Chương 11: Đoàn viên
"Cái này thì ta thật sự không nhìn ra. Bên dưới đã hỏng hết rồi, chỉ còn toàn bùn tanh. Có lẽ cái giếng này lâu năm không được tu sửa nên mới sụp hoàn toàn như vậy."
Lúc ấy, một tỳ nữ đứng trong đám người lên tiếng:
"Không thể nào. Trong phủ năm nào cũng phái người xuống nạo vét đáy giếng, gia cố thành giếng, sao có thể là lâu năm không tu sửa được?"
Người thợ suy nghĩ một lát, chép miệng, mất kiên nhẫn nói:
"Ta có phải bộ khoái đâu. Ngươi bảo ta suy đi tính lại chuyện này, ta cũng chẳng nghĩ ra được. Trong các ngươi ai là người làm chủ? Mau quyết định đi, chúng ta còn phải sang nhà tiếp theo nữa."
Lời vừa dứt, mọi người đồng loạt nhìn về phía Triệu Tuyết Vô đang đứng sau A Chúc. Người thợ cũng thuận theo ánh mắt của họ mà nhìn sang.
Lúc này, hai tay Triệu Tuyết Vô đang túm lấy dây lưng trên y phục A Chúc, buồn chán nghịch mấy đầu chỉ trên đó.
A Chúc khẽ rung cánh tay một cái.
Triệu Tuyết Vô lập tức run lên, ngẩng đầu nhìn nàng bằng ánh mắt đầy tủi thân.
Thấy tất cả mọi người đều đang nhìn mình, Triệu Tuyết Vô có chút sợ hãi, rụt người lại, nửa khuôn mặt áp lên lưng A Chúc.
A Chúc bất đắc dĩ thở dài:
"Vậy thì đào một cái giếng mới đi."
Người thợ hỏi:
"Ngươi nói có tính không?"
A Chúc nghiêng đầu nhìn Triệu Tuyết Vô đang nép bên vai mình:
"Lục tiểu thư, lời ta nói có tính không?"
Triệu Tuyết Vô lập tức gật đầu lia lịa:
"Nương tử nói gì thì là cái đó!"
Nghe người nọ chính là lục tiểu thư, người thợ có chút sợ hãi, nuốt nước bọt, liếc nhìn đồng bạn. Trong mắt hai người đều là vẻ hoảng hốt như vừa thoát khỏi một kiếp, sau đó mới lắp bắp đồng ý.
Những người thợ chọn lại vị trí, vẽ một vòng tròn trên mặt đất. Chẳng bao lâu sau trời đã tối. Ban đêm không tiện làm việc, hơn nữa lúc tới họ cũng không mang theo dụng cụ đào giếng, đành hẹn ngày khác quay lại.
Chiêu Vu viện không có nước dùng, đám hạ nhân lại đói đến phải thắt chặt đai lưng. A Chúc thấy cây lê trong viện đang có quả, bèn sai mọi người hái lê xuống ăn, vừa lót dạ vừa giải khát.
A Chúc đang định mang hai quả cho Triệu Tuyết Vô thì tiền viện hiếm khi lại có người tới.
Một ma ma lớn tuổi nói:
"Giếng nước của Chiêu Vu viện đã sụp, gia chủ mời lục tiểu thư tới Thanh Di đường dùng bữa."
"A a a a a!"
Triệu Tuyết Vô ở trong phòng nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, lập tức hét lên. Ngay sau đó là tiếng đồ đạc đổ vỡ, nghe thôi cũng biết nàng cực kỳ kháng cự.
A Chúc đành từ chối:
"Ma ma, tình trạng của lục tiểu thư ngài cũng thấy rồi. Nàng thật sự không thích hợp tới nơi đông người. Ma ma vẫn nên trở về đi."
"Cô nương có điều không biết. Gia chủ thường xuyên ra ngoài buôn bán, rất hiếm khi ở nhà. Lần này khó lắm mới về phủ được lâu một chút, chẳng qua chỉ muốn cùng người nhà ăn một bữa cơm đoàn viên."
"Nhưng lục tiểu thư nàng..."
"Cô nương." Ma ma ngắt lời nàng. "Lão thân vào Triệu phủ khi cô nương còn chưa ra đời, chẳng lẽ lại không biết tình trạng của lục tiểu thư thế nào? Huống hồ trước đây cũng không phải chưa từng ăn cơm đoàn viên. Đây vẫn là nhà của chính lục tiểu thư, cô nương cẩn thận quá mức rồi."
Giọng điệu của ma ma không có gì quá đáng, nhưng từng chữ thốt ra lại như bị nghiến qua kẽ răng, khiến A Chúc nghe mà không thoải mái.
"Vậy cũng phải hỏi ý kiến lục tiểu thư chứ?"
"Ở Triệu phủ này, ý kiến của lục tiểu thư là thứ không quan trọng nhất."
Ma ma khẽ nâng cằm:
"A Chúc cô nương, ngươi mau dẫn lục tiểu thư tới Thanh Di đường đi, chớ để gia chủ và chủ mẫu chờ lâu."
Nói xong, ma ma xoay người rời đi, ném toàn bộ việc này lại cho A Chúc.
Tiếng đập phá trong phòng vẫn không ngừng. A Chúc nghe đến bực bội, vừa bước vào phòng ngủ đã suýt bị chiếc bình hoa bay tới đập trúng. May mà sức Triệu Tuyết Vô không lớn, bình hoa chỉ rơi xuống bên chân nàng.
"Lục tiểu thư."
"Tránh ra! Tránh ra!"
A Chúc bước qua những mảnh sứ vỡ trên đất, tiến lên nắm lấy tay Triệu Tuyết Vô.
Triệu Tuyết Vô giãy không ra, bèn càng gào thét dữ dội, như thể muốn xuyên thủng màng nhĩ của người khác.
Thế là A Chúc quyết định lấy độc trị độc.
Nàng cũng hét lên, hơn nữa còn hét to hơn Triệu Tuyết Vô, cố tình dùng tiếng mình át tiếng đối phương.
Quả nhiên thành công.
Triệu Tuyết Vô thấy A Chúc cũng hét, lập tức ngây người, im bặt.
"Kêu nữa đi! Đầu óc vốn đã ngốc rồi, còn muốn hét hỏng cả cổ họng nữa sao!"
Một tiếng quát này của A Chúc trực tiếp khiến Triệu Tuyết Vô đứng đờ ra.
"Triệu Tuyết Vô! Ngươi cho rằng ta muốn đi sao? Cả nhà ngươi chẳng có lấy một người bình thường! Người bát tự yếu mà ở chung với các ngươi, không chừng sốt cao mấy ngày cũng chẳng hạ! Ngươi là kẻ điên nhỏ, bọn họ là kẻ điên lớn, kẻ điên già!"
"Ngươi cũng không muốn đi đúng không? Được thôi, vậy ta cũng không đi. Đến lúc gia chủ, chủ mẫu trách tội xuống, ngài cũng đừng sợ. Muốn đánh muốn phạt gì cứ để nô tỳ chịu thay ngài. Nô tỳ từ nhỏ khổ gì mà chưa từng nếm qua, da dày thịt béo, chịu đòn giỏi lắm!"
Triệu Tuyết Vô bắt đầu sụt sịt, hai mắt ngấn nước nhìn A Chúc.
"Nương tử đừng giận, A Vô đi... A Vô đi ngay bây giờ!"
"Không được gọi ta là nương tử!"
Triệu Tuyết Vô vừa lau nước mắt vừa lập tức sửa miệng:
"A Chúc..."
Sau câu nói ấy, căn phòng im lặng vài giây.
Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi đó, A Chúc đã bình tĩnh trở lại. Nàng nắm cổ tay Triệu Tuyết Vô, kéo người ra ngoài.
"Ta biết ngươi sợ. Nhưng đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi."
Suốt quãng đường, Triệu Tuyết Vô yên lặng khác thường.
A Chúc kỳ quái nhìn nàng mấy lần, nàng chỉ cúi đầu nhìn mặt đất, im lặng bước đi.
A Chúc quả thật thấy có lỗi vì ép nàng phải đi, nhưng nàng cũng không muốn chỉ vì chút chuyện này mà bản thân bị phạt.
Sắp tới Thanh Di đường, A Chúc mới buông tay Triệu Tuyết Vô, lui sang bên phải phía sau nàng, giữ đúng thân phận chủ tử và nô tỳ.
Hai người vừa bước vào Thanh Di đường, các công tử, tiểu thư cùng di nương đã ngồi đầy đủ đều lộ vẻ kinh ngạc, dường như không ngờ Triệu Tuyết Vô thật sự sẽ tới.
Triệu Tuyết Vô không hành lễ, trực tiếp đi tới chỗ đối diện Lưu thị rồi ngồi xuống.
A Chúc cũng chỉ có thể đứng phía sau nàng.
Về phương diện lễ nghi, người trong Triệu phủ từ trước tới nay đều rất dung túng Triệu Tuyết Vô. Nếu có ngày nàng đột nhiên nghiêm chỉnh hành lễ, e rằng mới thật sự khiến người ta sợ mất mật.
Đây là lần đầu A Chúc thấy nhiều người cùng ngồi ăn như vậy.
Ở Phụng Ninh thôn, lúc mở tiệc, một bàn vuông cũng chỉ ngồi bốn người, nhiều lắm thì chen thêm vài người.
Nàng thấy mới lạ, bèn ngước mắt nhìn quanh một vòng.
Không ngờ ở gần cửa, nàng lại nhìn thấy tỳ nữ sáng nay đã gặp trong Hoài Hoa viện, người mà nàng nghi ngờ đã bị quỷ hồn nhập.
Tỳ nữ ấy còng lưng, đứng còn không vững, cả người lảo đảo như chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể ngã xuống ngay tại chỗ.
Đã thành bộ dạng này mà vẫn bị bắt đi theo...
Ánh mắt A Chúc dời tới nữ tử đứng trước Tố Hoài.
Không phải ai khác, chính là đại tiểu thư Triệu Lệnh Nghi.
A Chúc còn đang suy nghĩ thì nghe có người chua ngoa lên tiếng:
"Tiểu lục không hiểu quy củ thì thôi, sao đến cả tỳ nữ cũng chẳng biết lễ nghĩa như vậy?"
"Tiểu ngũ."
Triệu Mãn Kim trầm giọng gọi Triệu Lệnh Xu.
Nhưng nàng ta không có ý định ngậm miệng.
"Phụ thân dung túng tiểu lục cũng là chuyện hợp tình hợp lý, nhưng A Chúc chẳng qua chỉ là một nô tỳ. Chẳng lẽ ngài cũng muốn vì nàng mà trách tiểu ngũ sao?"
Triệu Mãn Kim bất đắc dĩ chép miệng.
Lưu thị ngồi bên tay phải thấy thế, vội vàng hòa giải:
"Nếu người đã đông đủ rồi thì dùng bữa đi. Tiểu ngũ, ta đặc biệt mời đầu bếp nổi danh từ kinh đô tới, làm món canh bát bảo mà ngươi thích nhất. Để nguội sẽ không ngon nữa đâu."
"Đa tạ mẫu thân."
Triệu Tuyết Vô vừa ngồi xuống đã bắt đầu động đũa, hoàn toàn không phối hợp với màn đối đáp của bọn họ, cũng chẳng có ý định tuân thủ quy củ trưởng bối phải động đũa trước.
Ánh mắt nàng đờ đẫn nhìn vào một điểm trên bàn.
Không ồn, không quậy, chỉ như đang hoàn thành nhiệm vụ, điên cuồng nhét thức ăn vào miệng.
Miệng đã đầy đến gần như không chứa nổi nữa, nàng vẫn tiếp tục nhét.
A Chúc đứng phía sau nhìn động tác của nàng, trong lòng không khỏi bất an.
Triệu Tuyết Vô ăn quá nhiều, đủ loại mùi vị trộn lẫn trong miệng, dạ dày dần cuộn lên buồn nôn. Sau đó nàng lại bị sặc, từ cổ tới mặt đỏ bừng, ho không ngừng.
A Chúc lập tức quỳ xuống bên cạnh nàng.
Thấy hai má Triệu Tuyết Vô phồng căng thức ăn, nàng không chút do dự đưa tay tới trước miệng nàng, tay kia vỗ mạnh sau lưng, sốt ruột giục:
"Nhổ ra! Mau nhổ ra!"
Triệu Tuyết Vô vừa ho vừa nôn khan.
Những người đang ngồi quanh bàn đều lộ vẻ ghét bỏ. Có người chịu không nổi, lập tức đặt đũa xuống, cố nén cảm giác buồn nôn.
"Đúng là đồ điên! Muốn nôn thì không thể ra ngoài nôn sao?"
"Đúng vậy. Phụ thân khó lắm mới về nhà một chuyến, mọi người còn muốn vui vẻ ăn một bữa cơm đoàn viên."
A Chúc đặt đống thức ăn Triệu Tuyết Vô vừa nhổ ra lên bàn, khiến sắc mặt những người kia càng khó coi.
Nàng nhanh chóng rút khăn tay lau miệng Triệu Tuyết Vô, lại lau tay mình, rồi quỳ dịch về phía trước lấy chiếc muôi trên bàn, múc một bát canh đưa tới bên môi nàng.
Triệu Tuyết Vô uống xong, sắc đỏ trên mặt mới dần lui xuống.
A Chúc đặt bát xuống, quay về phía Triệu Mãn Kim dập đầu:
"Gia chủ, tiểu thư nhà ta thân thể không khỏe, mong gia chủ cho phép nàng rời tiệc, trở về phòng nghỉ ngơi."
Triệu Mãn Kim không nói gì.
Ông cũng chẳng bị hành động của Triệu Tuyết Vô ảnh hưởng, vẫn như chưa có chuyện gì xảy ra, gắp một miếng tai heo đưa vào miệng, nhai rôm rốp.
"Bữa tiệc vừa mới bắt đầu, A Vô đã vội muốn đi, e là không ổn thì phải?"
A Chúc nhìn sang Lưu thị, vẻ mặt khó tin.
"Ta nói, tiểu thư nhà ta không khỏe."
"Về phòng cũng là ngồi, ở Thanh Di đường cũng là ngồi, có gì khác nhau?"
Lưu thị nói xong liền thở dài, dùng khăn che miệng, giọng nói với Triệu Mãn Kim đã mang theo tiếng nức nở:
"Chắc là bình thường thiếp thân làm chưa đủ tốt nên A Vô mới có khúc mắc trong lòng với thiếp thân. Gia chủ, đều là lỗi của thiếp thân, mới khiến mọi người đều mất vui..."
Triệu Mãn Kim cuối cùng cũng đặt đũa xuống, nuốt thức ăn trong miệng rồi chép miệng:
"Được rồi. Tiểu lục không muốn ở lại thì cứ về đi. Chẳng bao lâu nữa sẽ tổ chức hôn sự, trở về chuẩn bị trước cũng tốt."
Chuyện Triệu Tuyết Vô muốn cưới A Chúc, ngay từ lúc nàng chạy đi tìm Triệu Mãn Kim nhắc tới, cả phủ đã biết hết.
Nàng vừa khóc lóc, vừa lăn lộn, lại còn gào thét, muốn không biết cũng khó.
May mà Triệu phủ nằm ở nơi hẻo lánh, xung quanh không có hàng xóm nào khác.
"Nữ tử với nữ tử thành hôn, thật khiến người ta cười chết."
Khi A Chúc đỡ Triệu Tuyết Vô rời đi, từ phía bàn ăn bỗng truyền tới một giọng nói sâu kín.
Bước chân A Chúc đột nhiên dừng lại.
Nàng đang định quay đầu xem người vừa nói là ai thì đã bị Triệu Tuyết Vô kéo khỏi Thanh Di đường.
Nhưng nàng vẫn kịp nhìn thấy.
Ánh mắt nàng chạm phải một di nương. Người nọ nhanh chóng đánh giá A Chúc từ trên xuống dưới, sau đó cười khẩy rồi dời mắt đi.