Chương 7: Chương 7
Hắc miêu nhìn Khúc Kỳ, rồi lại nhìn thanh kiếm trong tay nàng.
Nó duỗi chiếc móng nhỏ xù lông ra, nhẹ nhàng ấn lên vỏ kiếm.
Chỉ nghe "cạch" một tiếng, vỏ kiếm và chuôi kiếm lập tức tách rời, trơn tru đến khó tin.
Khúc Kỳ: "?"
Sao mèo vừa rút đã ra, còn ta thì không? Thanh kiếm này cố tình nhằm vào ta đúng không!
Hắc miêu: "Meo."
Một kiếm tu, cả đời chỉ có duy nhất một thanh bản mệnh kiếm. Bản mệnh kiếm được tinh huyết nuôi dưỡng, liên kết với nguyên thần của chủ nhân, đương nhiên sẽ đáp lại mọi lời triệu gọi của chủ nhân. Tu vi của chủ nhân càng cao, thanh kiếm cũng càng được bồi bổ, mũi nhọn càng thêm sắc bén.
Mục tiêu cả đời của mỗi kiếm tu chính là đạt đến cảnh giới nhân kiếm hợp nhất.
Nhưng tu vi của cô gái này quá thấp. Tu vi càng thấp, cảm ứng giữa người và bản mệnh kiếm càng yếu, việc điều khiển nó cũng càng khó khăn.
Khúc Kỳ mang tâm trạng phức tạp nhìn nó: "Mi Mi lợi hại thật."
Hóa ra không phải vấn đề của kiếm, mà đúng là vấn đề của nàng.
Nàng lập tức cảm thấy như vừa bị vả thẳng vào mặt, vừa mệt lòng vừa xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Đôi mày mắt vốn luôn rực rỡ, phô trương cũng ảm đạm hẳn đi.
Trên gương mặt nhỏ nhắn viết đầy vẻ khổ đại cừu thâm, trông đáng thương vô cùng.
Hắc miêu khựng lại, liếc sang trường kiếm.
Dưới ánh mắt của nó, thân kiếm khẽ run lên một cái gần như không thể nhận ra.
Không chịu nổi ánh mắt tử thần nặng tựa Thái Sơn ấy, trường kiếm lập tức "ong ong" bay đến bên Khúc Kỳ, ngoan ngoãn rơi vào lòng bàn tay nàng.
Khúc Kỳ ngạc nhiên: "Ơ?"
Chuôi kiếm nhẹ nhàng cọ vào lòng bàn tay nàng, chẳng khác nào một chú chó nhỏ gác cằm lên tay chủ nhân, ve vẩy đuôi lấy lòng.
"Giờ ngươi có nịnh ta cũng vô dụng." Khúc Kỳ đẩy nó ra. "Tim ta đã tan nát rồi. Kiếm của ta vậy mà không nghe lời ta, mẹ đây thật sự đau lòng lắm."
Trường kiếm vô cùng đau đầu.
Vỏ kiếm "vút" một tiếng bay tới, thu thân kiếm vào trong. Trường kiếm lại lượn một vòng trước mặt nàng, mang theo vẻ lấy lòng dè dặt, rồi ra hiệu bảo nàng thử rút thêm lần nữa.
Khúc Kỳ cố ý làm ra vẻ khó xử: "Được thôi, nếu ngươi đã kiên trì như vậy, ta đành miễn cưỡng đồng ý."
Lần này, nàng rút trường kiếm khỏi vỏ trơn tru vô cùng.
Thân kiếm sáng như tuyết, sắc bén đến cực điểm. Kiếm quang lóe lên như điện, kiếm khí tuôn trào thấm vào lớp bùn đất ướt sũng, cắt ra hai vệt dài hẹp.
Khúc Kỳ: "!"
Kiếm sắc quá!
"Mi Mi, ngươi nhìn này! Ta rút ra được rồi..."
Nàng vui mừng ngẩng đầu, lại phát hiện hắc miêu đã chẳng còn bóng dáng.
Khúc Kỳ chợt thấy hụt hẫng, mím môi: "...Đi luôn rồi à? Nó còn chưa nhìn thấy ta rút kiếm mà."
Người hầu hạ nó còn ở đây chưa đi, vậy mà nó lại tự chạy mất trước?
Thật chẳng có chút miêu đức nào.
Mặc dù hắc miêu chưa bao giờ coi nàng là chủ nhân, Khúc Kỳ vẫn kiên trì đơn phương cho rằng mình đã nắm thóp được nó.
Nếu không thì phải giải thích thế nào chuyện tối nào hắc miêu cũng chạy đến ngủ cùng nàng?
Điều đó chứng tỏ trong lòng Mi Mi có nàng!
Khúc Kỳ lại thử thêm mấy lần, nhét kiếm trở vào rồi lại rút ra, cứ thế lặp đi lặp lại. Cả quá trình trơn mượt đến mức khiến người ta vô cùng thỏa mãn.
Nàng vừa hài lòng, trường kiếm cũng âm thầm thở phào.
Cái mạng nhỏ này xem như giữ được.
Khúc Kỳ duỗi hai ngón tay, nhẹ nhàng búng lên thân kiếm, phát ra một tiếng "keng" trong trẻo.
"Tự nhiên lại nghe lời như vậy... Chẳng lẽ lúc nãy ngươi bị kẹt, đúng không? Nhất định là bị kẹt."
Trường kiếm: Đúng đúng đúng, ngươi nói gì cũng đúng.
Nó nằm im như chết trong lòng bàn tay nàng, chẳng dám đáp lời.
Chơi đủ rồi, Khúc Kỳ thu bản mệnh kiếm vào nhẫn trữ vật. Nàng đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh nghĩa địa.
Mưa dường như càng lúc càng lớn.
Bầu trời xám chì như bị xé ra một vết thương dữ tợn. Nước mưa tựa từng chậu màu lớn đổ xuống, bắn tung trên bãi cỏ khô cằn và những tấm bia vô danh đứng lặng lẽ. Đất đai cùng rừng trúc đều nhuộm thành màu xám tối, nước mưa thấm ướt đế giày Khúc Kỳ.
Những vong hồn chết trong bãi tha ma bắt đầu rục rịch, lượn lờ quanh sinh linh duy nhất nơi đây, nhưng lại kiêng dè dấu vết mà "người kia" để lại trên người nàng.
Chúng tụ thành từng đám, khe khẽ thì thầm:
"Thơm... thơm quá..."
"Vẫn là... bị nàng ta... giành trước rồi."
Khúc Kỳ không hiểu ngôn ngữ của vong linh, còn tưởng chúng chỉ muốn đến gần thân thiết, tiện tay xoa xoa một hồn phách vừa ghé sát.
Nếu nàng nghe hiểu được, e rằng đã vác tàu chạy trốn ngay trong đêm.
Thấy sắc trời dần tối, Khúc Kỳ đơn phương cho rằng đã đến giờ tan làm.
Nàng làm bảo an ở bãi tha ma hơn mười ngày, chưa từng thấy linh thú nào dám xông vào đây. Phần lớn chim muông thú vật đều chỉ hận không thể tránh nơi này càng xa càng tốt.
Không biết lão đầu Tĩnh Thù nghĩ thế nào mà lại cho rằng sẽ có linh thú dám xông vào quấy nhiễu những vong hồn nơi đây.
Đám quỷ hồn huynh đệ này có kẻ nào dễ chọc đâu, xét về thực lực còn mạnh hơn nàng nhiều.
Ừm...
Hắc miêu xem như ngoại lệ trong số linh thú.
Cục lông đen mềm mại ấy đặc biệt thích ngồi dưới bóng râm của rừng trúc, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm tấm bia vô danh. Nó cũng không đến gần, chỉ lặng lẽ nhìn.
Ánh sáng nơi chân trời dần biến mất. Khúc Kỳ dứt khoát từ bỏ chuyện nghiên cứu làm thế nào để kiếm điểm kinh nghiệm, quyết định giao nhiệm vụ ấy cho bản thân của ngày mai.
Dù sao cũng chẳng có hạn chót, trì hoãn bao lâu cũng không sao.
Mang theo niềm vui và sự giải thoát của một kẻ làm công cuối cùng cũng được tan ca, nàng vui vẻ vẫy tay với đám hồn phách:
"Các đồng nghiệp, chấm công tan ca thôi, mai gặp nhé."
Có vong hồn vẫy tay chào nàng, cũng có kẻ chỉ biết trông mong nhìn nàng rời đi, điên cuồng nuốt nước miếng, thèm đến sắp phát khóc.
Đêm xuống, Khúc Kỳ tắm rửa thay y phục, ăn tối xong liền thơm tho sạch sẽ ngồi trên giường, chờ hắc miêu đại giá quang lâm.
Nhưng đợi đến tận khuya, hắc miêu vẫn không tới.
Mấy ngày sau đó, nàng cũng không hề nhìn thấy bóng dáng mèo nhỏ.
Khúc Kỳ vô cùng mất mát, tâm trạng rơi thẳng xuống đáy vực. Nàng nằm bất động trên giường, dang tay dang chân thành hình chữ đại.
Nàng cảm thấy mình chẳng khác nào phi tần chờ Hoàng đế lật thẻ thị tẩm, hơn nữa còn là loại khí phi bị đày vào lãnh cung, bởi Hoàng đế chẳng biết đã chạy đi vui vẻ với tiểu yêu tinh nào rồi.
Khúc Kỳ đột nhiên bật dậy khỏi giường, cười lạnh đầy hung dữ.
Được lắm. Trước kia ngày nào cũng ghét bỏ ta, lần này còn dứt khoát bỏ nhà đi luôn.
Tình yêu và tháng năm bao lâu nay, cuối cùng đều trao nhầm người!
Sao có thể chẳng nói chẳng rằng đã biến mất trước mặt chủ nhân như thế?
Không hiểu chuyện chút nào, trừ thêm mười điểm miêu đức!
Vốn dĩ nàng còn muốn biểu diễn cho hắc miêu xem mấy động tác rút kiếm vừa đẹp vừa ngầu do mình tự thiết kế, giờ mất trắng cơ hội, thất vọng vô cùng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Khúc Kỳ soi gương rửa mặt, lập tức nhìn thấy một con gấu trúc xinh đẹp như hoa đang oán khí ngút trời nhìn mình.
Nàng tức giận xoa đôi quầng thâm to tướng dưới mắt.
Đáng ghét!
Mất ngủ khiến người ta già đi, nuôi mèo khiến người ta nóng ruột!
Cuối cùng, nàng không đợi được hắc miêu, ngược lại lại chờ được một vị khách ngoài dự liệu.
"Tiểu sư tỷ!"
Khúc Kỳ lập tức chạy ra mở cửa, kinh ngạc nói:
"Quý sư đệ sao lại tới đây?"
Trước khi vào phòng, Quý Lĩnh cảnh giác nhìn quanh bốn phía, như thể đang trốn tránh thứ gì đó. Y nhanh chóng bước vào, ngồi xuống ghế.
"Haiz... chuyện này nói ra thì dài. Ta không xin được khẩu dụ của trưởng lão cho phép lên núi, phải tốn rất nhiều công sức mới lén lên đây được. Ta không thể ở lâu. Nếu bị phát hiện ta đến tìm sư tỷ thì phiền to."
Khúc Kỳ rót cho y một chén trà:
"Đừng vội, nhất thời sẽ không bị phát hiện đâu."
Quý Lĩnh hai tay nâng chén, ngửa đầu uống ừng ực, chẳng bao lâu đã cạn sạch. Y ngẩng đầu, tha thiết hỏi:
"Sư tỷ sao lại ngủ không ngon? Là giường quá cứng nên khó ngủ, hay thức ăn không hợp khẩu vị?"
Quả nhiên vẫn là kiểu lải nhải quen thuộc.
Đã lâu không được nói chuyện với người sống, Khúc Kỳ vậy mà có chút nhớ nhung sự cằn nhằn này. Nàng cười đáp:
"Không sao, mọi thứ đều khá tốt."
Quý Lĩnh cẩn thận quan sát sắc mặt nàng, lắc đầu:
"Sư tỷ, người không cần phải gượng cười. Ta biết người phải ở một nơi thế này, trong lòng nhất định rất khó chịu."
Sư tỷ của y xưa nay ăn mặc, sinh hoạt đều phải dùng thứ tốt nhất, sao có thể cam tâm ở một gian phòng đơn sơ thế này?
Khúc Kỳ chân thành từ tận đáy lòng:
"Không, nơi này thật sự khá tốt."
Ngoại trừ một con mèo nào đó chẳng khiến người ta bớt lo.
Quý Lĩnh: "Thật sao? Người thề đi."
Khúc Kỳ: "Thật. Nếu ta lừa ngươi, ta sẽ hôn môi Trương Hàn."
Quý Lĩnh mờ mịt: "Trương Hàn là người phương nào?"
Khúc Kỳ: "Là một nam nhân bất kể làm gì cũng có thể khiến vạn vật khó chịu."
Quý Lĩnh chấn động:
"Trên đời lại có cường giả như vậy, thật đáng sợ."
Khúc Kỳ: "Dừng. Không nói chuyện này nữa. Ngươi đột nhiên lên núi, là có việc gì muốn tìm ta sao?"
Quý Lĩnh nhớ tới chính sự, lập tức nghiêm mặt:
"Phải. Ta tới để nhắc sư tỷ, trưởng lão bảo người tuyệt đối đừng đi sâu vào nghĩa địa phía sau núi."
Khúc Kỳ ngạc nhiên.
Đi sâu vào nghĩa địa, ý là bảo nàng đừng vào bên trong?
"Hình như hơi muộn rồi." Khúc Kỳ suy nghĩ một chút, ngượng ngùng gãi đầu. "Ta đã vào rồi."
Không chỉ vào, nàng còn ngồi trên mộ người ta chơi với mèo, đọc tiểu thuyết, ăn đồ nướng...
Quý Lĩnh kinh hãi:
"Người nói gì cơ?!"
Nhìn dáng vẻ y như trời vừa sập xuống, biểu cảm chẳng khác nào một bức tranh người đang ôm mặt gào thét, Khúc Kỳ vội an ủi:
"Không sao đâu. Ngày nào ta cũng vào, bây giờ chẳng phải vẫn ổn sao? Nếu có chuyện thì đã xảy ra từ lâu rồi. Nhưng hiện giờ ta vẫn khỏe mạnh lắm, ngươi nhìn này."
Nói xong, nàng còn cố gồng bắp tay trước mặt Quý Lĩnh để chứng minh mình cường tráng khỏe mạnh.
Quý Lĩnh nhìn cánh tay thon dài mảnh khảnh của nàng, đưa tay day mi tâm mấy cái, hồi lâu mới nói:
"...Sư tỷ không sao là tốt. Sau này nếu gặp phiền phức, nhớ truyền âm cho ta, ta nhất định sẽ đến kịp thời."
Khúc Kỳ gật đầu.
Quý Lĩnh nhìn nàng một lúc, như có điều suy nghĩ:
"Sư tỷ hình như không giống trước kia lắm, tính tình tốt hơn rất nhiều."
Hôm nay vậy mà không mắng người.
Hợp lý sao?
Khúc Kỳ thầm nghĩ: Người trong xương cốt cũng đổi rồi, có thể giống được sao?
Nàng cố ý thở dài đầy thâm trầm:
"Mấy ngày nay bế quan ở hậu sơn, ta lĩnh ngộ được rất nhiều. Thế giới đẹp đẽ như vậy, ta lại nóng nảy đến thế, như vậy không tốt. Từ nay về sau, ta quyết định sửa đổi lỗi lầm, làm người lại từ đầu."
Quý Lĩnh không ôm hy vọng gì:
"...Sư tỷ vui là được."
Y lại nhớ ra một chuyện:
"Đúng rồi, gần đây Minh Nguyệt Sơn Trang và Kết Hải Lâu đều phái người đến Vấn Kiếm Tông. Hình như ba bên muốn cùng bàn bạc về dị tượng thiên tượng và chuyện linh mạch suy kiệt gần đây."
Khúc Kỳ như có điều suy nghĩ.
Ba đại tông môn tụ họp tại đây, chẳng lẽ sắp bắt đầu điều tra tuyến chính rồi?
Xem ra cốt truyện đã bắt đầu tiến về phía trước.
Ba đại tông môn đứng đầu tiên môn bách gia, lần lượt là Bồng Lai Vấn Kiếm Tông, Tây Hoài Minh Nguyệt Sơn Trang và Doanh Châu Kết Hải Lâu.
Trong nguyên tác, một trăm năm trước từng xảy ra một trận đại chiến. Tu tiên giả liên thủ cùng tiên nhân đánh bại ma tộc, chiếm giữ phần lớn tiên tuyền linh mạch cùng động thiên phúc địa trên thế gian, trở thành bá chủ một phương.
Ma tộc thì lui về hạ giới, im hơi lặng tiếng suốt mấy chục năm.
Nhưng hiện nay, chẳng hiểu vì sao linh mạch trong thiên địa ngày càng suy kiệt.
Tu tiên giả nếu mất đi linh khí do linh mạch cung cấp thì sẽ không thể tiếp tục tu luyện, tu vi cũng vì thế mà đình trệ.
Đến nay đã mười năm không có tu sĩ nào độ kiếp phi thăng.
Nhân gian thiên tai, loạn lạc liên tiếp xảy ra, lại thêm ma tộc có dấu hiệu ngóc đầu trở lại, ba đại tông môn e rằng đã bận đến sứt đầu mẻ trán.
Quý Lĩnh hạ thấp giọng:
"Nghe các sư huynh sư tỷ nói, tất cả dường như có liên quan đến ma tu và Yểm."
Khúc Kỳ lắc đầu:
"Không, hoàn toàn không liên quan."
Quý Lĩnh kinh ngạc:
"Nhưng mọi người đều cho là như vậy. Ma tu vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện thất bại một trăm năm trước, nên đã liên thủ với Yểm để ô nhiễm linh mạch thiên địa."
Đây là nhận thức chung của tất cả tu tiên giả.
Tiên môn bách gia đều cho rằng ma và Yểm chính là nguồn gốc của mọi tai họa.
Khúc Kỳ lắc đầu:
"Không phải Yểm, cũng không phải ma. Bọn họ đều vô tội."
Quý Lĩnh: "Sư tỷ sao có thể chắc chắn như vậy?"
Khúc Kỳ cao thâm khó lường:
"Thiên cơ bất khả tiết lộ."
Bởi vì ta là nhà tiên tri, trong tay có sẵn kịch bản.
Trong nguyên tác, linh mạch bị tổn hại quả thật không phải do bọn họ gây ra.
Nhưng nếu hỏi kẻ đầu sỏ là ai...
Khúc Kỳ cũng không biết.
Bởi vì tác giả còn chưa viết đến kết cục. Phần truyện đang đăng dở chỉ dừng ở đoạn nữ chính chủ động chia sẻ linh lực của mình cho những tu tiên giả suy yếu.
Không sai, thể chất cực dương của Tô Phù Vãn chẳng khác nào một sơ hở lớn của thiên đạo. Nàng đi đến đâu cũng có thể tự động hấp thu linh khí, hoàn toàn không cần dựa vào linh mạch để tu luyện.
Bản thân nàng giống như một linh mạch biết đi, linh khí trên người cuồn cuộn không dứt, còn có thể chia sẻ cho những người xung quanh.
Nữ chính thiện lương dịu dàng đương nhiên hào phóng chia sẻ, vì thế rất nhiều nhân vật phụ đều một lòng một dạ với nàng.
Khúc Kỳ suy đoán hợp lý rằng đại kết cục hẳn sẽ là thiên tuyển chi tử Tô Phù Vãn nhẹ nhàng dẫn theo cả hậu cung đánh bại Thịnh Tây Chúc, sau đó mọi người vui vẻ hạnh phúc sống bên nhau.
Dù sao kết cục của truyện đoàn sủng chẳng phải đều như vậy sao?
Nghĩ đến Thịnh Tây Chúc, Khúc Kỳ lại không khỏi thổn thức.
Nàng khá thích phản diện này.
Bởi vì Thịnh Tây Chúc ở giai đoạn sau vừa đẹp vừa điên, thân thế thê thảm, hơn nữa thiết lập phản diện vốn đã mang theo cảm giác thần bí.
Thử hỏi ai có thể không tiếc nuối cho một đại phản diện vừa đẹp, vừa mạnh, vừa thảm chứ?
Thịnh Tây Chúc chính là Yểm mạnh nhất trong sách. Xét về thực lực, ngay cả nữ chính cũng kém nàng một bậc.
Yểm là giống loài thần bí nhất tam giới, là "quái vật" trong mắt thế nhân.
Bọn họ không phải người, cũng không phải ma, dựa vào việc hấp thu cảm xúc tiêu cực của con người để trở nên mạnh hơn, gần như không có nhược điểm.
Sức mạnh của Yểm khó mà tưởng tượng. Một Yểm có thể sánh với tu sĩ kỳ độ kiếp, trong một ý niệm đã đủ khuấy đảo phong vân, quét ngang thiên quân.
Nhưng bọn họ rất ít khi tùy tiện ra tay. Tư tưởng quái dị của bọn họ không ai đoán thấu, vừa nguy hiểm vừa điên cuồng.
Bình thường, vẻ ngoài của Yểm không khác người thường. Nhưng sau khi dị biến, bản thể của bọn họ lại giống quái vật đến cực điểm. Người bình thường chỉ cần nhìn một lần sẽ nhanh chóng đánh mất toàn bộ lý trí.
Máu chảy ra sau khi bị thương cũng giống đôi mắt của bọn họ, đều là màu vàng kim tinh khiết và đẹp đến kỳ lạ.
Thế nhân ghét bỏ Yểm, nhưng lại khát khao có được máu thịt của Yểm, bởi những thứ đó có thể nâng cao tu vi, vô cùng quý giá.
Thế nhưng số lượng Yểm lại cực kỳ ít ỏi.
Bọn họ không phải chủng tộc sinh ra đã tồn tại, mà là do hậu thiên lột xác thành.
Chỉ những người bị ép vào tuyệt cảnh, trải qua cửu tử nhất sinh, vào thời khắc sinh tử lại mang trong lòng cảm xúc mãnh liệt mới có khả năng biến thành Yểm.
Nhưng không phải ai cận kề cái chết cũng có cơ hội giành được mạng sống thứ hai và hóa thành Yểm.
Thịnh Tây Chúc chính là kẻ may mắn bất hạnh ấy.
Điều khiến Khúc Kỳ khó lòng nguôi ngoai nhất là Thịnh Tây Chúc năm xưa đối xử rất tốt với đồng môn và sư tôn, cuối cùng lại bị đám ngụy quân tử đạo mạo kia moi đan, róc xương, đẩy xuống cảnh vạn kiếp bất phục.
Một cô gái dịu dàng, khiêm nhường như vậy, cứ thế bị hủy hoại sống sờ sờ.
Nghĩ thôi đã khiến nàng tức đến mức muốn đấm tác giả mấy quyền, rồi gửi thêm cả tấn dao lam.
Quý Lĩnh thấy sắc mặt nàng dữ tợn, khó hiểu hỏi:
"Sư tỷ, vì sao người kích động như vậy?"
Khúc Kỳ: "Không có gì, chỉ chợt nhớ tới vài người mẹ kế đào hố mà không chịu lấp thôi."
Quý Lĩnh mờ mịt gãi đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì:
"Đúng rồi, ta còn mang cho người chút đồ ăn."
Trong lòng Khúc Kỳ ấm lên, cảm động nói:
"Hảo sư đệ, có thể giúp ta thêm một việc không? Lần sau mang cho ta vài món đồ chơi chọc mèo nhé?"
Quý Lĩnh sửng sốt:
"Sư tỷ nuôi mèo từ khi nào?"
"Gặp trên núi." Khúc Kỳ nói. "Chẳng khiến người ta bớt lo chút nào. Suốt ngày chạy lung tung, cũng chẳng biết chạy đi đâu chơi bời."
Quý Lĩnh nghe vậy, suy nghĩ một lát rồi lục trong nhẫn trữ vật, cuối cùng lấy ra hai vòng dây.
Sợi dây đỏ mảnh như tơ lụa, bên trên buộc một chiếc chuông bạc nhỏ nhắn đáng yêu.
Y đưa cho Khúc Kỳ:
"Sư tỷ, vật này gọi là Vũ Lâm Linh. Hai người mỗi bên đeo một chiếc thì có thể cảm nhận được khoảng cách của đối phương. Càng ở gần nhau, chuông sẽ reo càng nhanh. Người cầm lấy, có lẽ sẽ hữu dụng."
Khúc Kỳ nhận vòng dây, đầu ngón tay trắng nõn khẽ khảy chiếc chuông.
Tiếng chuông lanh canh trong trẻo như giọt mưa rơi xuống.
Nàng tấm tắc:
"Trên đời lại còn có kỳ vật như vậy."
Chẳng khác nào một thứ dùng để định vị phiên bản đơn giản, đeo lên tay còn khá đẹp.
Khúc Kỳ định bụng cũng đeo một cái cho hắc miêu. Như vậy nàng có thể biết mèo chủ tử chạy đi đâu chơi, bản thân cũng không cần quá lo lắng.
Quý Lĩnh ngồi thêm một lát rồi cáo từ.
Khúc Kỳ tiễn y rời đi xong cũng lên đường tới bãi tha ma đi làm.
Rừng trúc vẫn chìm trong mưa lạnh, chỉ là mưa đã nhỏ hơn rất nhiều. Qua màn mưa dày đặc, cả hậu sơn hiện lên một vẻ đẹp mông lung.
Đến khi nàng tới chỗ làm của mình — bên cạnh tấm bia vô danh — mới phát hiện đám hồn phách đã tụ tập quanh đó từ lâu.
Ở giữa, chúng cố ý chừa ra một khoảng trống rất lớn, dường như vô cùng sợ hãi, không dám tiến lại gần.
Giữa khoảng đất trống là một bóng đen nhỏ xíu.
Nghe thấy tiếng bước chân của Khúc Kỳ, nó quay đầu lại:
"Meo."
Khúc Kỳ dừng chân, âm u nói:
"Ha, ngươi còn biết đường trở về cơ đấy."