Chương 16: Nửa mảnh

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Mở Chế Độ Đơn Giản · ~2.406 từ · 11 phút đọc · 16/96

Tuyết lớn lại rơi suốt nửa tháng. Mọi người đều bị vây trong những khu vực sinh hoạt cố định, Ngô Ưu đương nhiên cũng không ngoại lệ, chính thức bước vào chuỗi ngày bị ép phải ru rú trong nhà.

Thời tiết lạnh buốt khiến Ngô Ưu càng thêm lưu luyến ổ chăn ấm áp. Lúc này đã gần giữa trưa, nhưng nàng vẫn chẳng muốn dậy. Nghĩ bụng dù sao cũng không có ai tới cửa, cần gì phải làm khó bản thân, chi bằng nằm xuống ngủ tiếp cho sướng.

Nàng quấn chăn kín mít quanh người, thỏa mãn thở dài một tiếng, rồi trong lòng lại dâng lên chút cảm giác tội lỗi.

Hình như mình càng ngày càng lười rồi.

Ngô Ưu thử thò một tay ra khỏi chăn, vừa đưa ra đã bị hơi lạnh làm cho run bắn người, vội vàng rụt tay trở lại, tự sa ngã mà nghĩ: "Thôi thôi, lười thì lười vậy."

Triệu Thanh Tử vừa tới liền trông thấy người kia nằm trên giường, ngủ đến mức chẳng buồn nhúc nhích, trong lòng không khỏi buồn cười.

Trước đó Ngô Ưu từng dặn, nếu Triệu Thanh Tử tới thì cứ trực tiếp cho nàng vào, không cần thông báo. Vì thế hôm nay Ngô Ưu hoàn toàn không biết Triệu Thanh Tử sẽ đến, tất nhiên cũng chẳng có chút chuẩn bị nào.

Tiếng bánh xe lăn ma sát với mặt đất khiến người trên giường chú ý.

Ngô Ưu đoán là Triệu Thanh Tử tới, liền thò đầu ra khỏi chăn nhìn về phía cửa. Hôm nay Triệu Thanh Tử lại khoác một chiếc áo choàng màu hồng phấn, cuối hai sợi dây buộc còn treo hai quả cầu lông nhỏ.

Hôm nay sao đột nhiên đổi sang phong cách đáng yêu thế này?

Có điều bộ trang phục ấy quả thực khiến nàng thêm vài phần xinh xắn, bớt đi nét trầm tĩnh thường ngày, lại nhiều hơn chút hoạt bát.

Bên ngoài gió tuyết rất lớn. Dù có người che ô cho Triệu Thanh Tử, trên người nàng vẫn khó tránh khỏi dính một ít bông tuyết.

Thật ra Ngô Ưu lúc này hơi xấu hổ. Bộ dạng lười biếng này của nàng cuối cùng vẫn bị bắt gặp tại trận.

Xấu hổ thì xấu hổ, Ngô Ưu vẫn nhanh chóng bò dậy, đón Triệu Thanh Tử vào phòng.

Tuy Ngô Ưu chưa thức dậy, nha hoàn vẫn sớm thêm than vào lò sưởi trong phòng, lúc này vừa hay phát huy tác dụng.

Ngô Ưu chỉ mặc một bộ trung y. Bản thân nàng thì chẳng thấy có gì, bởi thứ này kín từ trên xuống dưới, so với quần áo thời hiện đại đã bảo thủ hơn rất nhiều.

Nhưng quan niệm của thời đại này dù sao cũng khác.

Triệu Thanh Tử nhìn Ngô Ưu như vậy, hai má hơi đỏ lên.

Thật ra giữa nữ tử với nhau, ăn mặc thế này vốn cũng chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng. Chỉ vì nàng có thêm những tâm tư khác nên lúc nào cũng khó tránh khỏi nghĩ lệch đi.

Sau khi sắp xếp cho Triệu Thanh Tử ngồi ổn thỏa, Ngô Ưu mới bắt đầu cảm thấy lạnh. Trên cánh tay nàng dường như đã nổi hết da gà, vội vàng chạy đến tủ tìm quần áo mặc vào.

Thấy Ngô Ưu đã ăn mặc chỉnh tề, trong lòng Triệu Thanh Tử thoáng qua chút tiếc nuối.

Rồi nàng lại phát hiện người kia còn chưa chải tóc, một đầu tóc đen cứ thế xõa dài sau lưng.

"Ngươi thì hay rồi, ngủ đến giờ này vẫn chưa chịu dậy."

Ngô Ưu nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Tuyết lớn thế này, muốn ra ngoài cũng chẳng được. Dù dậy hay không cũng không có việc gì làm. Nếu biết ngươi sẽ tới, ta đã chẳng lười biếng như vậy."

Triệu Thanh Tử cười khẽ: "Thế là ngươi lại trách ta sao? Nhìn bộ dạng tóc cũng chẳng buồn chải của ngươi đi. Nếu để người ngoài trông thấy thì còn ra thể thống gì nữa?"

Ngô Ưu vội lắc đầu: "Ta không trách ngươi. Tóc này thật sự quá khó xử lý. Dù sao hôm nay ta cũng không ra ngoài, A Tử ngươi lại chẳng phải người ngoài, cứ để nó như vậy đi."

Trong lòng Ngô Ưu âm thầm càu nhàu.

Ai dám trách ngươi chứ? Ngươi chính là đại lão phản diện đấy!

Nhưng điều Triệu Thanh Tử để ý lại chính là nửa câu sau.

Nghe Ngô Ưu nói không coi mình là người ngoài, tâm trạng nàng lập tức sáng sủa hơn vài phần.

Khóe môi cong lên. Nhìn Ngô Ưu tóc tai xõa dài tuy cũng có một vẻ đẹp lộn xộn khác biệt, nhưng trong lòng Triệu Thanh Tử vẫn ngứa ngáy, rất muốn tự tay chải tóc cho người trước mặt.

Ngô Ưu thấy nàng cứ nhìn tóc mình, còn tưởng nàng thật sự không chịu nổi nữa.

Nhưng nàng quả thực không biết làm.

Nếu hỏi kiểu tóc nào nàng thành thạo nhất, vậy chắc chắn chỉ có tóc đuôi ngựa.

Hay là gọi nha hoàn vào chải vậy.

Trước tiên vẫn nên giải thích với đại lão phản diện một tiếng.

"Ta gọi nha hoàn vào chải tóc cho ta."

"A Ưu, để ta chải tóc cho ngươi đi."

Hai người đồng thời lên tiếng, sau đó đều khựng lại, nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Nếu Triệu Thanh Tử đã muốn giúp, Ngô Ưu đương nhiên vui vẻ đồng ý.

Nàng đưa lược cho Triệu Thanh Tử, lại đặt hộp trang sức tới nơi thuận tay nàng, sau đó ngồi xổm xuống, quay lưng về phía nàng.

Tóc Ngô Ưu rất dài.

Triệu Thanh Tử đưa tay vuốt qua mái tóc trong lòng bàn tay, cảm nhận xúc cảm mềm mại ấy, nhịp tim bất giác nhanh lên đôi chút.

Nàng cố nhịn thứ ham muốn kỳ quái muốn vùi mặt vào tóc người kia hít một hơi thật sâu, khép mắt giây lát rồi lại mở ra, nghiêm túc chải tóc cho Ngô Ưu.

Vì Ngô Ưu đang ngồi xổm, Triệu Thanh Tử lo chân nàng sẽ tê nên chỉ chọn một kiểu búi Linh Xà tương đối đơn giản.

Nàng đưa tay tìm trong hộp trang sức, kinh ngạc phát hiện đồ trang sức của người này vậy mà ít chẳng kém mình.

Triệu Thanh Tử chọn vài món có hoa văn đẹp mắt cài lên tóc Ngô Ưu. Xác nhận không còn chỗ nào chưa ổn, nàng mới bảo Ngô Ưu đứng dậy.

Ngô Ưu cầm gương đồng, trong lòng cảm thán.

Không ngờ tay của đại lão phản diện lại khéo đến vậy.

Tại sao hai cái móng vuốt của mình học thế nào cũng không biết chứ?

Nàng thật lòng khen ngợi: "A Tử, tay ngươi thật khéo. Những chuyện tinh xảo thế này ta hoàn toàn không làm nổi."

Triệu Thanh Tử vừa thu dọn hộp trang sức vừa đáp: "Chẳng đáng là gì. Huống hồ sở trường của A Ưu nằm ở võ công. Ta nghĩ trong kinh thành này, người có thể thắng được ngươi e rằng chẳng có mấy ai."

Thấy nàng đang bận, Ngô Ưu cũng bước tới phụ thu dọn.

Sau khi sắp xếp xong, Ngô Ưu ngồi xuống bên cạnh Triệu Thanh Tử.

Nàng nhớ tới đường sá bên ngoài vẫn chưa hoàn toàn tan băng, đi lại chắc hẳn còn khó khăn, vậy vì sao hôm nay Triệu Thanh Tử lại tới tìm mình?

Nghĩ kỹ lại, nàng chợt phát hiện hình như hôm nay là sinh nhật mình.

Chẳng lẽ đại lão phản diện tới mừng sinh nhật cho ta?

Không thể nào đâu...

Ngô Ưu không dám hỏi thẳng. Hỏi như vậy chẳng khác nào chủ động đòi quà sinh nhật của người ta sao?

Đúng lúc Ngô Ưu còn đang suy nghĩ lung tung, giọng Triệu Thanh Tử vang lên bên tai:

"Hôm nay là sinh nhật ngươi, sao ngươi lại để nó trôi qua sơ sài như vậy?"

Nhìn đôi mắt cong cong đầy ý cười của đại lão phản diện, lòng Ngô Ưu bỗng mềm xuống.

Không ngờ thật sự vẫn có người nhớ sinh nhật nàng.

Triệu Thanh Tử lại liếc hộp trang sức của Ngô Ưu, thở dài: "Ngô tướng quân không cho ngươi tiền tiêu sao? Sao trang sức lại ít như vậy?"

Nghe thế, Ngô Ưu vội vàng giải thích: "Không phải! Là ta đem tiền đi mua binh khí hết rồi, ha ha..."

Nghe Ngô Ưu nói vậy, Triệu Thanh Tử cũng bật cười.

Nếu trang sức của nàng đã ít, vậy món quà hôm nay mình mang tới quả thật rất thích hợp.

Nàng khẽ phất tay.

Thị nữ đi theo bên ngoài lập tức bước vào, trên tay bưng một chiếc hộp gỗ sơn.

Triệu Thanh Tử nhận lấy chiếc hộp từ tay thị nữ rồi tự mình trao cho Ngô Ưu.

"Mở ra xem đi. Đây là quà ta tặng ngươi."

Hửm?

Thật sự có quà cho ta sao?

Trong lòng Ngô Ưu dâng lên niềm vui, nhẹ nhàng mở nắp hộp.

Ngay sau đó, nàng gần như bị ánh vàng bên trong làm lóa mắt.

Trong hộp là cả một bộ trang sức bằng vàng.

Ngô Ưu cảm thấy dù mình đeo cả bộ này đi xuất giá cũng chẳng quá đáng.

Lại nhìn kỹ chiếc hộp, nàng nhận ra đây là trang sức của Phúc Cẩm Vân.

Trời ơi.

Chẳng lẽ ta bám được phú bà rồi sao?

Phú bà, ôm ta đi!

Triệu Thanh Tử bị ánh mắt nóng rực của Ngô Ưu nhìn đến mất tự nhiên.

Chẳng lẽ món quà mình tặng quá tục khí?

Vừa nghĩ đến đó, trong lòng nàng liền hơi ảo não.

Nàng chưa từng tặng quà cho nữ tử, nhất thời cũng không biết nên tặng gì. Chỉ nhớ mỗi lần ca ca tặng đồ cho nha đầu ngốc kia đều tặng trang sức, thế là nàng cũng bắt chước.

Triệu Thanh Tử có chút thấp thỏm hỏi: "Sao vậy? Ngươi không thích sao? Nếu không thích, ta đổi món khác."

Không!

Ta rất thích!

Ngô Ưu lập tức ôm chiếc hộp vào lòng như báu vật, cứ như sợ bị người khác cướp mất.

"Không không không, ta rất thích! Không cần đổi!"

Nàng cẩn thận cất hộp đi, rồi lại bắt đầu phát sầu.

Ăn của người thì mềm miệng, nhận của người thì ngắn tay.

Nay nàng đã nhận món quà quý giá đến thế, chờ đến sinh nhật của đại lão phản diện, nàng nên tặng gì mới được?

Thôi, hỏi thẳng vậy.

Ngô Ưu ngồi trở lại bên cạnh Triệu Thanh Tử.

"A Tử, ngươi có thứ gì mình thích không? Hoặc có thứ gì đặc biệt cần cũng được."

Thứ đặc biệt muốn có sao?

Triệu Thanh Tử bắt đầu suy nghĩ.

Hình như nàng chẳng thiếu thứ gì, cũng không có vật gì đặc biệt muốn có.

Nếu nhất định phải nói...

Triệu Thanh Tử ngẩng mắt nhìn người đang cười rạng rỡ trước mặt.

Hôm nay Ngô Ưu không son phấn, búi tóc cũng đơn giản, nhưng lại do chính tay nàng búi lên. Tuy bớt vài phần quyến rũ, lại thêm nét tự nhiên thanh thoát.

Tim nàng bỗng đập mạnh.

Trong khoảnh khắc ấy, Triệu Thanh Tử chợt hiểu ra mình thật sự muốn thứ gì.

Chỉ tiếc, thứ ấy lại không thể nói cho Ngô Ưu biết.

Ngô Ưu nhận ra đại lão phản diện hình như rất thích nhìn chằm chằm mình.

Trong mắt nàng luôn có thứ cảm xúc Ngô Ưu không hiểu nổi, nhưng mỗi lần chỉ lóe lên rồi biến mất, khiến nàng chẳng thể nào nắm bắt.

Đúng lúc Ngô Ưu sắp chịu không nổi bầu không khí im lặng này, muốn lên tiếng phá vỡ nó thì Triệu Thanh Tử cuối cùng cũng mở miệng.

"Ta biết mình muốn thứ gì rồi. Nhưng thứ này không tiện nói. Ngươi lại gần một chút, ta lén nói cho ngươi."

Thứ gì muốn có mà thần bí vậy?

Ngô Ưu lập tức bị khơi dậy lòng hiếu kỳ, kéo ghế tới gần Triệu Thanh Tử hơn một chút.

Thấy Ngô Ưu tiến lại, Triệu Thanh Tử ra hiệu cho nàng hơi cúi người, ghé tai tới.

Ngô Ưu ngoan ngoãn làm theo.

Nhìn nữ tử trước mặt nghe lời như vậy, Triệu Thanh Tử bỗng nở một nụ cười có chút xấu xa.

Nàng ghé sát tai Ngô Ưu, khẽ nói:

"Không nói cho ngươi."

Hơi thở khi nàng nói lướt qua vành tai khiến Ngô Ưu ngứa ngáy.

Đến khi nghe rõ câu trả lời, Ngô Ưu mới nhận ra đại lão phản diện lại đang trêu mình.

Nàng lập tức cảm thấy oan ức.

Hừ!

Không nói thì không nói!

Ta chẳng tò mò chút nào!

Ngô Ưu kéo ghế ra xa một chút, ánh mắt nhìn Triệu Thanh Tử đầy ai oán.

Triệu Thanh Tử bị vẻ mặt ấy chọc cười đến nghiêng ngả.

Ngô Ưu mắt tinh, đúng lúc ấy phát hiện trên cổ nàng hình như treo thứ gì đó.

Hình như trước kia chưa từng thấy nàng đeo.

Thấy Ngô Ưu nhìn chằm chằm vào cổ mình, Triệu Thanh Tử liền hiểu nàng đang nhìn gì, bèn lấy vật đeo trên cổ ra.

Đó là nửa chiếc lược bị gãy.

Lược làm bằng ngọc, bên trên có khoan một lỗ nhỏ, xỏ qua một sợi dây màu đỏ.

Ngô Ưu bỗng hiểu ra đó là thứ gì.

"Đây là lược của mẫu thân ta."

Ngô Ưu khẽ nhíu mày: "Sao chỉ còn một nửa? Nửa còn lại ở chỗ ca ca ngươi sao?"

"Không. Nửa còn lại đã mất, chẳng biết hiện ở nơi nào."

Thấy vẻ mặt Triệu Thanh Tử hơi buồn, Ngô Ưu lập tức dừng chủ đề này.

Nàng giúp Triệu Thanh Tử đeo lại nửa chiếc lược ngọc lên cổ, vỗ nhẹ vai nàng, cười nói:

"Mất rồi thì thôi vậy. Dù sao cũng chỉ là một món đồ khiến người ta nhớ tới chuyện buồn."

Triệu Thanh Tử khẽ "ừ" một tiếng, cẩn thận đặt chiếc lược ngọc vào bên trong áo.

Mục lục
16 / 96
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây