Chương 7: Ám sát
"Có thích khách! Bảo vệ bệ hạ!"
Ngô Ưu không nói hai lời, lập tức muốn lao tới giúp.
Không ngờ nữ tặc vẫn có thể trà trộn vào!
Nhưng vừa định đi, tay áo nàng bỗng bị kéo lại.
Ngô Ưu cúi đầu.
Là Triệu Thanh Tử.
Không biết có phải ảo giác hay không, nàng dường như nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt đối phương.
Ngẫm lại...
Có lẽ Triệu Thanh Tử lo cho sự an nguy của hoàng đế.
Dù xét theo thiết lập nhân vật thì hơi khó tin, nhưng dù sao hoàng đế cũng là cữu cữu của nàng.
Ngô Ưu vỗ nhẹ bàn tay đang kéo tay áo mình.
"Không sao. Ta qua giúp một lát. Tặc nhân kia không làm bệ hạ bị thương được."
Triệu Thanh Tử hé miệng.
Trong lòng nghĩ:
Ngốc tử.
Ta lo cho ngươi.
Ai thèm lo cho tên hoàng đế nhu nhược kia.
Triệu Thanh Tử không muốn Ngô Ưu đi cứu hoàng đế.
Nhưng nàng không dám nói cho Ngô Ưu biết suy nghĩ thật trong lòng.
Người nàng ấy thích là mình ở ngoài mặt.
Một Triệu Thanh Tử dịu dàng ngoan ngoãn.
Nếu có một ngày nàng phát hiện ta thật ra là một quái vật đại nghịch bất đạo, máu lạnh ích kỷ...
Chúng ta còn có thể duy trì quan hệ hiện tại sao?
Triệu Thanh Tử buông tay.
Trên mặt lập tức đổi thành vẻ lo lắng sốt ruột.
"Ừm. A Ưu cũng phải cẩn thận."
Ngô Ưu mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhưng phía xa, nữ tặc đã giao chiến với cận vệ hoàng đế.
Võ công nữ tặc không yếu.
Thị vệ bình thường hoàn toàn không thể chế ngự nàng.
Tình hình khá khẩn cấp.
Ngô Ưu không suy nghĩ thêm.
Nàng tung người nhảy lên, đạp mặt hồ lao vào chiến trường.
Vì trên người không mang binh khí, Ngô Ưu chỉ có thể dùng tay không giao đấu với nữ tặc.
Mục tiêu của nàng là bắt sống.
Còn nữ tặc lại chiêu nào cũng muốn lấy mạng.
Bởi vậy Ngô Ưu nhanh chóng hơi rơi xuống thế yếu.
Đúng lúc ấy, phía bên kia cũng có một bóng người bay tới.
Trong tay cầm quạt xếp.
Gia nhập trận chiến.
Áp lực của Ngô Ưu lập tức giảm mạnh.
Nàng nghiêng đầu nhìn.
Là Trương Bá Ngộ.
Võ công của Ngô Ưu và Trương Bá Ngộ đều không yếu.
Nhưng nữ tặc nhỏ người, cực kỳ linh hoạt.
Trong chốc lát hai người vẫn chưa thể làm gì nàng ta.
Thị vệ xung quanh cũng không chen vào được.
Chỉ có thể đứng ngoài nhìn ba người giao đấu.
Nữ tặc càng lúc càng sốt ruột.
Nàng ta đã nhận ra kế hoạch hôm nay thất bại.
Trong lòng lập tức phát liều mạng.
Nữ tặc cắn răng chịu thẳng một chưởng của Ngô Ưu.
Mượn lực chưởng đẩy thân thể bay ngược ra sau, rơi thẳng xuống hồ.
Trên mặt nước lập tức loang ra một tầng đỏ nhạt.
Có lẽ nữ tặc đã hộc máu.
Ngô Ưu nhìn bàn tay mình.
Nàng không ngờ nữ tặc sẽ đột nhiên chịu một chưởng như vậy, nhất thời sơ ý nên bị lưỡi dao rạch một đường.
May mà vết thương không sâu.
Ngô Ưu thở phào.
Trong lòng lại đang nhe răng trợn mắt.
Cuộc sống cổ đại nguy hiểm quá!
Đau chết ta rồi!
Thị vệ đã bắt đầu công việc vớt người và truy bắt sau đó.
Ngô Ưu cũng không tiếp tục tham gia.
Trong suốt quá trình bị ám sát, hoàng đế vẫn vô cùng bình tĩnh.
Không hổ là người từng trải qua sóng gió lớn.
Ông ban thưởng và khen ngợi Ngô Ưu cùng Trương Bá Ngộ.
Khi hỏi Ngô Ưu muốn được thưởng gì, đầu óc nàng lập tức trống rỗng.
Ký ức của nguyên chủ ngoài võ học, Trương Bá Ngộ và phụ thân ra thì gần như chẳng có gì đáng kể.
Còn bản thân Ngô Ưu là người hiện đại.
Hiện giờ nàng cũng chẳng có mong cầu đặc biệt.
Cuối cùng chỉ có thể đáp:
"Thần nữ không biết."
Hoàng đế nhìn thiếu nữ dưới điện với vẻ mặt mờ mịt.
Lại nhớ tới lời đồn gần đây trong thành.
Ánh mắt khẽ động.
Ông cầm giấy bút trên bàn, bắt đầu viết gì đó.
Ngô Ưu không dám ngẩng đầu.
Thấy hoàng đế mãi không lên tiếng, trong lòng bắt đầu căng thẳng.
Chẳng lẽ nàng làm gì không đúng?
Chọc giận long nhan rồi?
Bỗng trước mắt xuất hiện một đôi giày màu vàng sáng.
Không cần nghĩ cũng biết là ai.
Sau đó một tờ giấy đã gấp xuất hiện trước mắt nàng.
"Vậy trẫm tạm thời giữ phần thưởng cho ngươi. Đây là một đề nghị trẫm dành cho ngươi. Về nhà rồi mở ra xem."
Ngô Ưu nhận tờ giấy vẫn còn thoang thoảng mùi mực.
Sau khi khấu tạ hoàng ân, nàng trở về chỗ ngồi.
Lúc đứng lên, ánh mắt vừa vặn chạm Trương Bá Ngộ.
Đối phương lập tức ghét bỏ quay mặt đi.
Ngô Ưu bĩu môi.
Tính khí gì vậy!
Đáng đời cô độc tới già!
Sau một phen hỗn loạn, Bách Hoa Yến vẫn tiếp tục.
Nhưng trải qua biến cố vừa rồi, hứng thú của mọi người ít nhiều đã giảm.
Hoàng đế và hoàng hậu cũng trở về cung trước.
Lý Oánh Oánh đương nhiên phải đi cùng.
Ngô Ưu nhìn nàng có vẻ buồn bực.
Lý Oánh Oánh nằm bò trên bàn, chu môi, mắt vẫn nhìn Trương Bá Ngộ.
Trương Bá Ngộ hình như cũng có chút tiếc nuối.
Trên mặt mang vẻ bất đắc dĩ.
Hắn dùng khẩu hình nói gì đó với Lý Oánh Oánh.
Ngô Ưu chăm chú phân tích.
Hình như là:
"Lần sau nhất định."
Ngô Ưu đang âm thầm vui vẻ xem hai nhân vật chính tình tứ thì tay phải bỗng bị người nắm lấy.
Nàng cúi đầu.
Triệu Thanh Tử đang cau mày xem xét vết thương trên tay nàng.
Vẻ mặt thiếu nữ cực kỳ nghiêm túc.
Giữa mày hiện rõ lo lắng.
Sau đó nàng lấy khăn tay của mình ra, cẩn thận băng vết thương cho Ngô Ưu.
Không hiểu vì sao, tim Ngô Ưu bỗng đập nhanh hơn một chút.
Nhận ra sự khác thường của mình, nàng lập tức kinh hãi.
Không hổ là đại phản diện.
Vừa rồi nàng suýt nữa lại bị lừa.
Đây chắc chắn chỉ là vẻ ngoài ngụy trang.
Nàng chỉ cần làm một tên hề khiến Triệu Thanh Tử cảm thấy thú vị là đủ.
Những thứ khác không cần nghĩ.
Ngô Ưu cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại.
Không ngừng nhắc nhở trong lòng.
Người này rất nguy hiểm.
Không thể nào thật sự quan tâm tới mình.
Triệu Thanh Tử chăm chú băng vết thương cho Ngô Ưu.
Nhưng bóng tối trong lòng lại không ngừng sinh trưởng.
Dám làm nàng bị thương?
Ta nhất định phải bắt được ngươi.
Khiến ngươi hối hận vì đã tới thế gian này!
Ngô Ưu nhìn bàn tay mình đã được băng xong.
Nhưng không hiểu Triệu Thanh Tử đang nghĩ gì mà vẫn chưa buông tay.
Cảm nhận hơi ấm trong lòng bàn tay đối phương, mặt Ngô Ưu hơi nóng lên.
"A Tử, sao vậy?"
Triệu Thanh Tử lập tức hoàn hồn khỏi cơn tức giận.
Trên mặt lại hiện lên nụ cười dịu dàng như thường ngày.
"Không có gì. A Ưu thật không biết chăm sóc bản thân."
Ngô Ưu nhìn chiếc khăn tay trắng trên lòng bàn tay.
Trên đó thêu trúc xanh.
Chất liệu nhìn qua cũng rất tốt.
Khăn tay thường là vật thân cận của nữ tử.
Vết thương trên tay nàng đang chảy máu.
Hiện tại chắc chắn đã làm bẩn.
Ngô Ưu hơi áy náy.
"Khăn này sau này ta giặt sạch rồi đem trả cho ngươi."
Triệu Thanh Tử nghe vậy hơi không vui.
"Không cần. Khăn như vậy ta có rất nhiều. Huống hồ so với cây trâm ngươi tặng ta thì chẳng đáng là gì."
Ta đâu có ý đó!
Ta đang nói nó cũng xem như vật gần người.
Ai đang tính giá trị ngang nhau với ngươi chứ!
Triệu Thanh Tử lại nhớ tờ giấy vừa rồi hoàng đế đưa Ngô Ưu.
Trong lòng có chút tò mò.
Muốn hỏi thì lập tức hỏi.
"Trên tờ giấy bệ hạ cho ngươi viết gì?"
"Bệ hạ bảo ta về nhà mới mở. Ta cũng chưa biết viết gì."
"Ồ..."
Triệu Thanh Tử cực kỳ tò mò.
Nhưng lại ngại nói ra.
Ngô Ưu thấy nàng hơi mất tự nhiên.
Trong lòng bỗng động.
Chẳng lẽ nàng cũng muốn xem?
Ngô Ưu nhìn quanh.
Thấy chẳng có ai để ý bên này, nàng hơi cúi người, ghé sát tai Triệu Thanh Tử nói nhỏ:
"Đợi yến hội kết thúc, ta cho ngươi xem."
Hơi thở nóng của Ngô Ưu lướt qua tai.
Triệu Thanh Tử cảm thấy tai phải ngưa ngứa.
Mặt lại bắt đầu đỏ.
Những suy nghĩ u ám hung bạo trong lòng cũng tạm thời bị đè xuống.
Nàng khẽ gật đầu.
Bách Hoa Yến tiếp tục bình thường.
Ngô Ưu và Triệu Thanh Tử đều không có khuê trung mật hữu để gặp gỡ.
Nguyên chủ coi thường những tiểu thư yểu điệu, quanh năm chỉ lăn lộn với đám bằng hữu ăn chơi.
Từ khi Ngô Ưu xuyên tới, nàng có thể trốn đám công tử ăn chơi kia bao xa thì trốn bấy xa.
Triệu Thanh Tử hai chân bất tiện, quanh năm ở trong phòng, không thích ra ngoài.
Tin tức lớn nhỏ trong kinh thành đều do thuộc hạ tổng hợp rồi báo cho nàng.
Vì vậy nàng cũng chẳng có bằng hữu gì.
Trước khi Triệu Thanh Thư yêu Lý Oánh Oánh, nàng thậm chí còn không biết vị biểu tỷ này trông như thế nào.
Bởi hai người chưa từng gặp.
Lại càng đừng nói những hoàng tử công chúa khác.
Vì thế bên kia người ta tụm ba tụm năm, vui vẻ náo nhiệt.
Còn hai người bên này chỉ có thể nhìn người khác náo nhiệt.
Cả hai đều cảm thấy có chút chán.
Cuối cùng thương lượng rời đi trước.
Dù sao một người là tiểu bá vương nổi tiếng kinh thành.
Người kia là tiểu thư tàn tật nổi tiếng kinh thành.
Cũng chẳng ai có ý định làm mai cho hai người.
Sau khi ra khỏi cửa, Ngô Ưu đưa tờ giấy cho Triệu Thanh Tử.
Bản thân quay đi lấy chủy thủ.
Triệu Thanh Tử mở tờ giấy ra.
Vừa đọc xong đã kinh ngạc mở lớn mắt.
Lúc này Ngô Ưu cũng đã lấy chiếc hộp đựng chủy thủ xuống.
Nàng đang định tặng cho Triệu Thanh Tử.
Nhưng vừa quay lại đã thấy thiếu nữ mở to mắt, nhìn chằm chằm tờ giấy trong tay.
Rốt cuộc viết gì mà khiến đại phản diện chấn kinh như vậy?
Ngô Ưu bước tới.
Đang định ghé đầu xem thì Triệu Thanh Tử lập tức cuống quýt gấp tờ giấy lại.
Ngô Ưu hơi nghi hoặc.
"Sao vậy? Bệ hạ viết gì?"
Triệu Thanh Tử cố giữ sắc mặt bình thản.
"Không có gì. Bệ hạ muốn chọn thê tử cho ngươi."
Ngô Ưu suýt đánh rơi chiếc hộp trong tay.
Giọng nói cũng run lên.
Tràn đầy khó tin.
"Thành thân?"
Triệu Thanh Tử mặt không đổi sắc, tim không đập loạn.
"Phải. Bệ hạ muốn chọn thê tử cho ngươi."
Sắc mặt Ngô Ưu hơi xanh.
Trong lòng dâng lên cảm giác hoang đường.
Người thống trị ở dị thế đều hài hước đến vậy sao?
Hay vì nàng từng tỏ tình với Triệu Thanh Tử nên mới thành ra thế này?
Triệu Thanh Tử thấy sắc mặt nàng thay đổi liên tục.
Lại nghĩ tới nội dung thật trên tờ giấy.
Không hiểu vì sao nàng chỉ đơn giản là không muốn Ngô Ưu biết.
Ngô Ưu chấn kinh một lúc mới hoàn hồn.
Bỗng nhớ ra mình vẫn chưa đưa chủy thủ cho Triệu Thanh Tử.
Nàng đưa chiếc hộp ra.
"Thứ này ta tặng ngươi. Có thể dùng để phòng thân. Tuy cái tên của nó hơi... khó nghe một chút."
Triệu Thanh Tử nhẹ nhàng nhận chiếc hộp.
Không hiểu vì sao người này lại thích màu đỏ đến thế.
Không chỉ y phục thường mặc màu đỏ.
Ngay cả hộp quà cũng đỏ rực.
Nàng mỉm cười, tiện tay giấu tờ giấy hoàng đế ban xuống dưới chiếc hộp.
"Cảm ơn A Ưu. Hôm nay ngươi bị thương, phải dưỡng cho tốt."
Ngô Ưu nghe vậy liền lắc lắc bàn tay, ý bảo mình không sao.
Lại thấy nha hoàn thường đi cùng Triệu Thanh Tử hôm nay không có mặt.
Hai chân nàng bất tiện.
Tự trở về cũng không an toàn.
Vì thế Ngô Ưu đích thân đưa nàng tới tận cửa phủ Vĩnh Định Hầu.
Hai người chia tay tại đó.
Triệu Thanh Tử trở về phòng.
Phát hiện ca ca mình vẫn còn nằm bò trên bàn ngủ.
Trong mắt nàng lập tức hiện lên chút ý cười.
Lại nghĩ tới thủ phạm khiến hắn say ngủ chính là mình.
Nàng tinh nghịch thè lưỡi.
Hôm nay trời hơi lạnh.
Có lẽ vì mùa đông càng lúc càng gần.
Triệu Thanh Tử lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người ca ca đang ngủ.
Cẩn thận chỉnh lại góc chăn.
Sau đó nàng ngồi bên cửa sổ, mở chiếc hộp ra.
Bên trong là một cây chủy thủ màu đen.
Nhìn kỹ.
Tên của nó là Tiểu Hắc.
Nhớ lại vẻ mặt khó nói thành lời của Ngô Ưu lúc đưa nó, Triệu Thanh Tử không nhịn được bật cười.
Sau đó nàng lại lấy tờ giấy kia ra, vuốt phẳng rồi nhìn.
Trong mắt hiện lên vẻ trầm tư.
Vì sao hoàng đế lại nóng lòng muốn nàng và Ngô Ưu thành hôn như vậy?
Chẳng lẽ biên quan xảy ra chuyện?
Triệu Thanh Tử vốn định trực tiếp hủy tờ giấy.
Nhưng vì chút tư tâm sâu trong lòng, cuối cùng nàng vẫn giữ lại.
Nàng khẽ thở dài.
Sau đó cẩn thận gấp tờ giấy lại.
Đặt chung với cây chủy thủ Tiểu Hắc và cây trâm bướm Ngô Ưu từng tặng.
Rồi cẩn thận khóa kín tất cả.