Chương 1: Bao Cốc Đói Bụng
Thanh Sơn quận nằm trong dãy Vân Lĩnh, lưng dựa tiên sơn, mặt hướng đại hà, vốn là vùng đất mưa thuận gió hòa.
Chỉ có điều, suốt ba năm nay nơi này chưa từng rơi xuống lấy một giọt mưa.
Sông ngòi khô cạn, mặt đất nứt nẻ, đồng ruộng mất trắng, đến cỏ cũng chết khô, vỏ cây quanh vùng lại càng sớm bị người ta bóc sạch để ăn.
Ở góc phố Đông Thành có một cửa hàng nhỏ chẳng mấy nổi bật. Trên cửa treo tấm biển đề bốn chữ: Tiệm Lương Thực Bao Gia.
Sau quầy, một thiếu nữ đang ngồi, trên cổ còn đeo bàn tính.
Nàng trông chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi, gầy đến mức cằm nhọn hoắt, cổ tay nhỏ xíu gần như chỉ còn da bọc xương. Duy chỉ có đôi mắt đen láy, trong trẻo như nước thu vẫn sáng long lanh.
Nàng nhìn chằm chằm bốn chữ "Nhân thiện, hậu đức" treo trên tường, ánh mắt chớp chớp như sao trời. Đôi môi khô khốc khẽ động, một chuỗi tiếng thì thầm nhỏ vụn bay ra:
"Bột mì trắng, bánh bao, màn thầu, quẩy chiên, sữa đậu nành, bánh ú, bánh nếp, mì nước sốt..."
Thiếu nữ họ Bao, vốn là con gái độc nhất của chủ tiệm lương thực nhỏ này.
Cha con hai người nương tựa lẫn nhau, sống bằng việc buôn bán lương thực.
Trước kia Thanh Sơn quận non xanh nước biếc, mưa thuận gió hòa, còn được gọi là vùng đất cá gạo. Tiệm nhỏ nhà nàng tuy chẳng giúp cha con họ đại phú đại quý, nhưng ít nhất cũng áo cơm không lo.
Khi ấy nàng được nuôi đến trắng trẻo tròn trịa. Mỗi lần cười lên, khuôn mặt tròn vo, hai lúm đồng tiền nhỏ cùng đôi mắt cong cong như trăng non khiến nàng chẳng khác gì mấy cái bánh bao trắng nõn của tiệm bánh bên cạnh.
Vì nàng lớn lên phúc hậu, hàng xóm láng giềng chẳng ai gọi cái tên thật mang ý nghĩa "ngũ cốc bội thu" của nàng, mà đều gọi biệt danh — Bao Tử.
Còn bây giờ, nàng đã chẳng còn dính dáng gì đến hai chữ "Bao Tử" nữa.
Ngược lại, dáng vẻ gầy nhẳng của nàng lại rất hợp với tên thật — Bao Cốc.
Gầy khô chẳng khác nào hạt bắp phơi nắng, thế nên hàng xóm cũng thuận miệng gọi lại tên thật của nàng.
"Bao Cốc à, giếng nhà ngươi còn nước không?"
"Bao Cốc à, nhà ngươi còn bắp bán không?"
"Bao Cốc à, nhà ngươi thật sự chẳng còn bột mì trắng sao?"
"Bao Cốc à, ngươi thử vào kho lương xem lại lần nữa được không? Biết đâu trong góc tường, kẽ gạch vẫn còn sót chút lương thực?"
Đại hạn suốt ba năm.
Ngoài đồng đến hạt cỏ còn chẳng nảy mầm, ròng rã ba năm không thu được một hạt lương thực. Ngay cả kho lương của phủ Thanh Sơn quận cũng đã trống rỗng.
Nàng lại chẳng phải tiên nhân trên núi Vân Lĩnh, có thể vung tay biến ra lương thực, lấy đâu ra lương dư?
Nếu nhà nàng còn lương, nàng cũng chẳng từ Bao Tử trắng trẻo mập mạp gầy thành một hạt Bao Cốc thế này.
Đầu năm nay, cha nàng lâm bệnh nặng rồi qua đời.
Khi cha mất, trong chum gạo của nhà nàng chỉ còn đúng một bát gạo. Nàng dùng bát gạo ấy nhờ người an táng cha.
Sau đó, nàng cầm xẻng nạy cả bệ gạch dùng để cân và bán lương thực trong tiệm, moi từ kẽ gạch và dưới bệ ra được không ít lương thực rơi vãi đã mốc meo, sinh sâu mọt.
Đợi đến đêm khuya vắng người, nàng lén kê một cái bếp nhỏ trong bếp sau, dùng số lương thực ấy nấu cháo.
Từ lượng ăn hai bát cơm một bữa, nàng giảm xuống còn một bát cháo mỗi ngày.
Chút lương thực cũ đã mốc ấy giúp nàng chống chọi được ba tháng đầu năm.
Nàng nghĩ, kẽ gạch dưới bệ cân còn có lương thực rơi xuống, vậy trong kho lương biết đâu cũng có khe hở để đào.
Một mình nàng không nạy nổi những phiến đá lát nền, thế là nhờ nhà Thím Chu, người hàng xóm ngày thường vẫn chăm sóc nàng rất nhiều, tới giúp.
Hai nhà nạy hết những phiến đá có khe nứt, có hang chuột trong kho lương lên, đào từ kẽ đá và hang chuột được thêm bảy tám cân lương thực.
Nàng chia một nửa cho nhà Thím Chu, giữ lại một nửa.
Hơn bốn cân tạp lương, mỗi ngày chỉ uống một bát cháo, cuối cùng cũng chống đỡ được đến hôm nay.
Nói ra cũng kỳ lạ.
Thanh Sơn quận lưng dựa tiên sơn Vân Lĩnh, mặt hướng đại hà Vân Thủy, được truyền tụng là vùng phong thủy bảo địa.
Tính từ thời thiên hạ còn thuộc Đại Hạ triều đến nay đã hơn ba nghìn năm, lật hết ghi chép cổ thư cũng chẳng tìm ra nổi một lần hạn hán kéo dài ba năm liên tiếp.
Năm ngoái, đạo sĩ Thanh Vân Quán ngoài thành quan sát thiên tượng rồi nói:
"Phương nam có người, thân cao hai ba thước, mình trần, mắt mọc trên đỉnh đầu, đi nhanh như gió, tên gọi là Bạt. Quốc gia nào nó xuất hiện, nơi ấy tất đại hạn, đất đỏ nghìn dặm."
Bọn họ cho rằng có hạn bạt tác quái, còn tổ chức người đi đốt hạn bạt.
Mộ đào không ít, thi thể cũng đốt rất nhiều, nhưng trời vẫn chẳng rơi xuống một giọt mưa.
Quận thủ nhiều lần mời pháp sư tới làm phép cầu mưa, song cũng chẳng có tác dụng.
Bao Cốc còn nghe nói quận thủ từng phái người lên núi Vân Lĩnh tìm những tiên nhân tu hành trong núi.
Nhưng Vân Lĩnh trùng trùng điệp điệp, quanh năm mây che sương phủ, lại có vô số dã thú qua lại. Tiên tung mờ mịt, nào dễ tìm được?
Hiện giờ Bao Cốc chỉ có đúng một cảm giác — đói!
Trong đầu nàng toàn là màn thầu bột trắng, bánh bao lớn, sủi cảo hấp, hoành thánh, mì nước sốt!
Nửa bát cháo tạp lương cuối cùng trong nhà đã bị nàng uống sạch.
Giờ bụng trống không, kẽ gạch, nền nhà đều bị nàng đào đến sạch bong, thật sự chẳng thể biến ra được nửa hạt lương thực nữa.
Khuôn mặt gầy chỉ lớn bằng bàn tay, chẳng khác hạt bắp là bao của Bao Cốc vậy mà cố tình nhăn ra được mấy nếp như bánh bao!
Bao Cốc từ nhỏ trông coi kho lương, từng được nuôi trắng trắng mập mập, biệt danh còn là "Bao Tử", sao có thể cam lòng ngồi chờ chết đói trong nhà?
Nàng đợi qua chính ngọ, khi mặt trời đã bớt gay gắt nhất, liền chuẩn bị ra ngoài tìm đồ ăn.
Đây là lần đầu tiên Bao Cốc bước chân ra khỏi nhà kể từ sau khi đưa tang cha trong thời đại hạn.
Trước kia nhà nàng vẫn còn chút lương, bên ngoài lại quá nhiều ăn mày, nàng sợ vừa ra đường sẽ bị người khác xin ăn.
Giờ nàng cũng đã thành ăn mày, đương nhiên chẳng cần lo người ta tới xin nàng nữa.
Trước khi ra cửa, Bao Cốc còn đặc biệt chuẩn bị một phen.
Nàng tìm một cây gậy nhóm lửa làm gậy chống, mang theo chiếc nồi đất nhỏ dùng nấu cháo, lại cõng một ít củi trên lưng.
Nàng dự định nếu xin được đồ ăn thì sẽ tìm chỗ vắng người, dựng bếp nhóm lửa nấu chín rồi ăn ngay.
Mang đồ ăn về nhà mới nấu là chuyện không thực tế.
Hàng xóm láng giềng quá đông, ai nấy đều quen biết nhau. Nếu nàng kiếm được đồ ăn, những người sắp chết đói tới xin, nàng lại ngại không cho.
Bao Cốc cõng củi trong chiếc sọt tre nhỏ, tay trái chống gậy nhóm lửa, tay phải xách nồi đất nấu cháo, bước ra khỏi cửa.
Ra đường ăn xin rốt cuộc cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì.
Bao Cốc cúi gằm mặt, rụt cổ, vô cùng mất tự nhiên mà lủi qua con ngõ nhà mình.
Vừa rẽ sang đường lớn bên cạnh, nàng thấy một người đàn ông mang giày vải đen, mặc trường bào xanh nhạt, cúi mặt đi tới.
Bao Cốc ngại ngẩng đầu nhìn xem người kia là ai, chỉ cúi đầu đưa nồi đất tới trước mặt đối phương, lí nhí:
"Xin ngươi thương tình, làm ơn làm phúc. Ta đã ba ngày chưa ăn gì, sắp chết đói rồi..."
Một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía trên:
"Bao Cốc à, ngươi nhìn ta giống người có đồ ăn lắm sao?"
Bao Cốc nghe giọng quen tai, ngẩng lên liền thấy Tôn Ngải Thanh, Tôn Tú Tài.
Hắn gầy trơ xương, đói đến chỉ còn da bọc xương, nhìn vừa giống bó củi vừa giống một con khỉ lớn. Hắn đang đứng trước mặt nàng, đáng thương nhìn nàng bằng ánh mắt mong ngóng.
Đôi môi trắng bệch nứt nẻ run run, dường như đang hỏi:
"Bao Cốc, ngươi còn gì ăn không?"
Bao Cốc lặng lẽ vòng qua Tôn Tú Tài, tiếp tục đi về phía trước.
Lúc mới bắt đầu gặp người, nàng còn hỏi:
"Xin ngươi thương tình, làm ơn làm phúc. Có gì ăn không? Ta đã ba ngày chưa ăn gì, sắp chết đói rồi."
Về sau rút gọn thành:
"Có gì ăn không?"
Trời hanh khô, thiếu nước, nói nhiều lại khát.
Nàng gặp không ít người quen. Mỗi lần chạm mặt, hai bên đều không hẹn mà cùng giơ cái bát đang cầm trong tay ra, nhìn nhau đầy mong đợi rồi hỏi:
"Có gì ăn không?"
Bao Cốc hơi ngượng.
Người ta đều cầm bát đi ăn xin, chỉ mình nàng ôm nồi đi xin ăn.
Suốt dọc đường, người nàng gặp đều gầy trơ xương, đói đến da bọc xương. Có người đói đến chẳng còn sức đứng, chỉ có thể bò dưới đất như khỉ.
So với họ, Bao Cốc cõng củi, cầm gậy nhóm lửa, xách nồi đất lại nghiễm nhiên trở thành kẻ trông béo tốt, phúc hậu nhất.
Nàng đi tới cửa phủ nha, thấy rất nhiều người đói đến không còn hình người nằm dưới mái hiên bên ngoài.
Nha dịch kéo xe ván, quẳng những người đã đói đến chỉ còn một nắm xương, tắt thở từ lâu lên xe rồi chở ra ngoài thành.
Một giọng nói quen thuộc chợt vang lên:
"Bao Cốc!"
Nghe giọng Thím Chu, Bao Cốc vội quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Nào ngờ vừa quay sang, nàng lập tức thấy đám nạn dân chung quanh hai mắt sáng lên, đảo mắt tìm kiếm.
Không ít người đã men theo ánh mắt của Thím Chu nhìn thấy Bao Cốc đang xách nồi, cõng củi, cầm gậy nhóm lửa.
Tiếng nuốt nước bọt lập tức nổi lên khắp nơi.
Thậm chí có mấy người đã bắt đầu bò về phía nàng.
Trước khi xảy ra đại hạn, Thím Chu ngoài bốn mươi tuổi vốn rất béo, một mình bà to gần bằng hai người cộng lại.
Vậy mà giờ bà cũng gầy như con gà con, đi đường hai chân còn run lẩy bẩy.
Thấy Bao Cốc bị người vây quanh, bà vội vã chạy tới, vừa xua đám nạn dân như đuổi gà vừa quát:
"Đi đi đi!"
Rồi bà hỏi Bao Cốc:
"Bao Cốc, sao ngươi lại ở đây?"
Thấy vẫn có người đưa tay chộp tới, dường như muốn lục tìm lương thực trên người Bao Cốc, bà lập tức quát:
"Đừng tới nữa! Ở đây không có bắp! Con bé này tên là Bao Cốc!"
Bà kéo Bao Cốc tới bên con khỉ đá trước cửa phủ nha, bảo con trai mình nhường ra một chỗ rồi nói:
"Lại đây, ngồi đây."
Sau đó bà nhìn trái nhìn phải, hạ giọng thật thấp:
"Ngươi có phải... cũng sắp hết lương rồi không?"
Bao Cốc đáp:
"Không phải sắp hết. Sáng nay ta đã nấu nắm tạp lương cuối cùng thành cháo rồi uống hết."
Thím Chu nặng nề thở dài.
Bà ngẩng đầu nhìn bầu trời nắng chói chang, không một gợn mây, nước mắt dâng đầy mắt, nghẹn ngào:
"Ông trời ơi, còn cho người ta đường sống hay không đây! Tạo nghiệt mà!"
Bà vẫn chưa hết hy vọng, lại hỏi:
"Nhà ngươi thật sự không tìm nổi một hạt lương thực nữa sao?"
Bao Cốc đáng thương nhìn Thím Chu.
Thím Chu nói:
"Ta nghe nói nhiều nhà giàu có cũng đã hết lương. Đến quận thủ đại nhân cũng sắp chẳng còn gì ăn. Phu nhân của ngài ấy phải bán đồ trang sức, sai người đi xa nghìn dặm chở về năm xe lương thực. Trên đường bị cướp mất ba xe, chỉ còn hai xe được công tử quận thủ liều chết bảo vệ mới đưa về được."
Bà lại nói:
"Ta nghe Tam Nha Đầu bảo, bắt đầu từ hôm nay, chiều nào phu nhân quận thủ cũng sẽ phát cháo một lần nên ta vội tới đây. Ta cứ tưởng ngươi vẫn còn chút lương để cầm cự. Ai ngờ ngươi cũng hết rồi. Ông trời đúng là không cho người ta sống mà!"
"Nhưng ngươi đừng sợ. Tam Nha Đầu nhà ta đã bán mình vào phủ quận thủ làm nha hoàn, theo hầu phu nhân. Lát nữa con bé ra phát cháo, có thể phát cho chúng ta trước. Ngươi cứ ngồi cạnh ta, nhất định sẽ có phần."
Bà vỗ tay Bao Cốc, thở dài:
"May mà có bốn cân tạp lương của ngươi..."
Bao Cốc nghe Thím Chu lải nhải, trong lòng cũng thầm thở dài.
Nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời chẳng cho người ta đường sống kia, muốn xem rốt cuộc đến bao giờ mới có một đám mây mưa bay tới.
Vừa ngẩng đầu, nàng chợt thấy trên bầu trời có một cái bóng đang di chuyển.
Bao Cốc tưởng mình hoa mắt, vội dụi mắt.
Nhìn kỹ lại, quả thật có một bóng đen đang bay.
Nàng vội gọi:
"Thím Chu, Thím Chu, trên trời có chim! Mau gọi Chu đại ca lấy cung bắn xuống!"
Nàng nhìn trái nhìn phải, chẳng thấy con trai lớn của Thím Chu đâu.
Nghĩ lại, cho dù gọi được Chu đại ca tới, con chim kia cũng chẳng biết đã bay đi đâu mất.
Bao Cốc không khỏi nặng nề thở dài.
Nàng tiếc nuối nhìn "con chim" bay xa, nào ngờ nó đột nhiên đổi hướng, lao thẳng xuống phía phủ nha.
Đúng vậy, là lao xuống.
Tốc độ cực nhanh.
Cái bóng ban đầu chỉ lớn bằng nắm tay nhanh chóng phóng lớn, trên thân còn thấp thoáng ánh sáng nhiều màu lưu chuyển.
Bao Cốc sững ra, thầm nghĩ:
Chẳng lẽ đây là thần điểu từ tiên sơn?
Ôi, nếu tiên điểu này nghe hiểu tiếng người, có thể giúp bọn họ báo tin cho tiên nhân trên tiên sơn thì tốt biết bao.
Trong lúc nàng còn đang nghĩ, "tiên điểu" đã bay càng lúc càng gần, rõ ràng đang định đáp xuống chỗ này.
Bao Cốc lập tức kích động đứng dậy, lớn tiếng hô:
"Nhìn kìa, tiên điểu! Tiên điểu! Tiên điểu của tiên nhân trên tiên sơn! Tiên..."
Nói được một nửa, Bao Cốc nghẹn họng.
Bởi vì "tiên điểu" kia đã tới rất gần.
Nàng nhìn rõ "con chim" ấy mặc một bộ váy dài cực kỳ đẹp, tà áo tung bay, dưới chân đạp một thanh bảo kiếm tỏa ánh lưu hà rực rỡ.
Bao Cốc âm thầm run lên, trong lòng kêu một tiếng:
Hỏng rồi!
Nhận nhầm!
Đây không phải tiên điểu, đây là tiên nhân!
Lại còn là một tiên nữ!
Đám nạn dân chung quanh đồng loạt quỳ xuống dập đầu.
"Tiên nữ..."
"Tiên nhân..."
"Cầu tiên nữ ban mưa cứu mạng..."
Bao Cốc thấy tiên nữ chân đạp bảo kiếm lưu hà từ trên trời hạ xuống, dừng giữa không trung ngay trên đầu nàng, cao hơn cửa phủ nha một chút rồi cúi nhìn xuống.
Quanh người tiên nữ phủ một tầng ánh sáng, Bao Cốc không nhìn rõ dung mạo, chỉ thấy một đôi mắt đẹp sáng ngời đang nhìn chằm chằm mình.
Sau đó nàng nghe một giọng nói vang lên:
"Hừ! Ngươi mới là chim, cả nhà ngươi đều là chim!"
Nói xong, tiên nữ chân đạp bảo kiếm lưu hà lập tức bay thẳng vào phủ nha.