Chương 8: Trời sinh một đôi
Sau khi hành thích thất bại, Giang Hồng men theo những nơi hẻo lánh mà chạy trốn. Dọc đường nàng gặp không ít binh lính truy bắt, nhưng đều lần lượt tránh được.
Cơn đau dữ dội từ lồng ngực truyền tới khiến nàng không nhịn được mà rên khẽ. Khóe môi rỉ ra một vệt máu, nàng chẳng mấy để tâm, chỉ tiện tay dùng tay áo lau đi.
Lúc này trời đã dần tối, chính là thời cơ tốt để chạy trốn. Cuộc ám sát hôm nay là do nàng quá bất cẩn, một thân một mình xông vào chẳng khác nào tự tìm đường chết. May mà nàng khá thông thuộc địa hình kinh thành, vì vậy quá trình trốn chạy vẫn tương đối thuận lợi.
Cẩn thận quan sát động tĩnh xung quanh, Giang Hồng dè dặt tiến về phía ngoài thành. Lính canh ở cổng thành nhiều gấp đôi ngày thường, muốn ra khỏi thành rõ ràng khó hơn trước rất nhiều.
Nhìn binh lính dày đặc cả trên tường thành lẫn dưới cổng, Giang Hồng không khỏi nóng ruột.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe ngựa từ xa chạy tới. Hai mắt Giang Hồng sáng lên. Đợi xe ngựa đi ngang qua, nàng tung người nhảy lên, bám vào gầm xe ẩn mình.
Lính giữ thành chặn xe lại để kiểm tra.
Nằm dưới gầm xe, Giang Hồng nghe được cuộc đối thoại của bọn họ, biết đây là xe ngựa của phủ Vĩnh Định Hầu, lần này ra khỏi thành dường như là để đón người.
Đương nhiên, những chuyện ấy chẳng liên quan gì tới Giang Hồng. Bất kể là xe của phủ nào, chỉ cần có thể đưa nàng ra khỏi cổng thành, nàng sẽ có thể an toàn trở về nhà.
Nghĩ tới người ở nhà có lẽ vẫn chưa biết tin cuộc ám sát thất bại, lòng nàng càng thêm sốt ruột, chỉ mong chiếc xe này mau chóng ra khỏi thành. Có lẽ nguyện vọng của nàng quá mãnh liệt, xe ngựa cuối cùng cũng thuận lợi vượt qua vòng kiểm tra của lính canh rồi chạy ra ngoài.
Đi được một quãng, Giang Hồng lăn người khỏi gầm xe. Có lẽ động tác quá mạnh làm động tới vết thương, nàng không nhịn được hít mạnh một hơi vì đau.
Sau đó, nàng ôm ngực, khập khiễng đi về một hướng khác.
Nhưng nàng không hề hay biết, chẳng bao lâu sau khi nàng rời khỏi, chiếc xe ngựa kia liền dừng lại. Một lão giả áo đen vén rèm xe, nhìn về hướng Giang Hồng vừa rời đi, sau đó lặng lẽ đuổi theo.
Giang Hồng vừa chạy vừa quan sát động tĩnh bốn phía. Xác nhận phía sau không có gì bất thường, nàng mới tiếp tục đi đúng hướng. Từ xa dần hiện ra một căn nhà đơn sơ, ánh nến vàng ấm hắt lên cửa sổ, giữa màn đêm trông đặc biệt nổi bật.
Giang Hồng khẽ gõ cửa. Một nữ tử dung mạo xinh đẹp nhanh chóng mở cửa, đón nàng vào trong.
Hai người thu dọn hành lý xong, định nhân lúc đêm tối mau chóng rời khỏi kinh thành. Nào ngờ vừa bước ra khỏi rừng liền thấy một chiếc xe ngựa đang đỗ bên đường.
Giang Hồng nhìn kỹ, nhận ra đó chính là chiếc xe đã đưa nàng ra khỏi thành, trong lòng lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Phía sau đầu chợt có chưởng phong ập tới. Nàng còn chưa kịp phản ứng, bên cổ đã đau nhói, trước mắt lập tức tối sầm.
Vân Cô chính là lão giả áo đen kia. Sau khi đánh ngất hai người, nàng đưa cả hai lên xe ngựa rồi đánh xe trở lại trong thành.
Trong mật thất, Triệu Thanh Tử mỉm cười nhìn Giang Hồng cùng nữ tử kia bị trói kín mít như bánh chưng giữa đại sảnh. Lúc này cả hai vẫn chưa tỉnh lại. Vân Cô đứng phía sau nàng, trên mặt không có bao nhiêu cảm xúc.
"Ngủ ngon thật đấy. Vân Cô, dội nước cho các nàng tỉnh lại."
Một thùng nước lạnh dội xuống, hai người giữa đại sảnh lập tức bừng tỉnh.
Giang Hồng còn đỡ, nhưng nữ tử xinh đẹp bên cạnh nàng thì chẳng dễ chịu chút nào, toàn thân run lên từng cơn như lạnh đến không chịu nổi.
Cảm nhận được người bên cạnh đang run rẩy, Giang Hồng lập tức sốt ruột:
"Ngọc Nhi, ngươi không sao chứ?"
"Lạnh... lạnh quá."
Giang Hồng đau lòng vô cùng, nhưng tay chân đều bị trói chặt, chẳng thể làm gì. Nàng giận dữ nhìn người ngồi phía trên. Thấy đối phương ngồi trên xe lăn, lại nhớ tới chiếc xe ngựa hôm nay thuộc phủ Vĩnh Định Hầu, trong đầu lập tức lóe lên một cái tên.
"Triệu Thanh Tử!"
Triệu Thanh Tử chống một tay lên má, vẫn giữ nụ cười trên môi, chỉ là ý cười hoàn toàn không chạm tới đáy mắt. Nàng lười biếng đáp:
"Đoán đúng rồi. Ngươi thật thông minh."
Giang Hồng có nằm mơ cũng không ngờ mình lại ngã vào tay một kẻ tàn phế nổi danh khắp kinh thành. Nàng vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, nhưng lại chẳng thể làm gì.
Trực giác mách bảo nàng rằng Triệu Thanh Tử hoàn toàn không giống với lời đồn trong kinh thành. Người này rất nguy hiểm.
Liếc nhìn người bên cạnh đang lạnh đến run lẩy bẩy, Giang Hồng nghiến răng:
"Chuyện ám sát do một mình ta làm, Ngọc Nhi vô tội. Ngươi thả nàng đi!"
"Vô tội?"
Dường như cảm thấy hai chữ ấy vô cùng buồn cười, giọng Triệu Thanh Tử mang theo ý châm chọc:
"Tạm không nói nàng có vô tội hay không. Chỉ là hoa khôi hàng đầu của Túy Hồng Lâu từ bao giờ lại đổi tên thành Ngọc Nhi rồi? Ta nói có đúng không, Lệ Nương?"
Sắc mặt Lệ Nương vốn đã trắng bệch, nghe vậy thân thể càng co rúm lại.
Không ngờ Triệu Thanh Tử lại điều tra rõ ràng đến thế, cảm giác bất an trong lòng Giang Hồng càng nặng.
"Mặc kệ nàng tên gì, chuyện ám sát cũng không liên quan đến nàng. Có chuyện gì cứ nhắm vào ta! Ngươi thả nàng ra!"
Ngón tay Triệu Thanh Tử khẽ gõ lên mặt bàn. Từng tiếng, từng tiếng đều như gõ thẳng vào lòng Giang Hồng.
Triệu Thanh Tử dường như chẳng nghe thấy lời nàng, chỉ khép mắt dưỡng thần.
"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Nếu muốn lĩnh thưởng, cứ trực tiếp đưa ta tới quan phủ là được. Vì sao còn phải liên lụy người khác?"
Triệu Thanh Tử mở mắt.
"Trong đầu ngươi chỉ chứa được mấy thứ nhàm chán ấy thôi sao?"
Giang Hồng nghi hoặc:
"Vậy ngươi muốn thế nào? Mục đích của ngươi là gì?"
Mục đích là gì ư?
Đương nhiên là vì ngươi đã làm tổn thương người không nên làm tổn thương.
Sau khi xảy ra chuyện ám sát, Triệu Thanh Tử đã âm thầm sai người điều tra thân phận thích khách. Cuối cùng nàng không ngờ thích khách ấy lại chính là người mình từng thuê.
Trước đây, bởi Triệu Thanh Tử chưa bao giờ trực tiếp gặp Giang Hồng, hơn nữa còn cố tình che giấu thân phận để tránh để lại phiền phức không cần thiết, nên mọi chuyện trong kế hoạch đã bị hủy bỏ kia đều do thuộc hạ xử lý, đến cả Vân Cô cũng chưa từng lộ diện.
Nhờ quan hệ từng hợp tác, Triệu Thanh Tử dễ dàng nắm được tung tích của Giang Hồng. Nhưng khi tiếp tục điều tra, nàng lại phát hiện vụ hoa khôi bỏ trốn từng náo động một thời gian trước cũng do Giang Hồng gây ra.
Triệu Thanh Tử nổi hứng muốn chơi một phen.
Chỉ tiếc Giang Hồng giấu Lệ Nương quá kỹ, nhất thời không tìm ra người. Vì vậy Triệu Thanh Tử mới bày kế này, bắt cả hai cùng một lúc.
Khóe môi khẽ cong lên, Triệu Thanh Tử ra hiệu Vân Cô đẩy mình tới trước mặt Lệ Nương. Nàng nâng cằm Lệ Nương, ép đối phương phải ngẩng đầu nhìn mình.
Có lẽ cảm thấy nhục nhã, Lệ Nương quay mặt sang một bên.
"Gương mặt này quả thật không tệ, chẳng hổ là hoa khôi hàng đầu. Không biết lát nữa rạch thêm vài đường lên đó, có phải sẽ càng khiến người ta thương tiếc hơn không?"
Giọng Triệu Thanh Tử nhẹ tênh, cứ như chỉ đang nói tối nay ăn món gì.
Lệ Nương nghe vậy càng run dữ dội.
Giang Hồng không ngừng giãy giụa, dây thừng cọ vào da đến rách cả da thịt, nhưng nàng hoàn toàn không để ý, chỉ liên tục gào lên:
"Có chuyện gì cứ nhắm vào ta! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì! Ta đã đắc tội ngươi ở đâu! Ngươi buông nàng ra!"
Triệu Thanh Tử buông tay khỏi cằm Lệ Nương, trên mặt thoáng hiện vẻ trêu chọc.
"Ngươi hét lớn như vậy làm gì? Chẳng lẽ giữa hai người các ngươi thật sự có gì đó?"
Thật ra dựa theo kết quả điều tra, Giang Hồng ám sát Hoàng thượng chính là vì Lệ Nương.
Điều tra kỹ lai lịch của Lệ Nương mới phát hiện nàng là con gái của một viên quan từng phạm tội, tên thật là Hồ Ngọc.
Giang Hồng đối xử với nàng vô cùng đặc biệt, hiển nhiên là một người cực kỳ quan trọng.
Tuy trước mặt Ngô Ưu, Triệu Thanh Tử thường bất giác đỏ mặt thẹn thùng, nhưng bản chất bên trong nàng chưa bao giờ thay đổi. Người khác dùng cách nào làm tổn thương nàng, nàng sẽ dùng chính cách ấy trả lại.
Nếu Giang Hồng đã làm tổn thương người nàng quan tâm, vậy nàng sẽ trả thù trên người Lệ Nương.
Để Giang Hồng đứng bên cạnh tận mắt chứng kiến mà chẳng thể làm gì. Đến lúc ấy, biểu cảm của Giang Hồng nhất định sẽ rất thú vị.
Trong mắt lóe lên ánh sáng không mấy thiện ý, Triệu Thanh Tử cầm dao găm chậm rãi lướt trên gương mặt Lệ Nương, nhưng mãi vẫn không thật sự ra tay.
Lửa giận thiêu đốt trong lòng, nhưng bản thân lại chẳng thể làm gì. Giang Hồng chỉ còn cách chửi rủa, muốn kéo lửa giận của Triệu Thanh Tử sang mình để nàng buông tha Ngọc Nhi.
"Triệu Thanh Tử, ngươi đúng là quái vật hai mặt! Đồ tàn phế!"
Triệu Thanh Tử nghe nàng mắng với vẻ đầy hứng thú.
"Tiếp tục."
"Ngươi là ác quỷ! Chẳng trách lại được loại người như Ngô Ưu để mắt tới. Hai người các ngươi, một ác bá, một tàn phế, quả đúng là trời sinh một đôi!"
"Keng!"
Dao găm trong tay Triệu Thanh Tử rơi xuống đất.
Vì sao trong lòng mình lại... hơi vui?
Hơi nóng dâng lên hai má. Triệu Thanh Tử không cần nghĩ cũng biết mặt mình nhất định đã đỏ bừng.
Giang Hồng thấy dao găm của Triệu Thanh Tử rơi xuống, sắc mặt lại đỏ rực, còn tưởng nàng tức đến phát điên.
Trong lòng lập tức mừng thầm.
Xem ra Triệu Thanh Tử cực kỳ chán ghét Ngô Ưu. Chỉ vì mình ghép hai người lại với nhau mà nàng đã giận đến mức này, vậy càng phải mắng mạnh hơn!
"Ha ha ha, loại người như ngươi cũng chỉ có Ngô Ưu mới xứng được thôi!"
"Một người ngu, một kẻ xấu! Chẳng phải đúng là trời sinh một đôi sao!"
Triệu Thanh Tử vội bịt hai tai.
Nàng cảm giác mặt mình sắp cháy lên rồi.
Không được, không được.
Nhất định phải bình tĩnh.
Không thể loạn, tuyệt đối không thể loạn!
"Chân ngươi không đi được, nàng lại biết võ công, chẳng phải rất tốt sao? Sau này ngày nào nàng cũng cõng ngươi chạy khắp nơi! Vui không?"
Nghe câu này, Triệu Thanh Tử bất giác tưởng tượng cảnh Ngô Ưu cõng mình.
Bởi hai tai đang bịt kín, tiếng tim đập trong lồng ngực càng trở nên rõ ràng.
"Thật ra ôm cũng được. Nhìn dáng vẻ vô dụng này của ngươi, nàng chắc chắn có thể nhẹ nhàng bế ngươi lên!"
Ta đương nhiên biết nàng có thể bế ta lên!
Cũng đâu phải chưa từng được nàng bế!
Bất tri bất giác, Triệu Thanh Tử lại nhớ tới hôm ấy ở Đằng Vân Trai, khi Ngô Ưu bế mình lên lầu, cùng mùi thảo dược nhàn nhạt mà nàng ngửi thấy trong vòng tay người kia.
Đầu óc Triệu Thanh Tử bắt đầu lâng lâng như say rượu. Nếu hai chân nàng có thể đi lại, e rằng lúc này bước chân cũng sẽ loạng choạng.
Giang Hồng còn định tiếp tục mắng, nhưng Vân Cô đã bước tới, một chưởng đánh nàng ngất đi.
Nhìn dáng vẻ kỳ lạ của tiểu thư nhà mình, Vân Cô khẽ thở dài trong lòng.
Lần này, tiểu thư e là thật sự ngã hoàn toàn vào tay Ngô Ưu rồi.
"Tiểu thư, hai người này nên xử trí thế nào?"
Mặt Triệu Thanh Tử vẫn còn nóng ran.
Nàng nhìn Giang Hồng đang bất tỉnh, lại nhìn Lệ Nương bên cạnh vẫn run lẩy bẩy. Chẳng hiểu vì sao, đột nhiên mất sạch hứng thú xử trí bọn họ.
Nàng phất tay.
"Đưa xuống đi, trước mắt trông coi cẩn thận. Sau này ta sẽ quyết định."
Sau khi Vân Cô đưa hai người rời đi, trong đại sảnh chỉ còn lại một mình Triệu Thanh Tử.
Nàng ôm ngực, hơi thở có phần gấp gáp.
Trong mắt thoáng hiện chút ảo não, rồi khẽ thở dài.
Không biết lúc này người kia đang làm gì.