Chương 12: Bám vào người
Mãi đến khi tầm mắt bị cánh cửa che khuất, A Chúc mới dời sự chú ý trở lại Triệu Tuyết Vô.
Người này lạnh mặt bước đi, hoàn toàn không còn vẻ ngây thơ trong trẻo thường ngày.
Đặc biệt là lúc nàng kéo A Chúc rời khỏi Thanh Di đường, trong lòng A Chúc bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Khoảnh khắc đó, A Chúc có cảm giác người đang kéo mình đi chỉ là một người hết sức bình thường.
Có thể là bất cứ ai.
Nhưng tuyệt đối không thể là Triệu Tuyết Vô.
Thế nhưng A Chúc nhìn nàng, nhìn khuôn mặt ấy, nhìn đôi mắt ấy.
Đúng là Triệu Tuyết Vô không sai.
"Lục tiểu thư?"
A Chúc thử gọi.
Triệu Tuyết Vô quay đầu nhìn nàng.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, cảm giác kỳ quái vừa rồi liền tan biến không còn dấu vết.
Nàng vẫn ngây ngốc như thường ngày, khiến những gì A Chúc vừa thấy dường như chỉ là ảo giác.
"Ngươi... cố ý làm như vậy sao?"
"Hì hì..."
Cười ngốc cái gì chứ?
A Chúc bất đắc dĩ giật khóe miệng.
Muốn một kẻ ngốc nghĩ ra cách giúp mình thoát thân, quả thật có phần khó tin.
Nhưng phải thừa nhận là rất hả giận.
Bị Triệu Tuyết Vô làm cho ghê tởm một trận như vậy, đám người kia chắc cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống.
"Dù có muốn làm thế nào, ngươi cũng phải ăn no bụng trước rồi hãy diễn trò chứ." A Chúc nói.
Hai người chưa đi được bao xa, Triệu Tuyết Vô đã móc từ trong tay áo ra một thứ được bọc bằng khăn tay.
Nàng cẩn thận mở khăn trong lòng bàn tay, để lộ mấy chiếc bánh nhân thịt bò trước mặt A Chúc.
"A Chúc ăn!"
A Chúc kinh ngạc:
"Ngươi giấu từ khi nào vậy?"
"A Chúc ăn!"
Cả ngày hôm nay, A Chúc chạy đi chạy lại trong Triệu phủ không biết bao nhiêu lượt. Nếu nói ai cần lấp đầy bụng nhất, chắc chắn là nàng.
Lúc hái lê cho đám hạ nhân Chiêu Vu viện, chính nàng còn chưa kịp ăn một miếng thì ma ma kia đã tới giục đi.
Vỏ bánh nhân thịt bò được chiên vàng giòn, bên trong đầy ắp thịt.
Triệu Tuyết Vô xé đôi một chiếc bánh, nước thịt lập tức chảy ra, lộ phần nhân thơm nức bên trong.
Nàng chẳng nói chẳng rằng, đưa một nửa tới bên miệng A Chúc, đôi mắt cong thành hai vầng trăng nhỏ.
Mùi thơm quẩn quanh trước mũi.
A Chúc thật sự không chống nổi cám dỗ, bèn giơ tay nhận lấy, cắn một miếng thật lớn.
"Thơm thật!"
Triệu Tuyết Vô nghe vậy cũng cắn một miếng nửa bánh còn lại, kéo A Chúc ngồi xuống dưới gốc cây bên cạnh.
"Đây là lần đầu tiên ta được ăn thịt bò."
A Chúc vừa nhai vừa đột nhiên cảm khái.
Trước đây ở Từ gia, Phụng Ninh thôn, được ăn một miếng thịt heo đã là chuyện hiếm.
Gà trong chuồng nuôi đến Tết mới làm một con, ngay cả một ngụm canh gà nàng cũng chẳng được uống.
Giờ đây trong miệng tràn đầy mùi thơm của thịt bò, vậy mà trong lòng lại dâng lên một nỗi tủi thân khó tả.
Không thể phủ nhận rằng sau khi tới Triệu phủ, cuộc sống của nàng quả thật tốt hơn trước một chút.
Nhưng Từ gia ở Phụng Ninh thôn đã nhận sính lễ hậu hĩnh như vậy. Đừng nói bánh nhân thịt bò, e rằng bọn họ còn đủ tiền mua nguyên cả con bò về ăn.
Nghĩ tới đây, A Chúc càng thấy không cam lòng, cắn bánh cũng mạnh hơn vài phần.
"A Vô cũng là lần đầu tiên! Thịt bò ngon thật!"
Triệu Tuyết Vô vừa ăn vừa vui vẻ lắc lư người.
A Chúc sửng sốt, quay sang nhìn nàng.
Một cảm giác khó nói dâng lên trong lòng, khiến sống mũi nàng hơi cay.
Nhìn như vậy mới thấy, lục tiểu thư sinh ra trong nhà giàu có mà cuộc sống còn chẳng bằng một nô tỳ, thê thảm hơn nàng nhiều.
Ít nhất khi ở Phụng Ninh thôn, nàng còn được tự do.
Còn Triệu Tuyết Vô dường như phải vĩnh viễn bị nhốt trong khoảng trời nhỏ bé này, chịu đủ sự khinh nhục.
"Lục tiểu thư, ngươi thật sự đã nghĩ kỹ, muốn thành thân với ta sao?"
A Chúc đột nhiên hỏi.
Đôi mắt Triệu Tuyết Vô phản chiếu ánh đèn, sáng hơn bình thường. Nghe vậy, nàng dùng sức gật đầu.
"A Chúc là người duy nhất không sợ A Vô."
Nàng đã gặp cả quỷ rồi, chẳng lẽ còn sợ một tiểu cô nương?
"Vậy ta phải nói trước với ngươi. Sau khi thành hôn với ta, ngươi không được nạp thiếp, cũng không được chiêu rể. Ngươi chỉ có thể thuộc về một mình ta. Cho dù ta đối với ngươi... không có loại tình cảm ấy, ngươi cũng không được tìm người khác, không được phụ ta, không được bỏ ta. Ngươi làm được không?"
Triệu Tuyết Vô lập tức đáp:
"A Vô làm được! Thế còn A Chúc? A Chúc có làm được không?"
A Chúc tránh ánh mắt nàng, nhìn sang nơi khác, cắn một miếng bánh rồi nói:
"Là ngươi muốn thành thân với ta. Ta không cần hứa với ngươi điều gì cả."
"Được thôi, được thôi. A Vô không cần lời hứa. Chỉ cần A Chúc không rời khỏi A Vô, A Vô làm gì cũng được!"
Dù sao Triệu Tuyết Vô cũng là đích nữ Triệu gia.
Chỉ riêng thân phận ấy đã có giá trị.
Sau khi giả thành thân với Triệu Tuyết Vô, A Chúc sẽ có thêm một tầng thân phận, như vậy muốn ra khỏi phủ cũng dễ hơn đôi chút.
Mọi người đều cho rằng Triệu Tuyết Vô điên ngốc.
Nhưng A Chúc lại cảm thấy nàng không hoàn toàn ngốc nghếch. Có lẽ vì bài xích người của Triệu gia nên nàng mới có những hành động quá khích như vậy.
Bởi thế, đã diễn thì phải diễn cho trọn.
A Chúc phải hoàn toàn lấy được lòng tin của Triệu Tuyết Vô, tránh để nàng nghi ngờ.
Nếu để Triệu Tuyết Vô biết mình chỉ đang lợi dụng nàng, không chừng người này sẽ làm ra chuyện cực đoan nào đó.
Đợi A Chúc thành công trốn khỏi Triệu phủ, sau đó Triệu Tuyết Vô có làm gì thì cũng chỉ có thể để người Triệu gia tự chịu lấy.
"Không còn sớm nữa, về nhà thôi."
A Chúc đứng dậy, phủi bụi sau váy, rồi đưa tay kéo Triệu Tuyết Vô lên.
Khắp nơi tuy treo đèn lồng nhưng ánh sáng vẫn mờ mịt.
Hai người lại đang đứng dưới gốc cây, gần như hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Ngay lúc sắp bước ra khỏi bóng cây, A Chúc nghe thấy tiếng bước chân, một nặng một nhẹ.
Nàng lập tức cảnh giác.
Chẳng bao lâu sau, nàng nhìn thấy Tố Hoài đi từ hướng Thanh Di đường tới.
Tố Hoài bước xuống bậc thềm, một tay vịn tường, một tay ôm bụng, chậm chạp đi về phía này.
"Tố Hoài!"
Bởi vì A Chúc và Triệu Tuyết Vô đứng trong bóng tối nên Tố Hoài không phát hiện nơi đây có người.
Tiếng gọi bất ngờ khiến nàng giật mình.
Vừa thấy A Chúc, Tố Hoài lập tức quay người định bỏ đi.
A Chúc bước nhanh lên chắn trước mặt nàng, quan sát dáng đứng của Tố Hoài, lông mày lập tức nhíu chặt.
"Ngươi sao vậy? Trông ngươi yếu lắm."
Sắc mặt Tố Hoài còn khó coi hơn lúc A Chúc gặp nàng vào sáng sớm.
Quầng thâm dưới mắt càng đậm, môi trắng bệch đến đáng sợ.
"Đừng xen vào chuyện người khác..."
Tố Hoài vừa nói vừa muốn đẩy A Chúc ra.
Nhưng toàn thân nàng chẳng còn chút sức lực, vừa đẩy A Chúc thì chính mình cũng loạng choạng.
May mà A Chúc nhanh tay đỡ lấy.
"A!"
Tố Hoài lập tức giật mạnh cánh tay khỏi tay A Chúc.
Nàng ôm mu bàn tay, đau đến thở dốc, dựa vào tường từ từ ngồi xuống đất.
Mãi đến khi Tố Hoài bỏ tay ra, A Chúc mới nhìn rõ vết thương trên mu bàn tay nàng.
Trông giống như bị thứ gì đó cọ xước, để lại một mảng trầy da.
Không lâu trước đó, nàng cũng từng thấy loại vết thương này trên má Triệu Tuyết Vô.
A Chúc lập tức quay đầu nhìn Triệu Tuyết Vô đang ngoan ngoãn đứng dưới gốc cây chờ mình.
"Ngươi từng dùng ngải cứu?" Tố Hoài hỏi.
A Chúc lúc này mới thu ánh mắt khỏi Triệu Tuyết Vô, đối diện ánh mắt kinh hãi của Tố Hoài rồi gật đầu:
"Kỳ đại sư bảo ta mỗi ngày dùng lá ngải cứu nấu nước tắm, có tác dụng trừ tà, tẩy uế, cũng giúp xua bệnh tà trong người lục tiểu thư."
"Nhưng hôm nay Chiêu Vu viện không có nước, ta còn chưa ngâm nước ngải cứu. Sao ngươi biết?"
A Chúc nghiêng đầu ngửi vai mình.
"Mùi rất nặng sao?"
Tố Hoài không trả lời.
Nàng đã khó chịu tới mức chẳng nói nổi một câu.
Nhưng dường như không muốn chết ở đây, nàng vẫn run rẩy vịn tường đứng dậy.
A Chúc thấy vậy lại muốn đỡ.
Không ngờ Tố Hoài lập tức kích động, bất ngờ ngẩng phắt đầu lên, hai mắt trợn lớn, miệng há ra.
Một làn khói đen từ trên mặt nàng bay bật ra, như bị cưỡng ép kéo khỏi thân thể.
Tiếng thét thảm thiết lập tức vang vọng trong sân.
A Chúc kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, theo bản năng lùi hai bước.
Triệu Tuyết Vô đứng dưới gốc cây thấy vậy, chậm mất nửa nhịp mới hét lên.
Tiếng hét của nàng hòa lẫn với tiếng kêu từ Tố Hoài, nhất thời khó phân biệt đâu là của ai.
Những người trong Thanh Di đường cách đó không xa cũng nghe thấy tiếng hét của Triệu Tuyết Vô, đồng loạt đặt đũa xuống nhìn ra ngoài.
Nhưng trong mắt họ, ngoài tiếng thét ngắn ngủi kia ra, chẳng có gì bất thường.
Còn làn khói đen ấy lại thật sự lượn lờ giữa không trung, sau đó lao nhanh xuống phía dưới.
A Chúc thấy thứ đó sắp lao về phía mình, lập tức rút một lá bùa giấu trong đai lưng, kẹp giữa hai ngón tay.
Thứ kia lập tức dừng lại ngay trước mặt A Chúc, sau đó thức thời lùi về phía sau.
Lá bùa này là bùa hộ mệnh Lý đại nương viết cho nàng bằng chu sa.
A Chúc cũng không biết có thật sự hữu dụng hay không.
Nhưng mấy năm nay nàng chưa từng bị tà vật tấn công, nên vẫn cho rằng nhờ lá bùa này mà mình được bình an.
Vì thế lúc nguy cấp mới lập tức lấy ra.
Ít nhất, thứ kia thật sự bị dọa lùi.
Làn khói đen lượn lờ giữa không trung hồi lâu, không có động tĩnh khác.
A Chúc nhân cơ hội quay sang nhìn Tố Hoài đang cứng đờ dưới mái hiên.
Nàng vẫn giữ nguyên vẻ há miệng trợn mắt ban nãy.
Nhưng hai mắt trống rỗng, đồng tử đen đã hoàn toàn biến mất.
"Xảy ra chuyện gì?!"
Triệu Mãn Kim dẫn theo thê thiếp và con cái vội vã chạy tới.
Nhìn thấy bộ dạng của Tố Hoài, ai nấy đều kinh hãi biến sắc.
A Chúc nhìn Triệu Mãn Kim một cái rồi ngẩng lên nhìn làn khói đen giữa không trung, ý bảo ông nhìn lên.
Mọi người cũng thuận theo ánh mắt nàng.
Nhưng trên trời chỉ có vầng trăng sáng, sao dày đặc, mây bị gió cuốn nhanh về một hướng.
Ngoài gió hơi lớn ra, chẳng có gì khác thường.
"Ngươi có ý gì?" Triệu Mãn Kim khó hiểu hỏi.
A Chúc nhíu mày suy nghĩ nửa giây, lúc này mới nhận ra làn khói đen kia chính là quỷ hồn nhập trong người Tố Hoài.
Người thường bằng mắt thịt căn bản không thể nhìn thấy.
"À..."
A Chúc nghẹn một chút rồi lắp bắp:
"Nàng... nàng biến thành như vậy vào giờ Tuất. Khi đó đột nhiên nổi gió lớn, làm ta... giật mình."
A Chúc thỉnh thoảng lại liếc nhìn làn khói đen giữa không trung.
Nàng phát hiện nó bắt đầu xao động, như muốn chọn một người trong số đám người trước mặt để nhập vào lần nữa.
Sau khi chết, quỷ hồn bình thường có màu đen nửa trong suốt.
Nếu quanh thân có khói đen quấn quanh, chứng tỏ nó từng hút tinh khí của người sống, muốn dựa vào đó tái tạo thân thể.
A Chúc từng đọc được điều này trong sách, lập tức cảnh giác.
Quả nhiên, đúng lúc mọi người còn đang suy đoán vì sao Tố Hoài trở thành như vậy, làn khói đen bất ngờ lao thẳng về phía đám đông!
Tim A Chúc như hụt một nhịp.
Nàng lập tức xông lên chắn trước mọi người, giơ lá bùa về phía khói đen đang lao tới.
Làn khói không hề dừng lại, đâm thẳng vào tay A Chúc.
Ngay sau đó, tiếng thét chói tai lại vang lên.
Âm thanh ấy như vọng từ vực sâu xa xôi, nhưng khi lọt vào tai lại giống hàng ngàn con kiến đang bò, cào lên màng nhĩ.
Mọi người không nghe thấy.
Họ chỉ cảm nhận được một luồng gió lạnh ập thẳng vào mặt, lập tức nhìn về phía A Chúc.
Khi thấy lá bùa trong tay nàng, ai nấy đều hiểu ra vài phần.
Triệu Mãn Kim vốn tin những chuyện này nhất, lập tức cảnh giác, chỉ hai ngón tay về phía A Chúc:
"Có tà ma phải không?!"