Chương 6: Chương 6
Mèo đen cố vùng vẫy trong lòng nàng, nhưng lại như rơi vào động bàn tơ, càng giãy càng bị tầng tầng lớp lớp trói chặt.
Không bao lâu, nó từ bỏ ý định thoát thân, im lặng nhìn trần nhà.
Mèo đen tạm thời không định ra tay với cô gái.
Khí tức kỳ quái thơm dịu trên người nàng có lợi cho nó, giữ lại vẫn còn giá trị.
Hơn nữa, nó không cảm nhận được chút ác ý nào từ Khúc Kỳ.
Cô gái này dường như thật lòng thích lớp "vỏ ngoài" do nguyên thần của nó hóa thành.
Khúc Kỳ ôm nó lắc qua lắc lại:
"Mi Mi, ngày mai ta làm đồ ngon cho ngươi."
Nàng ôm mèo trước ngực, nhẹ nhàng vỗ lưng nó.
Thân thể hai người áp sát, mèo đen khó tránh chạm phải một mảng mềm mại ấm nóng, lập tức cứng đờ.
"Bên ngoài đang mưa lớn, ngươi cũng không tiện đi. Hay là ở lại đây đi."
Khúc Kỳ tiếp tục dụ dỗ:
"Mèo con như ngươi cô đơn một mình ở ngoài nguy hiểm lắm. Sẽ có rất nhiều kẻ xấu muốn bắt cóc ngươi đấy."
Mèo đen:
"..."
Ta thấy ngươi mới giống kẻ xấu đó.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi.
Khúc Kỳ đẩy cửa gỗ nhìn ra ngoài.
Màn mưa không ngừng trút xuống. Đường đá trong rừng trúc bị nước mưa thấm ướt sáng bóng, ánh trăng chiếu lên như phủ một lớp sương trắng.
Đột nhiên một tiếng sấm nổ vang nơi chân trời, phá tan sự yên tĩnh ban đầu.
Khúc Kỳ giật mình, lập tức đóng cửa.
Mèo đen trong lòng dường như đã quen với chuyện này, yên lặng chớp mắt, không ồn không quậy, giống hệt một con búp bê ngoan ngoãn.
Khúc Kỳ ôm mèo trở lại giường, đặt nó trước mặt mình, hơi cúi người nhìn chằm chằm:
"Mi Mi, ngươi đáng yêu quá."
Mèo đen nhìn nàng một cái, không chút phản ứng.
Khúc Kỳ nhẹ nhàng cầm móng nhỏ của nó lên, lật qua sờ đệm thịt mềm, lại xoa đầu nó, cả người như sắp nổi đầy bong bóng hồng.
Nàng rất thích động vật nhỏ.
Nhưng trước đây vì hay dị ứng đường hô hấp, lại thêm công việc bận rộn nên không thể nuôi thú cưng có lông, chỉ có thể xem hình ảnh động vật đáng yêu để nuôi mèo qua màn hình.
Mỗi lần nhìn người khác vừa có mèo vừa có chó, nàng lại vừa ngưỡng mộ vừa chua xót.
Lần này, cuối cùng nàng cũng có thể sở hữu mèo của riêng mình sao!
Nhìn sinh vật nhỏ xù lông đen sì trước mặt, nàng lại muốn vùi đầu xuống hít vài cái.
Khúc Kỳ không biết rằng, mỗi lần nàng sờ, mèo đen đều phải cố hết sức kiềm chế bản thân không nổi giận, không ra tay.
Đã rất rất nhiều năm rồi không ai đối xử với nó như vậy.
Cảm giác này thật kỳ quái.
Mèo đen nhìn cô gái trước mặt.
Một khuôn mặt xinh đẹp rực rỡ như con rắn độc khoác lớp da sặc sỡ.
Mày mắt diễm lệ mang tính công kích, nhưng từng cử chỉ và thần thái lại viết đầy vẻ không tranh với đời.
Dung mạo như người đầy dã tâm, tu vi lại thấp đến mức khó tin, hơn nữa còn chẳng có chút cảnh giác nào với mọi thứ xung quanh.
Thật mâu thuẫn.
Khúc Kỳ không biết mèo con đang nghĩ gì, chỉ thấy nó nhìn mình ngẩn người, liền cong mắt cười:
"Sao nào, tỷ tỷ đẹp lắm đúng không?"
Mèo đen lười biếng quay đầu đi, không để ý nàng.
Nó dựng đôi tai nhỏ, chăm chú nghe âm thanh gió đêm.
Trong tiếng mưa hỗn loạn, cửa sổ bị gió thổi phần phật.
Hậu sơn không thường mưa.
Mưa thường đồng nghĩa với điềm không lành.
Ngày mưa vốn âm u ẩm thấp, vào đêm lại càng nặng.
Không còn ánh nắng và dương khí áp chế, rất nhiều yêu ma quỷ quái nhân cơ hội xuất hiện trong mưa, thậm chí có những vong hồn yêu linh mạnh mẽ sẽ đi khắp nơi tìm sinh linh để bám vào hoặc nuốt chửng.
Một con người yếu ớt có thể chất đặc biệt như Khúc Kỳ, đối với chúng chính là món ngon hấp dẫn nhất.
Thính giác của mèo đen cực kỳ nhạy bén.
Nó nghe thấy một tiếng động nhỏ vụt qua, lướt sát mép cửa sổ, rồi đột nhiên dừng lại.
Nó khẽ nheo mắt.
Có thứ đang ở bên ngoài.
Cấm chế của nhà gỗ không ngăn được.
Khúc Kỳ nằm trên giường buồn chán lăn qua lăn lại:
"Mi Mi, sao không để ý tỷ tỷ?"
Nàng lẩm bẩm như gọi hồn hồi lâu, mèo đen cuối cùng mới bố thí cho nàng một ánh mắt.
Kết hợp với khuôn mặt mèo không cảm xúc, trông rõ ràng đang ghét bỏ nàng.
Khúc Kỳ lập tức bị vẻ kiêu ngạo ấy đánh trúng, đáng thương ôm ngực.
Nàng cố tự an ủi:
"Không sao! Mèo chủ tử ghét bỏ loài người là chuyện rất bình thường!"
Khúc Kỳ không hề phát hiện, trên tường có một cái bóng mảnh mai không thuộc về mình đang nhanh chóng kéo dài về phía trước.
Nó giống hệt móng vuốt đen dữ tợn, nhưng lại có chất cảm như chất lỏng màu đen đang chảy, lặng lẽ "trượt" ra ngoài cửa sổ.
Cái bóng dừng trước cửa.
Móng vuốt do bóng tối hóa thành đột ngột vươn về phía vị khách không mời.
Gió lướt qua ngọn cây.
Hồn linh phẫn nộ gào thét.
Khúc Kỳ bị tiếng động ngoài cửa sổ thu hút:
"Gió lớn thật..."
Nàng định nhìn ra ngoài, mèo đen bên cạnh chợt "meo" một tiếng, kéo sự chú ý của nàng trở lại.
"Sao thế Mi Mi?"
Mưa âm u rả rích.
Bóng cây run rẩy dưới trăng.
Gió kêu ô ô, hết lần này đến lần khác va vào cửa, giống như tiếng gào khóc đau đớn của kẻ sắp chết.
Một lát sau, gió đột ngột yên.
Mèo đen không nhìn ngoài cửa nữa.
Nó chậm rãi quay đầu, ánh mắt rơi trên Khúc Kỳ.
Sau đó đứng dậy, như hạ mình cao quý mà tiến tới sát lòng bàn tay nàng.
Khúc Kỳ được chiều mà kinh:
"Mi Mi?"
Mèo đen cọ cọ vào lòng bàn tay ấm áp của nàng.
Chiếc mũi mềm khẽ động, áp vào đầu ngón tay thon dài của cô gái, hít thật mạnh.
Khúc Kỳ bỗng có cảm giác mình đang bị mèo "hít".
Từ trước tới giờ chỉ thấy người hít mèo.
Lần đầu thấy mèo hít người...
Chẳng lẽ thể chất cực âm của nàng cũng khiến mèo con này mê mẩn?
Nàng còn đang chìm trong hạnh phúc lông xù thì mèo đen đã tao nhã đứng thẳng lên, nhảy khỏi giường.
Mưa lớn sắp dứt.
Nó nên đi rồi.
Khúc Kỳ phản ứng lại.
Từ đôi mắt không chút lưu luyến của mèo đen, nàng đọc ra ý cáo biệt.
Nàng xuống giường mở cửa cho nó, lưu luyến nói:
"Mi Mi, chúng ta còn gặp lại không? Lần sau gặp lại, ngươi nhất định phải sống hạnh phúc nhé."
"Mi Mi, mang ta đi với Mi Mi— Không có ngươi ta sống sao nổi—"
Mèo đen:
"..."
Nó đầu cũng không quay lại mà rời đi.
Ngoài nhà gỗ đã yên tĩnh hoàn toàn.
Hồn linh đều tan biến, không để lại chút dấu vết.
Chỉ còn lá cây ngổn ngang trên đất, chứng minh dường như từng có thứ gì đó xuất hiện.
Khúc Kỳ không nhận thấy bất thường, lưu luyến đóng cửa.
Mưa nhỏ liên miên từ trời rơi xuống, vừa mảnh vừa dày.
Nàng không nhìn thấy những giọt mưa trong suốt rơi lên người mèo đen, lại giống như rơi vào một vực nước sâu, tự động bị thân thể nó hút mất.
Nó đi vào bóng tối sâu trong rừng trúc, chớp mắt biến mất sạch sẽ.
—
Sau khi bị Khúc Kỳ phát hiện tung tích, mèo đen dứt khoát không che giấu nữa.
Mỗi tối đều nghênh ngang xuất hiện trên giường Khúc Kỳ.
Đêm khuya, một người một mèo chiếm hai bên giường, cùng nhau ngủ.
Thật ra Khúc Kỳ cũng muốn ôm mèo ngủ, nhưng mèo đen thà chết không chịu, thậm chí tình nguyện chui xuống gầm giường cũng không muốn bị nàng ôm.
Nàng cũng hiểu được.
Có vài con mèo quen sống một mình, cảnh giác cao, không thích tiếp xúc gần với loài người.
Muốn cảm hóa thì phải từ từ.
Không có việc gì làm, Khúc Kỳ thử lập kế hoạch chinh phục mèo đen.
Chiêu đầu tiên: nắm lấy dạ dày đối phương.
Để chào đón vị khách nhỏ này, Khúc Kỳ thử làm cá khô chiên giòn cho nó.
Nhưng mèo đen từ đầu đến cuối đều tỏ vẻ chẳng hứng thú.
Mấy ngày ở cùng mèo, nàng chưa từng thấy nó ăn thứ gì.
Khúc Kỳ nghĩ có lẽ thể chất linh thú đặc biệt, không cần ăn uống như chó mèo bình thường.
Nhưng mèo đen quá gầy.
Tuy trông eo nhỏ chân dài, nhưng ôm trong lòng lại rất nhẹ, thậm chí hơi cấn tay.
Khúc Kỳ hơi lo nó sống trên núi lâu ngày bị thiếu dinh dưỡng.
Vẫn phải nuôi trắng trắng mập mập...
Không.
Đen đen mập mập mới đúng.
Mấy ngày gần đây mưa dầm liên miên.
Nàng cầm ô giấy dầu, lên núi hái ít rau dại và linh thảo ăn được.
Có lẽ do trời mưa, đám hồn linh quanh Khúc Kỳ đều cực kỳ hưng phấn, suốt đường ríu rít không ngừng.
Ngay cả bãi tha ma cũng âm u đáng sợ hơn trước.
Nhưng Khúc Kỳ lại cảm nhận âm khí quanh người ngày càng dồi dào, cứ như không cần tiền mà lao vào cơ thể nàng.
Đáng tiếc linh phủ của nàng đã tiếp nhận linh mạch chính đạo, âm khí chỉ có thể bị bài xích bên ngoài, không cách nào hấp thu hoàn toàn.
Khúc Kỳ tiếc đứt ruột.
Cảm giác này chẳng khác nào trơ mắt nhìn kinh nghiệm rơi đầy đất mà không nhặt được.
Khó chịu vô cùng.
Tuy nàng cũng muốn nằm yên, nhưng nhìn kinh nghiệm bị lãng phí trước mắt, vẫn đau lòng lắm!
Hồn linh xung quanh quá ồn.
Khúc Kỳ dứt khoát ngồi xếp bằng cạnh tấm bia vô danh.
Quả nhiên đám vong hồn thấy vậy đều không dám tới gần, chỉ đứng xa xa âm thầm nhìn nàng.
Khúc Kỳ mở vòng trữ vật, lục mấy quyển sách đã mang theo, định xem có quyển nào liên quan tới tu luyện không.
"Chăm Sóc Sau Sinh Cho Yêu Quái Bò Mẹ".
"Một Trăm Lẻ Tám Thức Bí Truyền Hợp Hoan Tông".
"Ngôn Ngữ Tu Tiên: Từ Nhập Môn Đến Nhập Thổ".
"Kinh Ngạc! Ân Oán Tình Thù Giữa Minh Nguyệt Lâu Và Yêu Nữ Ma Giáo".
"Những Mẹo Tu Luyện Đến Thượng Thần Cũng Không Biết".
...
Khúc Kỳ:
"..."
Kiến thức học cũng khá tạp đấy.
Đủ cả mọi thứ.
Nàng nhìn tới nhìn lui, cảm thấy chỉ có quyển thứ ba "Ngôn Ngữ Tu Tiên: Từ Nhập Môn Đến Nhập Thổ" nghe có vẻ nghiêm túc.
Khúc Kỳ rút ra khỏi vòng trữ vật, mở bìa sách cũ.
Những hàng chữ thanh tú hiện ra trước mắt:
"Hãy chú ý. Nam tử này tên Tiểu Soái, hiện đang ngồi xếp bằng chuẩn bị tu luyện. Bỗng nhiên một nữ tử bước tới làm gián đoạn. Nàng tên Tiểu Mỹ, là sư tỷ của Tiểu Soái.
Tiểu Mỹ hỏi Tiểu Soái: 'Sư đệ, ta hỏi ngươi, nguyên thần là gì?'
Tiểu Soái không biết vì sao sư tỷ lại hỏi như vậy, thành thật đáp: 'Con người có ba hồn bảy phách. Người tu tiên tu luyện nguyên thần trong hồn phách, có nguyên thần thì có thể cảm nhận hơi thở cùng sinh trưởng của vạn vật trong trời đất. Nếu nguyên thần một người tan biến, thân hồn đều diệt.'
Tiểu Mỹ gật đầu khen ngợi, lại hỏi: 'Nói rất hay. Vậy linh phủ là gì?'
Tiểu Soái mờ mịt đáp: 'Sư tỷ, ta quên rồi.'
Tiểu Mỹ tức giận vì y không tiến bộ: 'Ngươi thật ngốc. Nghe kỹ đây. Linh phủ nằm dưới tim ba tấc, do ý thức cá nhân cùng tình căn hóa thành. Bên trong có thức hải, dùng để hấp thu linh khí và trọc khí của trời đất.
Nếu linh phủ người tu tiên bị hủy, trăm năm tu luyện sẽ đổ sông đổ biển, trở lại không khác người thường.'
Tiểu Soái gật đầu đồng ý: 'Đa tạ sư tỷ, tỷ thật lợi hại. Nếu tỷ không nói cho ta biết những điều này, có lẽ cả đời ta vẫn chẳng hiểu.'
Tiểu Mỹ lập tức cho y một quyền, tức giận nói: 'Đủ rồi đấy. Hôm nay đã vung kiếm một trăm lần chưa? Linh ngọc tiêu hao cho kiếm sao đã tìm được chưa? Ta đã nói bao nhiêu lần, kiếm tu chúng ta phải coi bản mệnh kiếm như đạo lữ, yêu kiếm như mạng, tuyệt đối không thể chậm trễ. Ai bảo ngươi lại lấy kiếm đi cạo lông chân...'"
Khúc Kỳ đọc tới đây, mặt không cảm xúc khép sách.
Nàng rút lại suy nghĩ cho rằng quyển này nghiêm túc.
Kiếm tu các ngươi không sao đấy chứ?
Ai cũng có bệnh vậy à!
Thật muốn kiểm tra trạng thái tinh thần của tác giả quyển sách này!
Khúc Kỳ cất sách đi, đột nhiên nhớ ra nguyên chủ là người Vấn Kiếm Tông.
Làm tròn lên thì bản thân nàng cũng là kiếm tu.
Nàng đành che mặt.
Đáng ghét.
Nghĩ tới chuyện những sư huynh sư tỷ cùng mình tu luyện có thể mang trạng thái tinh thần kiểu này, tự nhiên thấy mất mặt.
Sau này nàng sẽ không biến thành như vậy chứ?
Khúc Kỳ bình tĩnh lại, cuối cùng chấp nhận sự thật mình cũng là kiếm tu.
Đã là kiếm tu, chắc chắn phải có bản mệnh kiếm của mình.
Nàng hơi có ấn tượng.
Lúc trước lục đồ hình như từng thấy một thanh kiếm nằm trong góc.
Khúc Kỳ lục tung vòng trữ vật, cuối cùng tìm được một thanh kiếm sắt phủ bụi.
Nhìn bên ngoài, đây là một thanh kiếm giản dị không chút hoa mỹ, chẳng có bất kỳ trang sức cầu kỳ nào.
Chỉ ở cuối chuôi kiếm buộc một dải tua đỏ.
Khúc Kỳ thổi bụi trên vỏ kiếm.
Khi nắm lấy chuôi, nàng cảm nhận được một luồng hơi ấm lưu động mơ hồ, giống như thanh kiếm này nối liền với ý thức mình.
Khúc Kỳ lập tức phấn chấn, tim đập nhanh hơn.
Thì ra đây chính là cảm giác sở hữu bản mệnh kiếm!
Hơi sướng.
Cũng hơi kích động.
Nàng một tay giữ vỏ kiếm, hơi dùng sức định rút kiếm ra xem—
Không nhúc nhích.
Khúc Kỳ rút lần nữa.
Vẫn không nhúc nhích.
Bất kể nàng thử bao nhiêu lần, vỏ kiếm đen vẫn bất động như núi, cứ như đã dính chết với thân kiếm.
Khúc Kỳ:
"?"
Nàng sẽ không phải kiếm tu đầu tiên trong lịch sử không rút nổi bản mệnh kiếm của mình chứ?
Bảo sao nhiều bụi như vậy.
Có lẽ nguyên chủ cũng rút không ra.
Nàng vẫn không tin tà.
Đứng lên dùng hết sức bú sữa thử tiếp, mặt đỏ bừng, gân xanh nổi lên, nhưng hết lần này tới lần khác đều thất bại.
Thanh kiếm này cứ như cố tình chống đối nàng.
Rút thế nào cũng không chịu động.
Khúc Kỳ:
"...Ha, hơi mệt rồi đấy. Sao nào, vỏ kiếm của ngài bị keo dính chết à? Chắc chắn là hàng giả hàng nhái. Đánh giá kém, ta muốn trả hàng!"
Nàng đặt mông ngồi cạnh bia vô danh, ném kiếm sang một bên, thất bại thở dài rồi buồn bực ngẩng đầu.
Một con mèo đen không biết từ lúc nào đã lặng lẽ ngồi trước mặt nàng.
Đôi mắt vàng tròn xoe im lặng nhìn nàng.
Không biết đã nhìn bao lâu.
Khúc Kỳ cứng đờ:
"...Mi Mi?"
Mèo đen khẽ rung ria mép, dùng một ánh mắt khó nói thành lời nhìn nàng.
Lần này Khúc Kỳ đọc được rõ ràng sự ghét bỏ và cạn lời không hề che giấu trong mắt nó.
Nàng lập tức điều chỉnh biểu cảm, nghiêm túc nói:
"Ngươi đừng hiểu lầm. Là vấn đề của kiếm, không phải vấn đề của ta."