Chương 78: Thịt hươu này có gì vậy, ta nóng quá
Có lẽ nghe được tin gì đó, ngày hôm sau khi Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh đi tế mẫu, Chúc gia gọi điện tới.
Lấy lý do lâu rồi không gặp, muốn hai người về ăn một bữa cơm.
Ban đầu Chúc Liễm Thanh định lấy cớ công việc bận để từ chối.
Nhưng Bùi Tẫn Dã không chịu, khuyên nàng đồng ý.
Hiện giờ tiền tuyến căng thẳng.
Không biết lúc nào lệnh điều động sẽ tới.
Bùi Tẫn Dã muốn sắp xếp mọi việc ổn thỏa rồi mới yên tâm rời đi.
Vì vậy chiều hôm sau, Chúc Liễm Thanh tan làm sớm, cùng Bùi Tẫn Dã trở về Chúc trạch.
Để thể hiện sự chào đón, Chúc trạch từ sớm đã sáng đèn rực rỡ.
Giống như chuẩn bị cho một bữa tiệc.
Đội đầu bếp được mời riêng đi qua đi lại.
Phòng ăn được bài trí sang trọng trang nhã.
Người Chúc gia đều ăn mặc chỉnh tề.
Ai nhìn thấy cũng phải nói Chúc gia thật phô trương.
Chỉ có hai nhân vật chính là đơn giản.
Chúc Liễm Thanh mặc một bộ âu phục gọn gàng.
Bùi Tẫn Dã chỉ mặc sơ mi, mái tóc dài đến xương bả vai buộc gọn.
Hai người đầy vẻ mệt mỏi vì công việc, ngồi giữa đám đông lại thành ra không hợp.
Nhưng người Chúc gia chẳng để ý.
Liên tục nói hai người vất vả, hỏi han đủ chuyện.
Bùi Tẫn Dã tùy tiện đáp vài câu.
Ánh mắt quét qua bàn ăn, mày khẽ nhướng.
Nàng ghé sát tai Chúc Liễm Thanh, cười trêu:
“Ăn hết bữa này, chúng ta còn về nhà nổi không?”
Canh gà đen hoài sơn kỷ tử.
Thận heo hầm đỗ trọng hạch đào.
Canh bào ngư hải sâm.
Bóng cá tổ yến.
Thịt hươu hàu sống.
Táo đỏ đậu đen.
Ba ba hầm nhục thung dung.
Món Bùi Tẫn Dã biết, món nàng không biết, chen kín cả chiếc bàn dài.
Mấy món “chính” còn được đặt thẳng trước mặt hai người.
Người hầu chủ động tiến lên, múc riêng cho mỗi người một bát nhỏ mới lui xuống.
Chúc Liễm Thanh đã nhìn thấy từ sớm.
Dưới bàn, nàng lặng lẽ bóp đầu ngón tay Bùi Tẫn Dã.
Sợ Bùi Tẫn Dã hiểu lầm, Chúc bà ngoại còn nói thêm:
“Đều là món bồi bổ cơ thể.”
“Các ngươi trẻ tuổi suốt ngày bận rộn, bình thường chẳng để ý sức khỏe.”
“Đến khi bệnh mới biết nền tảng kém đến mức nào.”
“Giống Tiểu Lịch ấy, bình thường khỏe như trâu, lần này bị xe đâm một cái, nằm cả tháng mới xuống giường được.”
“Khám ra một đống bệnh vặt.”
Chúc Liễm Lịch bỗng nhiên bị gọi tên, ngơ ngác ngẩng đầu, gãi gáy.
Chúc Bách Chu bất đắc dĩ thở dài:
“Bọn ta là trưởng bối, không thể ép các ngươi ngày ngày vận động.”
“Nghĩ tới nghĩ lui chỉ còn cách tìm vài phương thuốc, cho các ngươi bồi bổ thêm.”
Bùi Tẫn Dã mím môi.
Suýt bật cười.
Cũng chỉ có Chúc Bách Chu mới có thể mặt không đổi sắc mà nói ra lý do thế này.
Người sáng mắt đều nhìn ra.
Đống món này rõ ràng là bổ dương dưỡng âm.
Quả nhiên.
Mấy người đang làm mẹ đã vẫy tay bảo người hầu đưa con nhỏ sang bàn khác.
Người lớn ăn thì còn được.
Trẻ con nhỏ như vậy không thể ăn bậy.
Chúc Liễm Lịch giả vờ không nhìn thấy.
Nàng nghiêng đầu về phía Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh, nặn ra vẻ từ ái:
“Đặc biệt là hai đứa các ngươi.”
“Người khác ta còn giúp bớt việc được.”
“Hai đứa thì ta muốn giúp cũng chẳng giúp nổi.”
“Chỉ có thể cho ăn thêm chút.”
Bùi Tẫn Dã vốn không tin mấy món bổ này.
Cảm thấy phần lớn chỉ là tác dụng tâm lý.
Nàng thuận miệng đáp rồi cầm thìa, định thử xem bát “thập toàn đại bổ” Chúc gia chuẩn bị riêng cho mình có vị gì.
Nhưng thìa còn chưa tới miệng, mu bàn chân đã bị Chúc Liễm Thanh giẫm lên.
Động tác Bùi Tẫn Dã lập tức cứng lại.
Ánh mắt chờ mong của Chúc Bách Chu và mọi người cũng dừng theo.
Bùi Tẫn Dã nghi hoặc quay sang.
Chúc Liễm Thanh vẫn không đổi sắc:
“Hai ngày nay ngươi nóng trong. Uống chè đậu xanh đi.”
Nói xong, nàng quay sang người hầu:
“Đi nấu một nồi chè đậu xanh mang tới.”
Nhóm người hầu chuẩn bị bữa ăn này bốn năm ngày, đương nhiên biết rõ ý nghĩa đằng sau các món ăn.
Bọn họ hơi do dự.
Chúc Bách Chu lập tức ngăn:
“Đều là bồi bổ ôn hòa. Không gây nóng trong.”
Chúc mẫu cũng nói theo:
“Tiểu Dã, ngươi cứ yên tâm uống.”
“Bọn ta đã mời thầy thuốc lâu năm xem phương thuốc rồi. Đều là đồ bổ thân thể.”
Bùi Tẫn Dã nhìn Chúc Bách Chu.
Lại nhìn thê tử nhà mình.
Cuối cùng ngoan ngoãn đặt thìa xuống.
Đương nhiên không phải vì gót giày đang giẫm trên mu bàn chân nàng ngày càng nặng.
Mà vì nàng thích nghe lời thê tử nhất trên đời.
Bùi Tẫn Dã vô cùng kiên định:
“Vẫn uống chè đậu xanh đi.”
Gót giày trên mu bàn chân lập tức nhẹ đi.
Bàn tay trái của Chúc Liễm Thanh vỗ lên đùi nàng như khen thưởng.
Bất kể món đó có tác dụng thật hay không, Chúc Liễm Thanh đều không muốn người này uống.
Bình thường đã đủ sức hành hạ người khác.
Uống xong không biết còn gây chuyện đến mức nào.
Dù thuốc không có tác dụng, vào miệng Bùi Tẫn Dã cũng sẽ trở thành “rất có tác dụng”, sau đó quấn lấy nàng hết lần này đến lần khác đòi “tiêu hao dược lực”.
Sắc mặt Chúc mẫu hơi khó coi.
Những người khác muốn thể hiện thành ý, vội vàng động đũa, liên tục khen canh ngon thế nào, bổ thế nào, khuyên hai người uống một bát, đừng phụ lòng bà ngoại.
Bùi Tẫn Dã không dám động.
Chỉ chọn mấy món nhìn có vẻ thanh đạm để ăn.
Hễ nàng dám liếc sang món khác, bàn tay đặt trên đùi sẽ lập tức bóp lấy thịt mềm, nhẹ nhàng xoắn.
Thấy vậy vẫn không được, Chúc mẫu dứt khoát tự đứng dậy gắp thức ăn:
“Tẫn Dã, ngươi thử món này. Vị rất ngon.”
Chúc Liễm Thanh im lặng.
Chỉ gắp toàn bộ món kia từ bát Bùi Tẫn Dã sang bát mình.
Nụ cười trên mặt Chúc mẫu càng cứng.
Sắc mặt Chúc Bách Chu cũng tối hẳn.
Chúc Liễm Thanh như không nhìn thấy.
Nàng bình tĩnh ăn một miếng thịt dê vừa lấy từ bát Bùi Tẫn Dã, rồi nhận xét:
“Thịt dê hầm hơi dai.”
“Có phải đầu bếp trong nhà gần đây hơi chểnh mảng rồi không?”
Không đợi ai trả lời, nàng nói tiếp:
“Nếu không được thì ta tìm giúp bà ngoại vài đầu bếp mới.”
“Nhà cũ thường xuyên tiếp khách quý.”
“Không thể để người làm dựa vào chút công lao cũ rồi lên mặt, ỷ già bán già.”
Lời gõ của Chúc Liễm Thanh không hề mơ hồ.
Mọi người đều hiểu.
Biểu cảm nhất thời khác nhau.
Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh đã kết hôn nửa năm.
Chúc Liễm Thanh cũng đã hoàn toàn nắm giữ tập đoàn Chúc thị.
Không còn bị Chúc Bách Chu kiềm chế.
Càng không bị động như trước.
Cũng vì vậy, Chúc Bách Chu và những người còn lại không dám ép thẳng.
Chỉ có thể bóng gió vài lần.
Hôm nay lại dùng cách uyển chuyển như vậy để “bồi bổ” cho hai người.
Chuyện Chúc gia sốt ruột muốn có trẻ con, Bùi Tẫn Dã đã biết từ đầu.
Khi ấy nàng chỉ khát vọng đến gần thê tử, chưa bao giờ trực tiếp từ chối.
Nhưng quan hệ bây giờ đã khác.
Bùi Tẫn Dã chỉ hận không thể ngày ngày dính lấy Chúc Liễm Thanh.
Nghĩ đến việc có một đứa trẻ chia mất một nửa sự chú ý của thê tử thôi đã khiến nàng muốn tức chết.
Trước đây Chúc mẫu từng nhắn tin thúc giục.
Bùi Tẫn Dã liền quấn lấy Chúc Liễm Thanh mấy lần.
Hết tiếng này đến tiếng khác gọi “mụ mụ”, bắt nàng phải hứa đời này chỉ được có một đứa con là mình.
Chúc Liễm Thanh vốn cũng không thích trẻ con.
Trước kia nàng từng cân nhắc chuyện sinh con, phần lớn cũng vì Bùi Tẫn Dã.
Bây giờ Bùi Tẫn Dã không muốn, nàng càng chẳng cần nghĩ.
Một Bùi Tẫn Dã đã đủ khiến nàng đau đầu.
Thật sự không còn tâm trí chia cho người khác.
Chúc mẫu thấy vậy, cuối cùng nói thẳng:
“Các ngươi bây giờ còn trẻ, khả năng hồi phục tốt.”
“Sinh xong có ta và bà ngoại chăm.”
“Sẽ không ảnh hưởng chuyện của hai đứa.”
“Bọn ta biết bây giờ các ngươi không muốn.”
“Nhưng con cái dù sao cũng phải có.”
“Nếu không gia nghiệp lớn như vậy, sau này đến người thừa kế cũng không có.”
“Bọn ta đâu bắt sinh nhiều.”
“Hai đứa là được.”
Chúc Liễm Thanh không nói.
Bùi Tẫn Dã cúi đầu gắp ít rau hẹ dưới đáy bát.
Chúc mẫu thấy hai người như vậy, hít sâu, giọng nặng hơn:
“Hơn nữa tình hình tiền tuyến hiện giờ thế nào, các ngươi đều rõ.”
“Tẫn Dã không biết khi nào sẽ bị điều đi.”
“Ta không phải nói điều xui xẻo, nhưng chiến trường nguy hiểm, lỡ như…”
“Cạch!”
Nàng còn chưa nói hết, Chúc Liễm Thanh đã đặt đũa mạnh xuống bàn.
Sắc mặt lạnh hẳn.
Đôi mắt xám xanh nhìn thẳng Chúc mẫu, trong đó là tức giận rõ rệt.
Chúc mẫu há miệng.
Vô thức chùn xuống.
Nàng từ nhỏ không thông minh.
Mới học tiểu học đã bị Chúc Bách Chu gạt khỏi hàng ngũ người thừa kế dự bị.
Giống các chi thứ khác của Chúc gia, mỗi tháng nhận tiền chia hoa hồng, sống nhàn nhã.
May mà nàng sinh ra Chúc Liễm Thanh đủ xuất sắc.
Ngoại trừ không phân hóa, gần như mọi mặt đều hoàn hảo.
Bây giờ mới hai mươi bảy tuổi đã nắm toàn bộ tập đoàn.
Dù tình cảm mẹ con không sâu, bình thường trò chuyện phần nhiều cũng chỉ để truyền lời của Chúc Bách Chu, nhưng địa vị của Chúc mẫu trong Chúc gia vẫn nhờ đó mà tăng cao.
Không ai dám tùy tiện đắc tội nàng.
Chúc mẫu cắn răng:
“Bên Bùi gia cũng…”
“Bùi gia là thứ gì?”
Bùi Tẫn Dã thong thả cắt ngang.
Giọng nàng tùy ý nhưng mang ý không cho phép phản bác.
Mọi người Chúc gia cùng sững lại.
Trước đây bọn họ từng mơ hồ nghe chuyện Bùi Tẫn Dã đại náo Bùi gia.
Nhưng Bùi gia giấu rất kín.
Bọn họ là thông gia cũng không tiện hỏi quá sâu.
Chỉ nghĩ người trẻ tuổi nóng tính, bất hòa với trưởng bối.
Qua một thời gian, bình tĩnh nói chuyện lại thì vẫn là người một nhà.
Nhưng bây giờ nghe Bùi Tẫn Dã nói mới cảm thấy không đúng.
Bùi Tẫn Dã đặt đũa xuống.
Giọng vẫn thản nhiên, thậm chí còn mang vẻ chân thành kỳ lạ:
“Bá mẫu không cần lo Bùi gia bất mãn.”
“Các nàng không quản được ta.”
Bùi gia chê Bùi Tẫn Dã là con riêng.
Ngay cả khi Bùi mẫu qua đời cũng không chịu gặp nàng.
Mãi đến khi Bùi Tẫn Dã liên tục thăng chức ở tiền tuyến, Bùi gia mới phái người truyền lời, muốn hòa hoãn quan hệ.
Sau này nàng trở về đế tinh, bọn họ càng nhiều lần mời nàng về nhận tổ quy tông.
Vì Chúc Liễm Thanh, Bùi Tẫn Dã từng miễn cưỡng ứng phó một thời gian.
Cho đến lần đại náo kia.
Quan hệ giữa nàng và Bùi gia hoàn toàn trở mặt.
Thậm chí đứng ở hai phía đối lập.
Sợ lời mình chưa đủ rõ, Bùi Tẫn Dã tiếp tục:
“Làm phiền bá mẫu và Chúc gia nhọc lòng.”
“Nhưng ta và A Thanh đều không có ý định ấy.”
“Nếu muốn bế cháu, bàn bên kia còn mấy đứa nhỏ.”
“Bà ngoại và bá mẫu có thể ôm nhiều một chút.”
“Ta đã nói đến đây, chắc mọi người đều hiểu ý bọn ta.”
Khóe môi Bùi Tẫn Dã vẫn cong.
Nhưng đáy mắt không có chút ý cười.
Giọng thấp thoáng uy hiếp:
“Nếu còn nhắc đi nhắc lại, vậy chính là không tôn trọng ta và A Thanh.”
“Cho mặt mà không biết giữ.”
So với Chúc Liễm Thanh, lời của Bùi Tẫn Dã thẳng hơn.
Cũng đe dọa hơn.
“Các người có thể hỏi Bùi gia xem ta từng làm gì.”
“Hình như nhà cũ Bùi gia đến giờ còn chưa sửa xong.”
“Vừa hay nhìn thử kết cục của người không biết điều là thế nào, coi như tự nhắc nhở.”
“À đúng.”
“Ta quả thật sắp bị điều đi.”
“Nhưng lão sư của ta, Lục Cảnh, vẫn còn ở đây.”
“Nàng và sư mẫu trước giờ rất thương ta.”
“Nếu thấy ta ở tiền tuyến liều sống liều chết, còn thê tử ta lại ở đây chịu ấm ức…”
Giọng nàng kéo dài.
Không nói hết.
Nhưng ý đã quá rõ.
Bùi Tẫn Dã cười với mọi người.
Gắp một miếng thịt hươu, tùy ý nếm rồi nói:
“A Thanh nói đúng.”
“Quả thật hơi dai.”
“Đầu bếp này nên thay rồi.”
“Đỡ ngày ngày ỷ già bán già, chẳng biết mình có mấy cân mấy lượng, phí lương thực Chúc gia.”
Nàng đặt bát đũa xuống.
Sau đó nắm tay Chúc Liễm Thanh đứng dậy.
Vẫn mỉm cười:
“Bọn ta còn có việc, đi trước.”
“Mọi người cứ ăn ngon.”
“Ăn nhiều một chút.”
“Đừng vì bọn ta mà mất ngon.”
Nói xong, Bùi Tẫn Dã cùng Chúc Liễm Thanh xoay người rời đi.
Chỉ để lại một đám người nhìn nhau.
Sắc mặt Chúc Bách Chu xanh mét.
Chúc mẫu thấp thỏm bất an.
Bóng lưng hai người vừa khuất khỏi khúc ngoặt, tiếng bước chân không còn nghe thấy, Chúc Bách Chu lập tức ném bát xuống đất:
“Phế vật!”
“Một lũ phế vật!”
Bữa tối tan rã trong không vui ấy không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh.
Ra khỏi Chúc trạch, hai người chọn một nhà hàng trên cao thích hợp hẹn hò.
Vừa ăn vừa ngắm mặt trời lặn.
Bùi Tẫn Dã còn đặc biệt đặt một bó hoa.
Một bó diên vĩ khổng lồ, gần như che khuất cả người Chúc Liễm Thanh.
Khiến nàng vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, kéo tai Bùi Tẫn Dã, bảo lần sau không được khoa trương như vậy.
Bùi Tẫn Dã cười tủm tỉm đồng ý.
Có nghe vào hay không thì không biết.
Dù sao lúc ấy đã nhận lời.
Ăn xong, hai người hiếm khi đi dạo trung tâm thương mại.
Bùi Tẫn Dã không hiểu nhãn hiệu.
Chúc Liễm Thanh lại chẳng xem trọng các nhãn hiệu ở đó.
Vậy nên một cửa hàng cũng không vào.
Chỉ đơn thuần đi bộ.
Giữa đường hình như có vài người nhận ra họ.
Không dám bước tới hỏi, chỉ đứng xa lén chụp ảnh.
Hai người nhận ra nhưng không ngăn.
Quan hệ đã công khai.
Chẳng có gì cần che giấu.
Đi mệt, Bùi Tẫn Dã còn mua một cây kem ốc quế.
Cả hai đều không thích ngọt.
Vậy mà ngươi một miếng, ta một miếng, cuối cùng ăn hết.
Đến tận khuya mới lái xe về nhà.
Chúc Liễm Thanh hơi sạch sẽ quá mức.
Vừa vào nhà đã đi tắm.
Bùi Tẫn Dã đứng ngoài, dựng tai nghe tiếng nước.
Hai phút sau.
Cửa phòng tắm vang lên tiếng gõ “cộc cộc”.
“Chúc Liễm Thanh, ta nóng quá.”
“Thịt hươu kia có vấn đề.”
“Ta khó chịu thật.”
“Có phải Chúc gia bỏ thuốc gì vào không?”
“Mụ mụ mau giúp ta xem.”
Không đợi người bên trong trả lời, Bùi Tẫn Dã đã mở cửa đi vào.
Một tiếng kinh ngạc vang lên.
Chúc Liễm Thanh còn chưa kịp đuổi người đã bị nàng ép vào góc.
Nụ hôn nóng bỏng cùng dòng nước ấm đồng thời rơi xuống.
Giọng Bùi Tẫn Dã khàn khàn, gấp gáp:
“Mụ mụ, ta nóng quá.”
“Ngươi sờ thử xem, có phải có vấn đề gì không?”
Chúc Liễm Thanh nhìn một cái là biết tâm tư nàng.
Nàng giơ tay đẩy, lại bị ép sát hơn.
Cuối cùng chỉ có thể tức giận mắng:
“Đồ không biết xấu hổ.”
“Tiểu cẩu sao lại không có mặt?”
Bùi Tẫn Dã kéo tay nàng lên:
“Mụ mụ sờ xem, mặt tiểu cẩu ở đây mà…”