Chương 17: Tang lễ
Đúng như Ngô Ưu đã nói, triều Dục quả thật chỉ phô trương thanh thế để dọa người.
Sau khi hoàng đế Đại Hân hứa cho họ một số lợi ích, quân Dục liền thu dọn hành trang, rút khỏi khu vực biên giới giữa hai nước.
Ngô Chiêm tuy bất mãn nhưng cũng chẳng thể làm gì.
Huống hồ không cần giao chiến vốn đã là một chuyện may mắn. Lúc này, điều quan trọng nhất vẫn là xử lý hậu quả của trận tuyết tai.
Tuy quan phủ đã thực hiện một loạt biện pháp cứu trợ, triều đình cũng cấp bạc cứu tế, nhưng số bạc phát từ trên xuống trải qua từng tầng quan viên địa phương cắt xén, đến tay dân chúng đã hao hụt chẳng còn bao nhiêu.
Ngô Chiêm siết chặt nắm tay, một lát sau lại buông ra, thở dài.
Hiện giờ võ quan thế yếu, ông có muốn quản cũng chẳng quản nổi đám người kia.
Thôi vậy.
Nếu không quản được người khác, trước tiên cứ làm tốt phần việc của mình.
Nhớ ra hôm nay còn phải giám sát binh sĩ thao luyện, Ngô Chiêm liền lên đường đến giáo trường.
Đi dọc con phố, dân chúng nhiệt tình chào hỏi ông. Thậm chí còn có người lấy rau cải, trứng gà trong nhà mang ra muốn tặng.
Ngô Chiêm chỉ mỉm cười rồi lần lượt từ chối.
Phần lớn dân chúng vốn sống không dư dả. Nếu là ngày thường thì còn được, nhưng giữa lúc tuyết tai thế này, những thứ ấy lại càng quý giá.
Đã nhìn quá nhiều bóng tối trong quan trường, sự chất phác của dân chúng trái lại càng khiến Ngô Chiêm cảm thấy an lòng.
Còn chưa tới giáo trường, tiếng binh sĩ thao luyện đã vọng từ xa.
Ngô Chiêm khẽ gật đầu, khá hài lòng.
Xem ra đám binh sĩ này không hề lười biếng.
Bước vào giáo trường, ông chợt phát hiện trên đài cao có một người đang đứng.
Người ấy mặc giáp bạc trắng, tóc buộc đuôi ngựa cao. Vì quanh năm phơi nắng nên làn da không trắng nõn như những nữ tử bình thường, nhưng giữa đôi mày lại toát ra vẻ anh khí.
Lúc này nàng chắp hai tay sau lưng, nghiêm túc quan sát binh sĩ dưới đài thao luyện.
Ngô Chiêm hơi kinh ngạc.
Chẳng phải người này đã tới Cẩm Châu diệt phỉ rồi sao?
Sao lại về nhanh như vậy?
Nữ tử trên đài cao cũng phát hiện Ngô Chiêm.
Nàng thu lại vẻ nghiêm nghị, cười với ông:
"Ngô tướng quân tới rồi."
Ngô Chiêm xuyên qua khu vực binh sĩ đang luyện tập, bước lên đài, cúi người chắp tay:
"Đại soái."
Trương Văn Kỳ chẳng để tâm, phất tay ra hiệu cho ông không cần câu nệ, bất đắc dĩ nói:
"Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, sao vẫn không sửa được?"
Ngô Chiêm vẫn nghiêm túc đáp: "Lễ không thể bỏ. Đại soái lần này tới Cẩm Châu diệt phỉ có thuận lợi không? Sao lại trở về nhanh như vậy?"
Nhắc đến chuyện này, Trương Văn Kỳ lập tức có vẻ phiền lòng.
Nàng thở dài: "Nạn phỉ vẫn chưa giải quyết được. Ngọn núi bọn chúng dựng trại vốn có địa thế hiểm trở, nay lại gặp tuyết lớn, đường lên núi càng khó đi hơn. Bệ hạ vì thế bảo chúng ta tạm trở về biên quan xử lý chuyện triều Dục trước."
Thấy mày Ngô Chiêm càng lúc càng nhíu chặt, Trương Văn Kỳ cố ý đổi chủ đề:
"Tiểu bá vương nhà ngươi dạo này thế nào? Ngươi không về mừng sinh nhật nàng, chẳng biết nàng sẽ tức thành bộ dạng gì."
Nghe nhắc tới nữ nhi, Ngô Chiêm cười khổ:
"Cũng chẳng còn cách nào. Quốc làm trọng, gia làm thứ, đành để nàng chịu thiệt một phen."
Trương Văn Kỳ biết người này trung quân ái quốc, không khỏi cảm thán thánh thượng quả thật có mắt nhìn người.
Thấy binh sĩ đã luyện gần xong, nàng dặn phó tướng sắp xếp nhiệm vụ hôm nay cho họ.
Sau đó Trương Văn Kỳ ra hiệu cho Ngô Chiêm đi theo, hai người đổi nơi khác nói chuyện.
Trương Văn Kỳ là thứ nữ của Thường An hầu, cũng là cô cô của Trương Bá Ngộ.
Năm nay nàng đã ba mươi lăm tuổi nhưng vẫn chưa xuất giá.
Vừa đi, nàng vừa trò chuyện với Ngô Chiêm:
"Nghe nói tiểu bá vương nhà ngươi giờ không còn thích cháu trai ta nữa, ngược lại để mắt tới khuê nữ phủ Vĩnh Định hầu."
Ngô Chiêm nghe vậy liền nhíu mày, khá bất ngờ.
Còn có chuyện này sao?
"Khuê nữ phủ Vĩnh Định hầu tướng mạo thế nào? Tính tình ra sao? Con bé nhà ta phải có người lợi hại một chút mới trấn được. Nếu tính tình quá mềm yếu, e rằng không ổn."
Trương Văn Kỳ bật cười.
Không ngờ Ngô Chiêm đã bắt đầu hỏi thăm đối phương.
Phản ứng này quả thật nằm ngoài dự đoán của nàng. Ban đầu nàng còn tưởng ông sẽ phản đối.
"Ngươi cũng là người kỳ lạ. Chẳng lẽ không nên kinh ngạc trước sao?"
Ngô Chiêm cười: "Ta nợ con bé quá nhiều. Nếu nàng thật sự thích, ta sẽ hết lòng ủng hộ, cần gì phải làm kẻ ác cản trở nàng?"
Ngô Chiêm tự biết mình mắc nợ nữ nhi quá nhiều.
Chỉ cần thứ gì có thể khiến nàng vui vẻ, ông đều không muốn ngăn cản, trừ phi thứ nàng cố chấp theo đuổi gây hại cho chính nàng.
Trương Văn Kỳ lắc đầu: "E rằng phải khiến ngươi thất vọng rồi. Ngươi ở biên quan lâu quá nên ngốc luôn rồi sao? Khuê nữ Vĩnh Định hầu nổi tiếng tính tình dịu dàng, sợ rằng chẳng trấn nổi vị nhà ngươi."
"À... dịu dàng cũng có cái hay của dịu dàng. Nếu có thể dạy con bé nhà ta biết thương người một chút thì càng tốt, tránh cho ngày nào nó cũng chạy nhảy khắp nơi, chẳng có chút dáng vẻ đứng đắn."
Trương Văn Kỳ ngẩng đầu nhìn trời.
Nàng phát hiện tuyết dường như đã có dấu hiệu ngừng, trong lòng lập tức mừng rỡ.
Cái thứ đáng ghét này cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
"Ta thấy tuyết có vẻ sắp ngừng. Dù sao biên quan cũng không còn chuyện lớn. Nếu được, ngươi cứ về nhà ăn Tết với nha đầu điên kia đi. Ta nghĩ nàng sẽ rất vui."
Ngô Chiêm lập tức động lòng.
Quả thật ông đã rất lâu không gặp Ưu Nhi.
Trên mặt ông hiện lên nét vui vẻ, trịnh trọng cảm tạ Trương Văn Kỳ.
Trương Văn Kỳ nhìn bộ dạng nghiêm chỉnh ấy của ông liền thấy đau đầu, vẻ mặt thêm vài phần mất kiên nhẫn:
"Ta nói ngươi sao cứ nói mãi không nghe vậy? Thật chịu không nổi ngươi."
Thấy Ngô Chiêm trái lại càng trở nên câu nệ, Trương Văn Kỳ chỉ biết thở dài.
Lúc này hai người đã đi tới trên tường thành.
Nhìn một vùng trắng xóa phía xa, Trương Văn Kỳ lại nhớ tới chuyện diệt phỉ thất bại, tâm trạng bất giác trầm xuống.
Hiện giờ tuyết lớn phong đường, lẽ ra không nên có thương nhân vào kinh, nhưng trên đời luôn có những kẻ vì tiền không tiếc mạng.
Thời tiết và đường sá ác liệt như vậy mà vẫn dám liều chết buôn bán.
Đám sơn phỉ vốn chuyên cướp thương khách qua đường.
Huống hồ hiện giờ vật tư đi đến đâu cũng quý giá, vậy mà vẫn có người dám mang gạo lương vào kinh buôn bán, chẳng khác nào chê mình sống quá lâu.
Trương Văn Kỳ thở dài, nhớ lại chuyện vài ngày trước, trong lòng rất khó chịu.
Đoàn thương nhân vào kinh kia đúng là tự chuốc lấy họa, nhưng dù sao họ cũng là con dân Đại Hân.
Khi nhận được tin, nàng đã biết không ổn.
Đáng tiếc dù dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới, nàng vẫn không ngăn được thảm kịch xảy ra.
Khi đến hiện trường, cả đoàn thương nhân chỉ còn một người sống sót.
Nàng đã cứu người ấy.
Nhưng sau khi được cứu, người kia chẳng hề vui mừng, chỉ mất hồn ôm chặt thi thể một người dưới đất, khóc đến ruột gan đứt từng khúc.
Trương Văn Kỳ quan sát kỹ, thấy khuôn mặt hai người giống hệt nhau, đoán hẳn là một đôi song sinh.
Trong lòng nàng không khỏi dâng lên nỗi bi thương.
Trương Văn Kỳ bẩm sinh vốn chẳng biết an ủi người.
Nếu nàng mở miệng, chỉ sợ lại làm tiểu tử kia đau lòng thêm, vì thế nàng chỉ lặng lẽ hỏi tên rồi đưa người về nhà.
Thấy Trương Văn Kỳ hơi thất thần, Ngô Chiêm lên tiếng:
"Đại soái có tâm sự sao? Là chuyện diệt phỉ?"
Trương Văn Kỳ hoàn hồn, khẽ cười: "Cũng xem như vậy. Chẳng phải chuyện gì lớn. Đi thôi, chúng ta không thể đứng đây nói chuyện mãi. Trong quân còn rất nhiều việc phải làm."
Nói xong, nàng bước nhanh quay về.
Ngô Chiêm cũng vội theo sau.
Lúc này tại Cẩm Châu, một đoàn người mặc đồ tang trắng đang khiêng quan tài đi trên quan đạo.
Nhờ quan phủ đã cho phủ đất lên mặt đường nên tuy tuyết vừa tan, đường cũng không quá trơn trượt.
Bên cạnh quan tài có một nam tử.
Dung mạo người ấy thanh tú, thậm chí còn đẹp hơn nhiều nữ tử bình thường, chỉ là đôi mắt lúc này vô thần, khuôn mặt tiều tụy đến đáng sợ.
Đợi đoàn người đi xa, những bách tính sống gần quan đạo mới bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
"Nhà ai thế? Ai mất vậy?"
"Nhà họ Mạc. Tiểu thư nhà họ mất rồi. Tạo nghiệt thật! Trời lạnh thế này, cần gì phải vì chút tiền ấy mà liều mạng?"
"Nhà họ Mạc? Là phú thương lớn ở Cẩm Châu chúng ta ấy sao?"
"Chứ còn ai nữa? Ngoài nhà họ ra, còn ai tham tiền đến mức chẳng cần mạng? Giờ thì hay rồi, mạng nữ nhi nhà mình cũng mất luôn. Ta thấy tinh thần thiếu gia nhà họ cũng chẳng khá hơn đâu. Nghe nói huynh muội hai người tình cảm tốt lắm. Haizz!"
Mạc Tử Ý không nghe thấy những lời bàn tán phía sau.
Hoặc có lẽ mấy ngày nay nàng luôn sống trong trạng thái mơ mơ hồ hồ.
Mọi người đều cho rằng người chết của Mạc phủ là tiểu thư.
Nhưng thật ra người chết là thiếu gia.
Hôm ấy, huynh trưởng nói phải vào kinh.
Mạc Tử Ý ham chơi nên nhất quyết đòi hắn dẫn mình theo.
Hắn không lay chuyển nổi nàng, cuối cùng đành đồng ý, chỉ dặn nàng nhất định phải theo sát, không được chạy lung tung.
Khi đi qua khu vực sơn phỉ hoành hành, hắn bắt nàng thay nam trang, còn bôi tro lên mặt nàng.
Khi ấy nàng còn cười hắn lo lắng quá mức.
Nhưng hắn nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên tâm, cuối cùng nhất quyết sai người đưa nàng về phủ.
Thái độ kiên quyết đến mức lần này Mạc Tử Ý cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành ngoan ngoãn quay về.
Trên đường trở về, nàng đột nhiên thấy tim đập loạn, cảm giác chẳng lành dâng lên mãnh liệt.
Mạc Tử Ý lập tức quay người, bỏ lại đám người hầu, chạy về nơi hai người chia tay.
Nào ngờ trước mắt lại là một cảnh tượng chẳng khác gì địa ngục.
Đám sơn phỉ cầm loan đao cười lớn ngông cuồng.
Máu đỏ văng trên nền tuyết trắng, chói mắt đến cực điểm.
Huynh trưởng của nàng khi đó vẫn chưa tắt thở.
Vừa thấy nàng, đôi mắt hắn hơi mở lớn, đôi môi mấp máy.
Mạc Tử Ý lập tức hiểu lời hắn muốn nói.
Chạy mau.
Đám sơn phỉ cũng phát hiện nàng, đồng loạt nở những nụ cười đầy ác ý.
Nàng liều mạng chạy ngược trở về.
Tiếng đuổi phía sau càng lúc càng gần, tuyệt vọng gần như bao phủ toàn thân.
Có lẽ vận khí nàng vẫn chưa hoàn toàn cạn.
Cuối cùng, một nữ tướng quân đã cứu nàng.
Nhưng nàng chẳng hề thấy vui.
Nàng tìm được thi thể huynh trưởng, ôm lấy cơ thể đã mất hơi ấm của hắn rồi bật khóc thất thanh.
Nữ tướng quân đưa nàng trở về nhà.
Mạc Tử Ý vốn tưởng Mạc phủ sẽ tổ chức tang lễ cho huynh trưởng.
Nào ngờ cuối cùng, tang lễ ấy lại biến thành tang lễ của chính nàng.
Phụ thân nói với nàng rằng người chết là nàng.
Còn nàng, từ nay chính là huynh trưởng của mình.
Ông nói người chết là Mạc Tử Ý, người sống sót là Mạc Tử Nghĩa.
Mạc Tử Ý chưa bao giờ biết một người có thể ích kỷ đến mức ấy.
Ông đã khiến ca ca nàng mất mạng, vậy mà đến khi hắn chết cũng không định để hắn được chôn cất dưới chính tên mình.
Nhưng nàng thế cô sức yếu, chẳng thể làm được gì.
Trong tay cầm linh vị khắc tên chính mình, Mạc Tử Ý chỉ thấy tất cả vô cùng châm biếm.
Nàng nghĩ, thật ra mình đúng là đã chết rồi.
Thứ chết đi chính là trái tim.
Đoàn người tiếp tục tiến vào núi.
Trên mặt ai nấy đều mang vẻ bi thương.
Cuối cùng họ cũng đến nơi an táng.
Mạc Tử Ý đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn người ôn nhu ấy từng chút, từng chút một bị đất vàng vùi lấp.
Trái tim nàng cũng theo đó từng phần, từng phần chìm vào tĩnh lặng.