Chương 0: Văn án:
Một câu chuyện điền văn nhẹ nhàng, hài hước.
Khi Ngọc Mễ gặp Bao Cốc...
Rốt cuộc là Ngọc Mễ hố Bao Cốc, hay Bao Cốc hố Ngọc Mễ?
Tuyệt Ca: "Đừng tranh nữa, hai người vốn cùng một giống, thuộc tính: chuyên hố người!"
Thanh Sơn quận xảy ra yêu họa, đại hạn suốt ba năm.
Ngọc Mật tiên tử đi ngang qua Thanh Sơn quận, trong lúc hàng yêu vô tình gặp được Bao Cốc có linh căn đầy đặn. Nàng tưởng mình nhặt được bảo bối, lập tức nhanh tay nhanh chân lừa người mang đi.
Ngọc Mật tiên tử nằm mơ cũng không ngờ, Bao Cốc được trắc linh thạch đo ra linh căn đầy đặn lại mang thuộc tính "ngũ tạp căn", thứ được mệnh danh là phế tài tu tiên!
Ngã bàn! Đúng là hố người mà! Có thể trả hàng không?
Bao Cốc cũng tuyệt đối không ngờ, tiên môn mà Ngọc Mật tiên tử đưa nàng tới lại là một chốn hoang sơn dã lĩnh!
Đã nói sẽ được làm thần tiên đâu?
Đã nói có quỳnh lâu ngọc vũ, lầu cao điện rộng, linh thảo tiên bảo đâu?
Cái gì? Tự lo cuộc sống?
Đệ tử thả rông?
Lương thực đều ở trong núi rừng, muốn ăn phải tự đi tìm?
Môn phái hoang phế đến mức này, chưởng môn đại nhân không quản sao?
Hả? Chưởng môn mất tích?
Thế còn sư phụ?
Cái gì? Sư phụ đang bế sinh tử quan, hiện giờ sống hay chết cũng chẳng ai biết?
Thế là đôi sư tỷ muội nghèo rớt mồng tơi, khổ sở đủ đường Bao Cốc và Ngọc Mật đành tự lực cánh sinh, từng bước tiến lên trên con đường tu tiên...
Thể loại: Oan gia vui vẻ, trời sinh một đôi, điền văn, tiên hiệp tu chân.
Nhân vật chính: Bao Cốc, Ngọc Mật.