Chương 94: Phiên ngoại năm
Một buổi chiều thời tiết dễ chịu, Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh hiếm hoi cùng được nghỉ.
Hai người chẳng muốn ra ngoài, cứ thế cuộn mình trên ghế sofa.
Rèm cửa kéo kín, ngăn bên ngoài thành một khoảng không gian hơi tối.
Bộ phim được chọn ngẫu nhiên cứ phát hết bộ này đến bộ khác, từ phim tình cảm cho tới chiến tranh giữa các vì sao.
Đĩa trái cây đã vơi hơn nửa.
Món bánh xốp mà Bùi Tẫn Dã lần đầu thử làm cũng biến mất sạch sẽ.
Nhưng chẳng phải hai người ăn hết.
Mà là hai con chó tham ăn cùng con mèo lén lút kia.
Ngoài miệng Bùi Tẫn Dã luôn chê bai, hết lần này đến lần khác đòi đem cho người khác, nhưng bình thường lại chẳng ít lần lén cho chúng ăn thêm.
Ngay cả con mèo Bengal vốn thân hình thon dài cũng bị nàng nuôi tăng hơn một cân, bụng tròn vo chẳng khác gì một chú heo con khoác da báo.
Ban đầu Chúc Liễm Thanh cũng chẳng ngăn.
Nàng vốn luôn chiều Bùi Tẫn Dã, lại nghĩ chuyện nàng thương thú cưng là bình thường.
Mãi đến khi ba đứa càng ngày càng tròn, biến thành hai ngọn núi lớn và một ngọn núi nhỏ, Chúc Liễm Thanh mới nhận ra không ổn.
Đưa tới bệnh viện thú cưng kiểm tra, quả nhiên nhận ngay kết luận: thừa cân nghiêm trọng.
Bác sĩ còn nghiêm túc cảnh cáo, nếu không giảm cân sớm thì sức khỏe sẽ bị ảnh hưởng.
Chúc Liễm Thanh đành ra lệnh cấm Bùi Tẫn Dã lén cho ăn thêm, còn lập hẳn thời gian biểu ăn uống và vận động, yêu cầu nàng nghiêm khắc thực hiện.
Bùi Tẫn Dã không có quyền phản đối.
Chỉ có thể phục tùng.
Vận động còn dễ.
Buộc dây rồi kéo ra cửa, hai chó một mèo sẽ theo nàng chạy như điên.
Có lần vừa chạy ra khỏi khu dân cư đã bị người chụp lại, bất ngờ leo thẳng lên bảng tìm kiếm nổi bật.
Tiêu đề là:
"Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh nuôi ba con heo."
Kèm theo mấy đề mục:
"Cao thủ nuôi heo."
"Thú cưng thật sự có thể béo đến vậy sao?"
Chó chăn cừu Đức và chó chăn cừu biên giới còn có thể nhờ bộ lông dày che bớt.
Con mèo lông ngắn thì chẳng giấu nổi chút nào.
Bởi vậy, tối hôm ấy Dư Phi Vãn còn lo lắng gọi điện, nghiêm túc nhắc rằng hamster cũng không được để béo quá mức.
Bùi Tẫn Dã tức đến cúp máy.
Ngày hôm sau nàng lập tức đổi sang khu vắng người để dắt chó.
Cũng vì chuyện này, đồ ăn vặt của ba con "heo" bị giảm mạnh.
Làm nũng thế nào cũng vô dụng.
Hai ngày trước, chúng thèm quá, nửa đêm còn hợp tác gây án, lén trộm đồ ăn.
Đúng lúc bị Bùi Tẫn Dã bắt gặp.
Đồ ăn vặt lập tức bị khóa vào két sắt.
Cả ba còn bị nàng vỗ cho mấy cái rồi đuổi hết về ổ.
Tưởng thế là yên.
Ai ngờ hôm sau Chúc Liễm Thanh đi làm, vừa bước xuống đã trông thấy cả ba đang ăn trộm đồ dự trữ của hamster.
Còn rất thông minh.
Biết phá lồng sẽ bị đánh, chúng chỉ thè lưỡi qua khe để móc thức ăn ra.
Mấy con hamster bị dọa đến co rúm trong góc, chắc chẳng hiểu vì sao thế giới nhỏ bé của mình bỗng xuất hiện những cái lưỡi khổng lồ, tham lam cướp sạch thức ăn.
Bùi Tẫn Dã tức đến giơ chân đá mông cả ba.
Nhưng ngươi đoán xem?
Nàng thế mà không đá chúng nhúc nhích nổi.
Ba cục thịt cứ ngoan ngoãn nằm nguyên tại chỗ, mặt đầy vô tội nhìn nàng.
Bùi Tẫn Dã: "..."
Cuối cùng nàng chỉ có thể dành riêng một căn phòng cho hamster, khóa cửa thật kỹ, cấm ba đứa kia tới gần.
Sau chuyện đó nàng còn âm thầm may mắn.
May mà chúng chỉ trộm thức ăn.
Nếu dám làm gì mấy con hamster, Bùi Tẫn Dã thật sự sẽ suy nghĩ tới chuyện "đại nghĩa diệt heo".
Vật lộn hồi lâu, cân nặng của cả ba cuối cùng cũng giảm.
Ngay cả cơ bắp của Bùi Tẫn Dã cũng săn chắc hơn vì ngày nào cũng chạy cùng chúng.
Chuyện ấy khiến Chúc Liễm Thanh ngoài miệng ghét bỏ mấy lần, còn Bùi Tẫn Dã thì đắc ý vô cùng.
Nhờ giảm cân có kết quả, ba con "heo" cuối cùng cũng được phép ăn vài miếng đồ ăn vặt.
Thế là vừa nhìn thấy mẻ bánh xốp Bùi Tẫn Dã cực khổ làm, chúng lập tức ra tay.
Ăn xong lại rất biết điều.
Ba đứa chạy thẳng ra sân, đuổi nhau vận động như thể muốn tự tiêu hao lượng vừa ăn trộm.
Bùi Tẫn Dã và Chúc Liễm Thanh xem phim được nửa ngày.
Đột nhiên Bùi Tẫn Dã nảy ra ý định muốn xem lịch sử tìm kiếm của Chúc Liễm Thanh.
Chúc Liễm Thanh hơi buồn ngủ, không hiểu người kia lại học ở đâu ra trò này.
Nhưng nghĩ mình chẳng tra gì kỳ lạ, nàng cũng không từ chối.
Hai người đổi máy truyền tin cho nhau.
Ánh sáng màn hình phản chiếu vào đôi mắt đỏ trong veo của Bùi Tẫn Dã.
Chúc Liễm Thanh bình tĩnh nhìn nàng một lúc rồi mới mở lịch sử tìm kiếm của mình.
Ngay giây sau, vẻ mặt nàng cứng lại.
Trái ngược hoàn toàn là đôi mắt Bùi Tẫn Dã càng lúc càng sáng.
Cuối cùng người kia bật cười lớn.
Chúc Liễm Thanh lập tức muốn giành lại máy, nhưng Bùi Tẫn Dã nhanh nhẹn né được.
Nàng bắt đầu kéo từ ngày hai người kết hôn trở về trước.
Đầu tiên là:
"Quy định cụ thể của luật hôn nhân."
"Alpha kết hôn với Beta, trong phương diện đời sống riêng tư thì Beta được pháp luật bảo vệ thế nào?"
"Pháp luật thiên về Alpha hay Beta hơn?"
"Kết hôn với sĩ quan cấp cao có nguy hiểm gì?"
"Vì sao trên người luôn xuất hiện dấu đỏ giống bị cắn?"
"Côn trùng nào cắn mà không đau không ngứa nhưng để lại dấu?"
Ba tháng sau, lịch sử tìm kiếm lại biến thành:
"Vì sao Alpha cứ thích dính lấy người khác?"
"Alpha không thích ta nhưng luôn đột nhiên dính tới, đây có phải bản năng không?"
"Alpha và Beta kết hợp thì khả năng mang thai cao không?"
"Alpha ở kỳ nhạy cảm sẽ khó chịu lắm sao?"
"Alpha dùng quá nhiều thuốc ức chế sẽ thế nào?"
"Beta nên làm gì để giúp bạn đời Alpha vượt qua kỳ nhạy cảm?"
Nhớ lại Chúc Liễm Thanh ngây ngô hồi ấy, Bùi Tẫn Dã cười đến không ngừng được.
Chúc Liễm Thanh giành không nổi, còn bị người kia ôm chặt trong lòng, ép phải cùng xem.
Đôi mắt vốn bình tĩnh bắt đầu né tránh.
Vành tai dần đỏ.
Bùi Tẫn Dã vẫn vui vẻ kéo tiếp.
"Loại dụng cụ ngăn cắn nào dùng tốt?"
"Kỳ nhạy cảm thường kéo dài bao nhiêu ngày?"
"Làm sao để kỳ nhạy cảm kết thúc nhanh hơn?"
"Vì sao bạn đời Alpha cứ thích cắn cổ? Là muốn đánh dấu ta hay thật sự thích làm chó?"
Đọc đến đây, Bùi Tẫn Dã lập tức quay sang, cười đến đáng ghét:
"Không thể vừa đánh dấu vừa làm chó sao?"
Chúc Liễm Thanh tức đến cắn vai nàng.
Bùi Tẫn Dã giả vờ kêu đau, mắt vẫn không rời màn hình.
"Alpha trong kỳ nhạy cảm cứ thích dính lấy người yêu quá mức, có bình thường không?"
"Alpha ở kỳ nhạy cảm có phải đặc biệt thích được dỗ như chó không?"
"Chỉ thân mật bên ngoài có khả năng mang thai không?"
"Đối với Alpha, cách đó có tác dụng trấn an không?"
"Nếu Alpha quá dè dặt, không dám tiến thêm thì phải làm sao?"
Bùi Tẫn Dã chớp chớp mắt rồi quay sang nhìn nàng.
"Ngươi từng bối rối đến vậy sao?"
Chúc Liễm Thanh chỉ muốn cắn chết nàng.
Lần đầu tiên nàng hối hận vì mình chẳng có thói quen xóa lịch sử tìm kiếm.
Màn hình tiếp tục trượt.
"Được đánh dấu là cảm giác thế nào?"
"Khác biệt giữa Beta và Omega thật sự lớn lắm sao?"
Bùi Tẫn Dã nhíu mày, cố tình trả lời:
"Khác rất lớn. Ta thấy Omega đều có mùi khó chịu."
"Nhưng thê tử của ta thì thơm lắm, đặc biệt dễ ngửi."
Chúc Liễm Thanh trợn mắt, mặc kệ nàng.
Bùi Tẫn Dã lại thấy đáng yêu, cúi xuống hôn trán nàng rồi tiếp tục xem.
Nụ cười trên mặt bỗng cứng lại.
Trên màn hình là hai dòng:
"Có thể đưa Alpha đi triệt sản không?"
"Nếu triệt sản Alpha thì cần làm đến mức nào?"
Bùi Tẫn Dã kéo khóe miệng, cúi xuống nhìn Chúc Liễm Thanh, ánh mắt đầy tủi thân.
Chúc Liễm Thanh không dám nhìn nàng.
"Không phải tại ngươi sao."
Nàng vẫn còn nhớ mơ hồ.
Hình như một đêm nào đó bị Bùi Tẫn Dã quấn đến quá mệt, tranh thủ lúc người kia đi tắm lại, nàng tức tối tìm mấy câu ấy.
Bùi Tẫn Dã chẳng biết nàng đang nghĩ gì, chỉ đáng thương ghé sát.
Chúc Liễm Thanh tưởng nàng muốn làm nũng, đang định xoa đầu an ủi.
Ai ngờ Bùi Tẫn Dã lại nói:
"Còn có lưỡi nữa."
Chúc Liễm Thanh: "..."
Một cái tát lập tức rơi xuống.
Bùi Tẫn Dã chẳng những không giận, trái lại còn cười càng vui.
Lịch sử tìm kiếm tiếp tục:
"Muốn thuần phục một người có phải là thích không?"
"Huấn luyện chó thế nào?"
"Chó không ngoan thì làm sao?"
Bùi Tẫn Dã lập tức bất mãn:
"Ta rõ ràng siêu ngoan."
Chúc Liễm Thanh cười lạnh.
Bùi Tẫn Dã xẹp miệng, không dám cãi.
"Phần tuyến thể của Alpha có thể cắn không?"
Mắt nàng lập tức sáng lên.
"Có thể, có thể. Mụ mụ muốn cắn thế nào cũng..."
Bốp!
Lời chưa nói hết, nàng lại ăn thêm một cái tát.
Hai bên má vừa hay đối xứng.
Chúc Liễm Thanh lạnh mặt:
"Xem xong chưa?"
Rõ ràng là muốn thu máy.
Bùi Tẫn Dã lập tức kéo tiếp.
"Tuyến thể Alpha bị thương có nghiêm trọng không?"
"Vì sao Alpha bị thương nặng mà tính tình vẫn thay đổi kỳ lạ như vậy?"
"Tuyến thể bị thương có làm kỳ nhạy cảm biến mất không?"
"Tuyến thể bị thương có khiến tính cách thay đổi không? Ghi chú: đặc biệt không đứng đắn."
Đây chắc chắn là lúc hai người từng nằm chung bệnh viện.
Bùi Tẫn Dã vô tội chớp mắt, muốn giải thích lại sợ Chúc Liễm Thanh không cho xem nữa.
Đành tiếp tục.
"Vì sao Alpha không ở kỳ nhạy cảm mà nhu cầu gần gũi vẫn cao?"
"Alpha đòi hỏi quá mức có ảnh hưởng sức khỏe không?"
"Làm sao khuyên Alpha biết tiết chế?"
"Alpha quá dính người thì làm sao?"
Bùi Tẫn Dã càng xem càng vui.
Nàng lập tức ôm Chúc Liễm Thanh hôn một cái thật mạnh rồi tuyên bố:
"Không tiết chế được."
"Một chút cũng không muốn tiết chế!"
Trong giọng chẳng có nửa điểm áy náy.
Hoàn toàn chỉ có sự vui sướng vì cảm thấy thê tử đang khen mình.
Chúc Liễm Thanh dứt khoát nhắm mắt giả chết.
Phần lịch sử sau đó không còn nhiều.
Đa số tập trung vào khoảng thời gian tâm trạng Bùi Tẫn Dã dao động dữ dội.
Đặc biệt là đêm gặp vị bác sĩ lang băm kia, Chúc Liễm Thanh tra suốt đêm về chuyện Alpha có thể mang thai hay không.
"Beta rốt cuộc có thể khiến Alpha mang thai không?"
Đọc đến đây, Bùi Tẫn Dã lập tức kéo thật nhanh.
Đấy là ký ức mất mặt của nàng.
Vừa kéo tới đầu trang, Chúc Liễm Thanh lập tức giật lại máy, nhấn xóa sạch toàn bộ lịch sử trong ánh mắt tiếc nuối của Bùi Tẫn Dã.
Đến lượt xem của Bùi Tẫn Dã.
Những dòng đầu tiên là tên "Chúc Liễm Thanh" được tìm đi tìm lại chẳng biết bao nhiêu lần.
Chúc Liễm Thanh kéo đến mỏi tay mới thấy những nội dung khác.
"Beta thích kiểu Alpha thế nào?"
"Leo tường vào nhà mình để gặp thê tử có phạm pháp không?"
"Nếu nghiêm trọng thì sẽ bị nhốt mấy ngày?"
"Thê tử quá thơm, hoàn toàn không nhịn được thì làm sao?"
"Beta thê tử cắn cổ ta, có nghĩa là thích ta không?"
"Alpha rốt cuộc làm thế nào mới đánh dấu được Beta thê tử?"
"Alpha cấp cao cũng không thể đánh dấu Beta sao?"
"Làm thế nào để Beta thê tử thật lòng yêu ta?"
"Biểu hiện khi thê tử thích ta."
"Làm thế nào để chăm sóc Beta thê tử tốt hơn?"
"Phim Alpha và Beta."
"Alpha và Beta nên gần gũi thế nào?"
"Video hướng dẫn đời sống bạn đời Alpha và Beta."
Chúc Liễm Thanh chậm rãi quay sang nhìn.
Bùi Tẫn Dã chột dạ sờ mũi.
"Không có gì hay đâu. Đừng xem nữa."
Chúc Liễm Thanh gạt tay nàng ra, tiếp tục.
"Làm thế nào để Beta cảm thấy thoải mái hơn?"
"Những điểm nhạy cảm của Beta ở đâu?"
"Beta thích được chăm sóc theo cách nào hơn?"
Chúc Liễm Thanh: "..."
Nàng liếc thời gian.
Là đúng đêm Chúc Liễm Thanh chủ động bảo Bùi Tẫn Dã đi tắm.
Không ngờ lúc ấy người kia lại lo lắng đến mức tìm đủ thứ như vậy.
Bùi Tẫn Dã ho khan, giọng đầy chột dạ:
"Ta... ta lúc ấy cũng đâu có kinh nghiệm."
Chúc Liễm Thanh chỉ "ồ" một tiếng.
Không rõ có ý gì.
Những phần còn lại đa số cũng liên quan đến chuyện hai người chung sống.
Chúc Liễm Thanh đọc đến mệt.
Mãi sau mới thấy vài dòng khác biệt:
"Nếu ly hôn, Alpha có thể chủ động nhường tài sản cho thê tử không?"
"Hôn nhân quân nhân thật sự rất khó ly hôn sao?"
"Làm thế nào ngăn thê tử ly hôn?"
"Vì sao lúc nào cũng muốn làm chó cho thê tử?"
"Người từng có quan hệ với thê tử cứ tới quấy rầy thì làm sao?"
"Làm sao mới có thể giành được quyền để thê tử nuôi mình?"
Khóe mắt Chúc Liễm Thanh giật một cái.
Nàng quay đầu, cười như không cười nhìn Bùi Tẫn Dã.
Bùi Tẫn Dã cười ngây ngô, mặt đầy chột dạ.
Còn phía dưới là cả đống tìm kiếm không tiện đọc thành tiếng.
Chúc Liễm Thanh đang kéo tiếp thì ngoài cửa vang lên tiếng ba con "heo" cào cửa đòi vào nhà.
Bùi Tẫn Dã lập tức chạy tới mở cửa.
Nàng thả cả ba lao thẳng vào lòng Chúc Liễm Thanh.
Chẳng biết con nào giẫm trúng máy truyền tin khiến nó rơi xuống.
Bùi Tẫn Dã lập tức nhân cơ hội giấu đi.
Chúc Liễm Thanh chưa kịp trách đã bị cả đống lông xù vây kín.
Mà phía sau, Bùi Tẫn Dã lặng lẽ thở phào, lau mồ hôi trên trán rồi nhanh tay xóa sạch lịch sử tìm kiếm còn lại của mình.
...
Ngoại truyện nhỏ.
Một ngày nọ, trong nhà có trộm.
Tên trộm rón rén lẻn vào phòng làm việc, thuận lợi tìm được két sắt.
Vất vả hồi lâu cuối cùng cũng mở được.
Nhưng bên trong chẳng có vàng bạc châu báu như tưởng tượng.
Chỉ có thức ăn vặt cho chó mèo nhét đầy ắp.
Tên trộm ngơ ngác quay đầu.
Ba con "heo" đang ngồi phía sau.
Sáu con mắt sáng rực, nhìn chằm chằm vào nàng.