Chương 93: Phiên ngoại bốn
Hai chiếc chuông quả thật rất giày vò người.
Trong lòng Bùi Tẫn Dã lại luôn nhớ tới lời "buổi tối sẽ kiểm tra", cả thể xác lẫn tinh thần đều căng thẳng, khiến nàng suốt ngày chẳng thể tập trung.
Tan làm sớm hơn thường lệ, nàng lập tức về nhà, ngoan ngoãn ngồi chờ trong phòng khách.
Thế nhưng người nàng chờ mãi vẫn không về.
Từ khi trời còn sáng cho đến lúc tối hẳn, tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển, không nhận được nửa câu trả lời.
Vẫn còn giận sao?
Càng nghĩ, Bùi Tẫn Dã càng bất an.
Nàng dè dặt gửi thêm một tin:
"Đã về chưa? Ta nấu cơm nhé?"
Hai mắt nàng dán chặt vào màn hình, tự mình đếm từng phút.
Mười phút sau, Chúc Liễm Thanh cuối cùng cũng trả lời tin đầu tiên trong ngày.
"Không về."
Bùi Tẫn Dã sững sờ.
Tin nhắn hỏi lý do còn chưa gõ xong, tin thứ hai đã chậm rãi hiện lên.
"Có tiệc xã giao, có thể sẽ bận đến rất khuya. Ta không muốn chạy về nữa. Uyển Bạch đã đặt phòng bên này cho ta."
Lòng bàn tay Bùi Tẫn Dã lập tức đổ mồ hôi.
Nàng vội vàng gõ:
"Ngươi đang ở đâu?"
"Có phải vẫn còn giận không? Ta bảo đảm chuyện tối qua sẽ không xảy ra nữa. Ta biết sai rồi."
"Mụ mụ, ngươi thật sự không cần tiểu cẩu nữa sao?"
"Mụ mụ, tiểu cẩu không thể ngủ một mình, sẽ chết mất."
Sau đó còn gửi thêm một tấm hình hamster ôm đầu khóc.
Chúc Liễm Thanh vẫn không trả lời.
Bùi Tẫn Dã sốt ruột đứng bật dậy.
Hai chiếc chuông dưới lớp áo theo động tác mà khẽ rung, khiến nàng cau mày.
Chỗ bị kẹp suốt cả ngày đã rất khó chịu, thỉnh thoảng cọ qua lớp vải cũng đủ nhắc nàng nhớ đến chuyện buổi sáng.
Nhưng bây giờ Bùi Tẫn Dã chẳng còn tâm trạng để ý.
Nàng tiếp tục gửi tin nhắn thoại:
"Về nhà được không? Ta ở nhà chờ ngươi lâu lắm rồi."
"Mụ mụ, ngươi nỡ bỏ mặc tiểu cẩu sao?"
Lại thêm một hình hamster khóc lớn.
Cả màn hình gần như bị lời năn nỉ lấp kín.
Không biết Chúc Liễm Thanh cố ý hay thật sự đang bận.
Bùi Tẫn Dã hoàn toàn ủ rũ.
Nàng lại nhắn:
"Ngươi đang ăn ở đâu? Gửi địa chỉ cho ta, lát nữa ta tới đón được không?"
"Muộn thế nào cũng được."
Tin nhắn càng lúc càng nhiều, còn câu trả lời nàng mong thì mãi không xuất hiện.
Lần đầu tiên Bùi Tẫn Dã thật sự cảm nhận rõ tối qua mình quá đáng đến mức nào.
Nàng thành thật gửi thêm vài lời nhận lỗi, rồi giơ máy truyền tin lên chụp Đại Hắc, Nhị Bạch và Tiểu Báo Tử.
"Chúng ta đều nhớ ngươi. Hôm nay thật sự không thể về sao?"
"Không có mụ mụ ở bên, tiểu cẩu sẽ buồn đến bệnh mất."
Nàng dùng hết mọi thủ đoạn.
Nhưng hôm nay Chúc Liễm Thanh thật sự quyết tâm cho nàng nhớ lâu, cắn răng không trả lời bất kỳ tin nào.
Bùi Tẫn Dã tức đến đi qua đi lại.
Hai chó một mèo chẳng biết nàng đang làm gì, cứ chạy vòng quanh chân, suýt khiến nàng vấp ngã.
Nàng tức tối vỗ đầu chó, ôm con mèo lên rồi trách:
"Đều tại các ngươi làm mụ mụ giận."
Nhị Bạch và Tiểu Báo Tử mặc kệ, tự mình quẫy đuôi.
Chỉ có Đại Hắc còn chút lương tâm, ghé tới liếm nàng, lại bị Bùi Tẫn Dã ghét bỏ đẩy ra.
Cảm giác bực bội vì bị bỏ một mình ở nhà chẳng những không giảm, trái lại càng lúc càng khó chịu.
Do dự hồi lâu, Bùi Tẫn Dã cuối cùng vẫn gọi điện cho Quý Uyển Bạch.
Một lúc sau, cửa nhà đóng lại.
Chiếc xe việt dã lại rời khỏi sân.
...
Ở phía bên kia, trong phòng tiệc nhìn đơn giản nhưng từng chi tiết đều được sắp đặt tinh tế, tiếng ly thủy tinh chạm nhau không ngừng vang lên.
Rượu sóng sánh, mùi hương lan nhè nhẹ.
Nụ cười có men say xen lẫn những lời xã giao cẩn trọng.
Chúc Liễm Thanh đặt ly xuống, vô thức xoa thái dương.
Ánh mắt nàng lướt qua màn hình bên cạnh.
Khung trò chuyện vẫn mở.
Nhưng người vừa rồi còn làm ầm ĩ không ngừng bỗng nhiên im bặt.
Chúc Liễm Thanh chống cằm.
Có lẽ vì uống chút rượu, đôi mắt xám thường ngày sáng rõ nay phủ thêm một tầng mơ màng.
Nàng tùy tay mở trang cá nhân của Bùi Tẫn Dã.
Sau hôn lễ, người kia hoàn toàn chẳng còn gì phải giấu.
Ảnh đại diện ở mọi ứng dụng đều đổi thành ảnh cưới.
Ảnh nền là hai bàn tay đan vào nhau.
Phần giới thiệu là lời thề Chúc Liễm Thanh từng nói trong hôn lễ.
Ngay cả những bài đăng gần nhất cũng gần như toàn bộ liên quan đến Chúc Liễm Thanh.
Thỉnh thoảng đăng thú cưng thì cũng phải là ảnh Chúc Liễm Thanh chụp cùng chúng, hơn nữa Chúc Liễm Thanh nhất định phải nằm ở vị trí nổi bật nhất.
Khó trách ai cũng nói Bùi Tẫn Dã là thê nô.
Đúng lúc ấy, Quý Uyển Bạch ghé tới, thấp giọng nói bên tai nàng:
"Nàng đã tới rồi."
Chúc Liễm Thanh hiểu ý.
Sau khi xã giao thêm vài câu, nàng đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.
Bước chân hơi chột dạ lướt qua thảm dày.
Vạt váy nhạt màu lay động rồi biến mất ở cuối hành lang.
Một người đã chờ từ lâu lập tức lặng lẽ đi theo.
Tiếng chuông nhỏ thỉnh thoảng vang lên, rồi lại bị bước chân cố ý chậm lại che mất.
Đến cuối hành lang, Chúc Liễm Thanh bước vào phòng vệ sinh vắng nhất.
Cánh cửa buồng còn chưa kịp khép hẳn, người phía sau đã nhanh chóng chen vào.
Khóa cửa.
Rồi ôm lấy nàng.
Chúc Liễm Thanh còn chưa kịp nói gì, khuôn mặt đã bị nâng lên, những nụ hôn vội vã liên tiếp rơi xuống.
Mùi rượu còn sót lại bị hơi thở của hai người hòa tan.
Kính trên sống mũi Chúc Liễm Thanh hơi lệch.
Nàng giơ tay định đẩy, lại bị Bùi Tẫn Dã hiểu lầm là từ chối, lập tức ôm càng chặt.
"Mụ mụ, ta sai rồi."
"Mụ mụ, tiểu cẩu biết sai rồi."
Bùi Tẫn Dã gọi hết lần này đến lần khác.
Nàng còn kéo tay Chúc Liễm Thanh chạm lên những dấu vết Chúc Liễm Thanh đã để lại buổi sáng.
Hai chiếc chuông vẫn còn.
Tên viết trên bụng cũng chưa hề nhòe.
"Mụ mụ, ngươi xem."
"Ta cả ngày đều không tháo."
"Hôm nay lúc đứng dậy họp, chuông còn kêu rất to, suýt nữa bị người khác nghe thấy."
"Nếu bị phát hiện thì làm sao? Mọi người đều sẽ biết mụ mụ treo chuông cho tiểu cẩu."
Bùi Tẫn Dã nói đến khàn cả giọng, lại vẫn không ngừng.
"Ta còn tra rồi. Có thể làm loại khác đẹp hơn."
"Mụ mụ thích không? Nếu thích, ta đi đặt một cái riêng được không?"
Chúc Liễm Thanh hơi nghiêng đầu, cuối cùng cũng có cơ hội thở.
Nhưng chưa kịp nói, nàng lại bị kéo về.
Bùi Tẫn Dã còn chỉ vào cái tên trên người mình.
"Tên cũng còn nguyên."
"Ta rất thích."
"Ta muốn giữ nó lâu hơn, coi như món quà mụ mụ tặng ta, được không?"
Chúc Liễm Thanh đưa tay sờ sau cổ nàng, xác nhận kỳ nhạy cảm không hề đến sớm.
Bùi Tẫn Dã hiểu nàng đang nghĩ gì, lập tức cắn nhẹ môi nàng.
"Ta nghiêm túc."
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Hình như có hai người vừa đi vừa trò chuyện.
Chúc Liễm Thanh lập tức đẩy Bùi Tẫn Dã, ra hiệu im lặng.
Bùi Tẫn Dã quả nhiên nhỏ giọng xuống, nhưng ánh mắt vẫn dính chặt lấy nàng.
Không gian chật hẹp, người bên ngoài mãi chẳng chịu đi.
Chúc Liễm Thanh bắt đầu hối hận.
Biết rõ Bùi Tẫn Dã to gan đến mức nào mà nàng còn để Quý Uyển Bạch tiết lộ địa chỉ, thậm chí còn cố ý rời bàn sớm.
Bây giờ muốn hối hận cũng muộn.
Bùi Tẫn Dã khó khăn lắm mới gặp được nàng, làm sao chịu buông ngay.
Đến khi bên ngoài cuối cùng yên tĩnh, Chúc Liễm Thanh lập tức đẩy người ra.
Sợ nàng lại tiếp tục làm loạn, Chúc Liễm Thanh vội nói:
"Về."
Bùi Tẫn Dã lập tức không vui.
Nàng lại ghé tới, giọng đáng đánh:
"Mụ mụ nói tối nay không về nhà mà."
Sợ Chúc Liễm Thanh hiểu lầm, nàng lập tức bổ sung:
"Mụ mụ không về, ta cũng không về."
Chúc Liễm Thanh bị nàng quấn đến mệt mỏi, chỉ có thể trừng một cái.
Sau đó nàng lấy thẻ phòng trong túi, ném thẳng lên người Bùi Tẫn Dã.
Giọng khàn khàn vì men rượu:
"Muốn đi thì đi."
Bùi Tẫn Dã lập tức chụp lấy.
Nụ cười trên mặt sáng bừng.
"Đi, đi chứ."
"Mụ mụ đi đâu, ta đi đó."
Chúc Liễm Thanh tức đến trợn mắt.
Rõ ràng nàng vốn định trừng phạt.
Cuối cùng lại giống như tự tìm cho người kia một cái cớ để càng được nước lấn tới.