Chương 17: Hà Bá tân nương (hai)
"Theo ta đi."
Tân mười bảy xoay người bước vào màn mưa.
Tô Yên vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn thi thể Tân mười lăm.
Chỉ khoảnh khắc trước, người kia còn dịu dàng mang đồ ăn đến cho nàng.
Khoảnh khắc sau đã trở thành một cái xác lạnh.
Nhát cắt nơi cổ chuẩn xác, tàn nhẫn, không hề do dự.
Một đao mất mạng.
Đúng là cách làm quen thuộc của Tân mười bảy.
"Mười bảy làm việc cực kỳ quyết đoán. Người bị nàng nhắm tới tuyệt đối không thể chạy thoát. Mười bảy chưa bao giờ thất thủ."
"..."
Lời Tân mười lăm vẫn quanh quẩn bên tai.
Tô Yên cúi đầu, chẳng biết đang nghĩ gì.
Tân mười bảy thấy nàng không đi, nhíu mày định quay lại kéo.
Nhưng vừa đưa tay ra đã bị Tô Yên túm lấy.
Tô Yên cúi đầu cắn mạnh vào mu bàn tay nàng.
Dùng hết sức.
Răng lập tức hằn sâu, máu chảy loang lổ.
"Ngươi đừng chạm vào ta!"
Tô Yên nhả tay nàng ra, lau vết máu trên môi, giận dữ nói:
"Ngươi đúng là kẻ điên giết người không chớp mắt!"
"..."
Tân mười bảy cau mày nhìn vết thương trên tay.
Nàng giơ tay để nước mưa rửa trôi máu, nhưng vết cắn quá sâu, máu vẫn không ngừng rỉ ra.
Dường như nàng vốn định nói gì đó.
Nhưng cú cắn vừa rồi rõ ràng khiến nàng nổi giận.
Tân mười bảy chỉ dùng đôi mắt nhạt màu mang theo tức giận nhìn Tô Yên thêm một lần, sau đó chẳng nói gì, biến mất trong màn mưa.
Tân mười bảy đi rồi.
Tô Yên quay lại nhìn thi thể Tân mười lăm.
Thân thể hắn đã bị mưa xối đến lạnh dần.
Máu từ cổ hòa vào nước mưa, loang khắp mặt đất.
Khóe môi Tô Yên khẽ động.
Nhưng không phải vẻ đau buồn.
Nàng lại cười.
Giống như ngày ở Tô phủ.
"Chó cắn chó."
Tân mười lăm giỏi mê hoặc lòng người.
Dù võ lực không bằng Tân mười bảy, tâm tư lại cực sâu.
Điều này Tô Yên đã nhận ra từ không lâu sau khi gặp hắn.
Cảm giác mơ màng ngày càng mãnh liệt kia chẳng phải rung động của nàng.
Chỉ là thủ đoạn hèn hạ của Tân mười lăm.
Tô Yên sớm đã phát hiện.
Nàng thuận nước đẩy thuyền, giả vờ trúng kế, lợi dụng việc Tân mười bảy nhất định phải bảo vệ mình để thăm dò mục đích thật của Tân mười lăm.
Tiện thể còn hưởng chút lợi.
Nếu Tân mười lăm thật sự giống con người hắn giả vờ, có lẽ cũng xem như một nam nhân tốt.
Đáng tiếc.
Đối với chính hắn, từ đầu đến cuối nàng chưa từng động lòng.
Giả vờ nổi giận với Tân mười bảy chỉ là bước cuối cùng.
Như vậy nàng có thể hoàn toàn rút khỏi chuyện này.
"Ôi chao, vậy mà lại làm đến mức khó coi thế này."
Một giọng nữ lười biếng, hơi khàn vang lên từ mái nhà.
Tô Yên trước tiên ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Nàng ngẩng đầu.
Một nữ tử áo đỏ đang ngồi trên mái hiên, cúi mắt nhìn thi thể Tân mười lăm.
Nữ tử lắc đầu thở dài.
"Chậc, mười bảy đúng là giỏi gây phiền phức cho người khác."
"Ngươi là ai?"
Tô Yên cảnh giác lùi lại.
Nữ tử áo đỏ lúc này mới nhìn nàng.
Dưới mưa bụi mờ mịt, y phục đỏ sẫm tỏa vẻ quỷ dị. Mái tóc đen hơi ướt, vài lọn rủ xuống, ôm lấy gương mặt diễm lệ mà vẫn mang nét anh khí.
Khóe mắt hơi nhướng, bên dưới có một nốt ruồi nhỏ, như ánh trăng giữa đêm tối.
"Hắn trước khi chết có nói gì không?"
Nữ tử không trả lời, ngược lại hỏi.
Tô Yên vẫn chăm chăm nhìn nàng.
"Rốt cuộc ngươi là ai?"
"Thôi vậy."
Nữ tử cười, đứng dậy.
"Cô nương đừng vội. Chúng ta còn gặp lại."
Tô Yên chỉ kịp thấy nàng phất tay.
Sau đó, chuyện gì xảy ra nữa, nàng hoàn toàn không nhớ.
Khi tỉnh lại đã là sáng hôm sau.
Tô Yên bật dậy khỏi giường.
Bầu trời bên ngoài đã quang.
Nàng vội lao ra sân.
Thi thể Tân mười lăm đã biến mất.
Ngay cả một giọt máu cũng chẳng còn.
Là mơ sao...
Trán Tô Yên bỗng đau nhói.
Nàng đi khắp các phòng trong sân, nhưng không thấy Tân mười lăm đâu.
"Tỷ tỷ, ngươi tỉnh rồi."
Cô bé hôm qua bưng bữa sáng tới.
Tô Yên lập tức chạy đến nắm vai nàng.
"Người hôm qua ở cùng ta, ngươi có nhìn thấy không?"
Cô bé lại hoảng sợ né tay nàng.
"Tỷ tỷ... trên người tỷ... nhiều máu quá..."
"..."
Tô Yên nhìn tay và y phục mình.
Máu Tân mười lăm đã khô, chuyển thành màu sẫm.
Đêm qua không phải mơ.
"Ca ca ở cùng tỷ tỷ không thấy nữa sao?"
Tô Yên không trả lời.
Nàng đứng thẳng lên, nhìn bầu trời vẫn âm u, cảm nhận hơi ẩm bám trên mặt.
Trong lòng nhất thời dâng lên cảm giác tuyệt vọng.
"Ta phải rời khỏi đây."
Chỉ buồn bực chốc lát, nàng đã tỉnh táo lại.
Tân mười lăm không còn, nàng càng không muốn ở lại ngôi làng quỷ dị này thêm một khắc.
Nhưng khi nàng chuẩn bị đi, cô bé bưng bữa sáng lại ngăn cản.
"Tỷ tỷ... ăn sáng rồi hãy đi..."
Tô Yên lập tức nhận ra vẻ mặt đứa trẻ có gì đó không tự nhiên.
Nàng đẩy cô bé ra, chạy khỏi sân.
Nhưng vừa ra ngoài đã thấy hơn trăm thôn dân đứng chờ sẵn, vây kín trước mặt.
"Ngươi... các ngươi muốn làm gì?"
Ngôi làng tưởng như chẳng có mấy người lúc này lại xuất hiện đông nghịt thôn dân.
Tất cả đều có gương mặt âm trầm, nhìn chằm chằm Tô Yên.
"Tỷ tỷ."
Cô bé bước tới.
Đôi mắt trưởng thành kỳ lạ trên gương mặt non nớt ngước nhìn nàng.
"Tỷ tỷ không thể đi. Ngày mai là ngày Hà Bá cưới vợ. Tỷ tỷ chính là tân nương của Hà Bá."
"Ngươi đang nói gì vậy..."
Tô Yên bị lời ấy dọa đến lạnh người.
Nàng lùi lại, vấp phải một hòn đá, ngã vào vũng nước.
Máu Tân mười lăm trên người hòa vào nước, chậm rãi loang ra.
Đám thôn dân lập tức xông tới, trói chặt nàng.
Tô Yên bị ép thay một bộ áo cưới.
Sau đó bị thôn dân đưa đến một hang đá bên bờ sông.
Hang nhỏ hẹp, ẩm ướt, chỉ đủ cho một người co mình ngồi.
Ngay trước mắt là dòng nước chảy xiết.
Tô Yên vùng vẫy dữ dội.
"Buông ta ra! Các ngươi muốn làm gì! Buông ra!"
"Sáng mai nước sông sẽ dâng ngập hang."
Một thôn dân lạnh lùng nói.
"Ngươi sẽ cùng Hà Bá hoàn thành hôn lễ, trở thành tân nương chúng ta hiến cho Hà Bá."
"Hiến cho?"
Đến lúc này Tô Yên mới thật sự hiểu lời cô bé hôm trước.
"Hà Bá sống dưới nước."
"Hà Bá cưới vợ."
Hóa ra là dùng người sống làm tế phẩm, hiến cho cái gọi là thần minh.
"Các ngươi đúng là lũ ngu dân!"
Tô Yên giận dữ mắng.
"Trên đời này căn bản không có thần! Các ngươi hy sinh người vô tội chỉ để đổi lấy tư lợi bẩn thỉu của mình! Làm thế sớm muộn cũng gặp báo ứng!"
Nhưng những thôn dân kia vẫn mang gương mặt chết lặng.
Không ai đáp nàng.
Cuối cùng, bọn họ buộc hai khối đá lớn vào chân Tô Yên.
Sau khi kiểm tra kỹ dây thừng, xác định nàng không thể thoát, cả đám mới rời đi.
Cô bé đi cuối cùng.
Trước khi rời khỏi hang, nàng quay đầu nhìn Tô Yên.
Miệng dường như nói gì đó.
Nhưng tiếng nước quá lớn.
Tô Yên không nghe thấy.
Nàng chỉ có thể ngồi trong hang, trơ mắt nhìn ánh sáng dần tắt.
Hơi nước âm u lại tràn tới.
Khi đêm hoàn toàn buông xuống, tiếng hát quỷ dị kia lần nữa vang lên.
Lần này Tô Yên ở sát mép sông.
Nàng nghe rõ.
Tiếng hát thật sự vọng lên từ đáy nước.
Mờ mịt, quỷ mị, khiến người rợn tóc gáy.
Ban ngày, nước sông mới chỉ chạm mặt đất.
Giờ đây đã dâng tới bắp chân nàng.
Tô Yên ngẩng đầu nhìn vầng trăng mơ hồ.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo ấy, nước vẫn âm thầm dâng.
Với tốc độ này, đúng như lời thôn dân nói.
Đến sáng mai, nàng sẽ bị nước nhấn chìm.
Tô Yên liên tục vặn người.
Nhưng dây thừng buộc quá chắc.
Hai khối đá trên chân lại khiến nàng gần như chẳng thể cử động.
Trong tình cảnh tuyệt vọng ấy, nàng lại nhớ tới đôi mắt tàn nhẫn lạnh lùng của Tân mười bảy.
Tô Yên thật sự hối hận vì đã đồng ý cái nhiệm vụ chết tiệt kia.
Nói là bảo vệ nàng.
Nhưng suốt đường đi nàng cứ liên tục gặp nạn.
Nói là bảo vệ nàng.
Vậy lúc này người đâu?
Khi Tô Yên tỉnh lại lần nữa, vẫn chẳng có ai tới cứu.
Theo mặt trời dần mọc, nước sông cũng dâng lên.
Qua miệng.
Qua mũi.
Cuối cùng hoàn toàn nuốt chửng nàng.