Chương 95: Phiên ngoại sáu
Về chuyện xăm mình.
Trước kia Bùi Tẫn Dã thỉnh thoảng từng nhắc tới.
Chúc Liễm Thanh chỉ coi như người này nhất thời hứng lên, nghe rồi bỏ qua.
Mãi đến lần trước, sau khi Chúc Liễm Thanh viết tên mình trên bụng nàng, Bùi Tẫn Dã bắt đầu ngày nào cũng nhắc lại chuyện đó.
Giọng điệu nghiêm túc.
Không giống bốc đồng.
Chúc Liễm Thanh lúc này mới thật sự để tâm.
Nàng không thích cũng chẳng ghét hình xăm.
Trong mắt nàng, đó chỉ là một kiểu trang trí vĩnh viễn trên cơ thể.
Bản thân Chúc Liễm Thanh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi xăm.
Nhưng thấy Bùi Tẫn Dã thích như vậy, nàng cố ý tìm tài liệu, còn nghiêm túc nói chuyện với nàng một lần.
Xác nhận Bùi Tẫn Dã thật sự sẽ không hối hận, nàng mới miễn cưỡng đồng ý.
Không ngờ người kia lập tức ném cho nàng thêm một bài toán khó.
Bùi Tẫn Dã muốn chính Chúc Liễm Thanh tự tay xăm.
Nàng thậm chí còn lấy cớ đó là quà năm mới.
Địa điểm cũng chọn xong.
Chính là căn phòng nàng dùng để cất giữ những thứ liên quan đến Chúc Liễm Thanh.
Không biết người này có sở thích gì kỳ lạ, cứ như nhất định phải hoàn thành một nghi thức nhận chủ nào đó mới chịu.
Chúc Liễm Thanh từ chối mấy lần.
Thậm chí còn nói:
"Nếu ta xăm xấu, sau này ngày nào nhìn thấy ta cũng sẽ khó chịu."
Nhưng Bùi Tẫn Dã kiên quyết đến đáng sợ.
Dù Chúc Liễm Thanh đem lý do nghiêm trọng thế nào ra cũng không lay chuyển nổi.
Cuối cùng nàng đành thuê giáo viên, mỗi tối bớt ra một giờ học kỹ thuật xăm.
Đổi lại, Bùi Tẫn Dã mặt mày ủ rũ đồng ý trong thời gian ấy mỗi tuần phải để Chúc Liễm Thanh được nghỉ ngơi hai ngày, kéo dài đến một tháng sau khi hình xăm hoàn thành.
Một người mong ngóng.
Một người nghiêm túc học.
Cứ thế suốt ba tháng, Chúc Liễm Thanh mới miễn cưỡng cảm thấy tay nghề của mình đạt yêu cầu.
Nguyên nhân chủ yếu là Bùi Tẫn Dã quá đáng.
Trên danh nghĩa thiếu hai ngày, nhưng thực tế người kia thường lén "bù" vào những hôm khác.
Đặc biệt trước những ngày phải nhịn, nàng còn càng dính người hơn.
Bùi Tẫn Dã thì vẫn có thể chờ.
Chúc Liễm Thanh mới là người thật sự không chịu nổi.
Trong lúc Bùi Tẫn Dã không biết, lịch sử tìm kiếm của nàng lại âm thầm có thêm mấy dòng.
"Vì sao Beta không có kỳ nhạy cảm?"
"Omega thật sự có thể chịu được Alpha trong kỳ nhạy cảm sao?"
"Alpha có nhu cầu gần gũi quá cao thì phải khuyên thế nào?"
"Cách để bạn đời Alpha biết tiết chế."
Tìm đi tìm lại, câu trả lời đều gần giống nhau.
Đối với Alpha, đây là hiện tượng khá bình thường.
Đặc biệt với Alpha cực kỳ yêu thích bạn đời, sự dao động liên tục của tin tức tố có thể khiến họ luôn muốn ở gần đối phương, đồng thời bản năng chiếm hữu cũng mạnh hơn.
Trong đó còn đặc biệt ghi chú:
Những Alpha có bạn đời là Beta, vì không thể hoàn thành việc đánh dấu theo bản năng, đôi khi càng dễ xuất hiện tâm lý bất an và bám dính.
Chúc Liễm Thanh đọc xong chỉ cảm thấy chắc chắn đây là bài do Alpha nào đó viết ra để kiếm cớ cho hành vi quá đáng của đồng loại.
Nhưng dù vậy, nàng vẫn lặng lẽ tha thứ cho Bùi Tẫn Dã thêm một chút.
Có lẽ hình xăm cũng là một cách giúp người kia xoa dịu cảm giác bất an.
Bài viết còn nói, sau khi Alpha bước vào tuổi trung niên, mức độ tiết tin tức tố sẽ dần chậm lại, nhu cầu gần gũi cũng không còn mạnh như thời trẻ.
Đọc đến đó, Chúc Liễm Thanh hiếm hoi thở phào thật mạnh.
Lần đầu tiên nàng cảm thấy tuổi tác tăng lên cũng là chuyện đáng mong đợi.
Nói xa rồi.
Quay lại chuyện chính.
Ngày Bùi Tẫn Dã mong ngóng suốt ba tháng cuối cùng cũng đến.
Hai người cố ý đổi lịch nghỉ.
Sắp xếp ổn thỏa thú cưng trong nhà rồi cùng tắt máy truyền tin, bước vào căn phòng bí mật của Bùi Tẫn Dã.
So với lần trước Chúc Liễm Thanh từng thấy, căn phòng này lớn hơn, đồ cất giữ cũng nhiều hơn.
Nhưng những thứ như khăn giấy hay cốc từng dính dấu son đã bị Chúc Liễm Thanh mạnh tay thanh lý sạch.
Nàng thật sự không chấp nhận nổi việc Bùi Tẫn Dã ngay cả thứ như vậy cũng giữ lại.
Bùi Tẫn Dã có tủi thân cũng vô dụng.
Thái độ Chúc Liễm Thanh vô cùng kiên quyết.
Nhắc tới căn phòng này lại phải nói đến thời chiến.
Khi chiến tranh nổ ra, quân khu từng cử một bộ phận người bảo vệ khu dân cư này.
Dù nơi đây vẫn chịu ảnh hưởng ít nhiều, sau đó còn phải sửa chữa, nhưng may mắn không hư hại nghiêm trọng.
Những thứ Bùi Tẫn Dã coi như bảo vật đều còn nguyên.
Nhờ vậy nàng mới không phải ngồi giữa đống đổ nát khóc đến tuyệt vọng.
"Nằm xuống."
Không đợi Bùi Tẫn Dã chần chừ, Chúc Liễm Thanh đã lên tiếng thúc.
Mái tóc rủ nhẹ bên má che khuất vành tai hơi đỏ.
Trong lòng nàng có một cảm giác rất kỳ lạ.
Dù đã vào đây nhiều lần, cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nghĩ đến việc phải ở lâu trong căn phòng đầy ảnh mình, đầy những câu chữ Bùi Tẫn Dã từng viết trong lúc si mê, Chúc Liễm Thanh vẫn thấy hơi xấu hổ.
Bùi Tẫn Dã lại hoàn toàn không nhận ra.
Nàng còn vui vẻ giới thiệu từng món đồ.
Tấm ảnh này mua lúc nào.
Tấm kia lén chụp ở đâu.
Có những chuyện nhỏ đến mức chính Chúc Liễm Thanh chẳng còn nhớ, Bùi Tẫn Dã lại thuộc làu.
Chúc Liễm Thanh mặc kệ nàng, vừa chuẩn bị dụng cụ vừa qua loa đáp, sau đó lại thúc lần nữa:
"Lại đây."
Bùi Tẫn Dã rất biết nghe sắc mặt.
Vừa rồi gọi mãi chẳng chịu đi, bây giờ nghe giọng là lập tức ngoan ngoãn bước tới.
"Quần áo."
Chúc Liễm Thanh gạt nụ hôn lấy lòng của nàng sang một bên, chỉ vào chiếc ghế da giữa phòng.
Bùi Tẫn Dã sợ nàng đổi ý, cởi áo nhanh đến mức nếu không bị Chúc Liễm Thanh ngăn chắc còn định tháo nhiều hơn.
Chúc Liễm Thanh trừng nàng.
Đúng là không biết xấu hổ.
Bùi Tẫn Dã lại ngơ ngác.
Rõ ràng trước đây chuyện này đâu có gì lạ.
Hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu.
Vị trí hình xăm đã được chọn từ trước.
Chúc Liễm Thanh từ chối chỗ từng ký tên, chuyển sang bên trái eo Bùi Tẫn Dã.
Nơi ấy có một vết sẹo sâu.
Dù từng xử lý giảm sẹo, nó vẫn khá rõ.
Nhiều lần Chúc Liễm Thanh có thể chạm thấy đường gồ lên ấy qua lớp quần áo.
Bùi Tẫn Dã thì không quan tâm.
Nàng thậm chí còn lo vết sẹo sẽ ảnh hưởng hình xăm.
Nhưng Chúc Liễm Thanh vẫn kiên trì chọn nơi đó.
Sau khi khử trùng, đầu kim nhỏ bắt đầu chạm xuống làn da.
Bùi Tẫn Dã chẳng thấy đau.
Nàng nhân cơ hội nhìn chằm chằm Chúc Liễm Thanh, lúc thì giúp nàng vén tóc, lúc thì đưa dụng cụ.
Điều quan trọng nhất là eo nàng gần như bất động hoàn toàn.
Chúc Liễm Thanh cũng chẳng để ý.
Nàng tập trung vào hình xăm đầu tiên trong đời mình.
Bùi Tẫn Dã nhìn nàng, lại ngó quanh những tấm ảnh trong phòng, không nói chuyện cũng chẳng thấy chán.
Đến lúc tô màu còn kéo Chúc Liễm Thanh lại hôn mấy cái.
Hình xăm không lớn.
Chỉ bằng lòng bàn tay.
Là kiểu chữ được thiết kế riêng, men theo hướng vết sẹo, thêm vài nét gai nhỏ làm trang trí.
Có lẽ vì đường eo Bùi Tẫn Dã vốn đẹp nên hiệu quả cuối cùng cực kỳ hợp.
Dù vùng da xung quanh còn hơi đỏ, vẫn có thể nhìn thấy những đường gai men theo nhịp thở, chạy dọc phần eo.
Chúc Liễm Thanh nhìn một hồi.
Rất hài lòng.
Còn chưa kịp nghỉ, nàng đã bị Bùi Tẫn Dã kéo lại.
Không ổn.
Kinh nghiệm nhiều năm lập tức khiến chuông cảnh báo trong đầu Chúc Liễm Thanh vang lên.
Quả nhiên người kia chẳng biết từ lúc nào đã nảy sinh ý xấu.
Bùi Tẫn Dã kéo nàng ngồi xuống gần mình, ngẩng đầu đòi hôn.
Nhiệt độ cơ thể nàng cao bất thường.
Chúc Liễm Thanh lập tức cảnh giác.
"Bùi Tẫn Dã."
Nàng nặng giọng:
"Là ngươi đã đồng ý. Xăm xong phải để ta nghỉ hai ngày."
Bùi Tẫn Dã lại như chẳng nghe thấy.
Chúc Liễm Thanh đưa tay sờ sau cổ nàng.
Da ướt mồ hôi.
Nhiệt độ rất cao.
Kỳ nhạy cảm?
Nàng chợt hiểu ra, lập tức đẩy người ra:
"Ta đi lấy thuốc ức chế cho ngươi."
Ai ngờ đúng lúc này lại phát tác.
Nhưng lời Chúc Liễm Thanh đã không còn tác dụng.
Bùi Tẫn Dã nhìn nàng bằng ánh mắt mê muội, khàn giọng nói:
"Mụ mụ, đánh dấu tiểu cẩu."
Chúc Liễm Thanh vừa nhìn dáng vẻ ấy đã biết không ổn.
Nàng định đứng dậy rời khỏi phòng trước.
Nhưng lại bị giữ lại.
"Ngươi có phải cố ý không?"
Chúc Liễm Thanh tức đến nghiến răng.
Bùi Tẫn Dã không trả lời.
Nàng chỉ ôm chặt người trước mặt như sợ đối phương rời đi.
Chúc Liễm Thanh biết tình trạng này không dễ kiểm soát, đành mềm giọng:
"Đừng ở đây."
"Về phòng được không?"
Trước kia Bùi Tẫn Dã từng mấy lần nhắc muốn ở lại căn phòng này lâu hơn, đều bị Chúc Liễm Thanh từ chối.
Bây giờ lại trùng hợp đến mức thật khó không nghi ngờ.
"Cầu ngươi."
"Đổi chỗ khác."
Nàng thật sự không chịu nổi việc ở giữa căn phòng đầy ảnh của chính mình trong lúc Bùi Tẫn Dã mất kiểm soát.
Nhưng người đang ở kỳ nhạy cảm căn bản chẳng còn bao nhiêu lý trí.
Cuối cùng, Chúc Liễm Thanh chỉ có thể ôm lấy nàng, cố gắng dùng giọng nói và sự hiện diện của mình trấn an.
"Bùi Tẫn Dã."
"Chó xấu."
"Không ngoan chút nào."
Nàng gọi hết lần này đến lần khác.
Mãi đến khi giọng bắt đầu khàn.
"Đủ rồi."
"Dừng lại."
Nhưng trong lòng Chúc Liễm Thanh hiểu rất rõ.
Đối với Bùi Tẫn Dã đang ở kỳ nhạy cảm, đây mới chỉ là mở đầu.
Mà nàng đã bắt đầu thấy mình không chịu nổi nữa.