúc mang về làm thẻ sách.”
Bùi Tẫn Dã lúc này lại ngốc.
Nàng hỏi:
“Ngươi thích cái này à? Ta leo lên hái cho ngươi vài chiếc đẹp hơn, sạch hơn.”
Nói xong định đi thật.
Lập tức bị Chúc Liễm Thanh kéo lại.
Người lớn tuổi hơn bất đắc dĩ:
“Cái này là đủ.”
“Mới một chiếc.”
Bùi Tẫn Dã lẩm bẩm:
“Ngươi có nhiều sách như vậy.”
Chúc Liễm Thanh bị chọc tức bật cười:
“Xuẩn cẩu.”
Bùi Tẫn Dã còn chưa hiểu.
Nàng hỏi:
“Vừa nãy ngươi còn ngượng. Bây giờ lại dám mắng ta trước mặt mẹ ta?”
“A di cũng sẽ đồng ý.”
Cây ngô đồng bên cạnh rất phối hợp mà xào xạc.
Có lẽ lá khô đã rụng gần hết.
Lần này chẳng còn chiếc nào rơi xuống.
Bùi Tẫn Dã không hiểu mình làm sai gì.
Chỉ có thể ôm Chúc Liễm Thanh than thở:
“Chúc Liễm Thanh, mụ mụ, thê tử xấu, sao ngươi quá đáng thế.”
“Ta ngốc chỗ nào?”
“Sao ta không biết?”
“Ta chỉ muốn hái thêm mấy chiếc lá.”
“Ta làm sai gì?”
Người kia không chịu thôi.
Chúc Liễm Thanh giả vờ không nghe.
Mặc nàng ôm làm nũng.
Mặt trời đỏ đã lặn.
Chỉ còn ánh chiều cuối cùng như tấm lụa mỏng phủ xuống.
Chiếu lên gương mặt hai người một tầng ấm áp mềm mại.
Bùi Tẫn Dã lải nhải nửa ngày.
Chúc Liễm Thanh nghe đến phiền, trực tiếp dùng tay bóp môi nàng lại.
Bùi Tẫn Dã vẫn muốn nói.
Nhưng Chúc Liễm Thanh đã nhanh hơn:
“Bùi Tẫn Dã, sau này chúng ta cũng chôn cùng nhau.”
Bùi Tẫn Dã sững lại.
Cuối cùng cúi đầu hôn nàng.
Giọng gần như khàn:
“Được.”
“Chúng ta chôn cùng nhau.”
“Chết rồi cũng không rời nhau.”