Chương 12: Xuân săn
◎ Thần thái rực rỡ, tựa ánh dương kiêu hãnh, khiến người ta như nhìn thấy phong tư áo đỏ giữa tuyết bụi năm nào. ◎
Sao Bắc Đẩu chỉ về phương Nhâm là tiết Xuân phân.
Xuân phân nghĩa là âm dương chia đều, bởi vậy ngày đêm ngang nhau, nóng lạnh cân bằng.
Tiết đầu, chim én trở về.
Tiết hai, sấm bắt đầu vang.
Tiết ba, chớp bắt đầu lóe.
Xuân phân hằng năm chính là thời điểm Huyền triều tổ chức xuân săn.
Thiên tử dẫn theo hoàng thân, phi tần, bá quan cùng tới Thượng Lâm Uyển.
Đoàn xa giá kéo dài hùng hậu, cờ xí tung bay. Vô số người xoa tay nóng lòng, chuẩn bị thể hiện tài năng trên trường săn để giành lấy sự chú ý của quân vương.
Bởi vậy, xuân săn, hạ săn, thu săn, đông săn đều được tiến hành vào lúc nông nhàn để luyện binh sự.
Ba năm chỉnh quân một lần, khi vào thì chỉnh đốn đội ngũ, lúc về thì mở tiệc mừng công, qua đó kiểm đếm quân lực, làm sáng rõ lễ chế, phân định sang hèn, định rõ thứ bậc, thuận theo trưởng ấu, rèn luyện uy nghi.
Những cánh én bay về phương nam tựa vệt mực vẩy trên nền trời xanh biếc, ngậm cành liễu non rồi chớp mắt lại khuất vào biển rừng.
Giữa đoàn xe ngựa, một bóng người áo đỏ cưỡi ngựa trắng tung vó lao tới.
Tay áo rực rỡ như lửa, tóc đen dài tung bay, dưới thân là một con tuấn mã trắng như tuyết.
Giữa núi rừng tràn ngập sắc xanh, nàng chính là màu sắc nổi bật nhất, còn rực rỡ hơn cả hoa xuân đương độ.
Nàng cưỡi ngựa lướt qua, trong luồng gió mạnh dường như còn phảng phất hương Nguyệt Lân.
Bóng dáng ấy đi đến đâu cũng khiến vô số người ngoảnh nhìn.
Dẫu nàng đã đi xa, hình bóng phóng khoáng ấy vẫn còn lưu lại trong mắt, trong đầu mọi người, tựa vầng mặt trời vừa nhô khỏi biển.
"Đó là Chiêu Bình quận chúa?"
Lạc Kỳ Thù đang buộc ngựa bên doanh trướng cũng nhìn thấy bóng người vừa phóng qua.
Hắn dừng tay buộc dây, nghiêng đầu hỏi tùy tùng bên cạnh.
Người tùy tùng này là do Tuyên Vương sợ Lạc Kỳ Thù mới đến kinh thành, người lạ đất lạ nên đặc biệt lựa chọn đi theo, khá quen thuộc chuyện trong hoàng đô.
Dù vậy, bóng áo đỏ vừa rồi cũng khiến hắn phải nhìn mất vài giây mới nhận ra.
"Bẩm đại nhân, đúng vậy. Đó hẳn là Chiêu Bình quận chúa. Dù sao nàng cũng là độc nữ của Ninh Vương, những năm trước vẫn tham gia xuân săn."
Trong đầu Lạc Kỳ Thù hiện lên hình bóng ung dung quý phái trong cung yến.
So với vẻ đẹp diễm lệ đến không gì sánh được khi dự yến, dáng người cưỡi ngựa hôm nay lại thần thái phấn chấn, thêm vài phần tiêu sái phóng túng, khiến người ta không khỏi hướng về.
"Chiêu Bình quận chúa phong thái xuất chúng như vậy, trước đây trong xuân săn không nghe tới danh tiếng của nàng sao?"
Hắn dường như chỉ thuận miệng hỏi.
"Chuyện này..."
Tùy tùng lục lại ký ức về mấy kỳ xuân săn trước.
"Hình như không. Dù sao người đứng đầu xuân săn đã liên tiếp ba năm đều là Yến tướng quân."
Hắn lại bổ sung:
"Nhưng năm nay Lạc tướng quân cũng tham gia, vậy mọi chuyện khó nói rồi."
Lạc Kỳ Thù chỉ cười nhạt, không bình luận.
Hôm nay hắn mặc võ phục hai màu đen trắng, bên hông đeo đai vàng hoa văn mặt thú, trên trán buộc mạt ngạch cùng màu.
So với dáng vẻ quân tử ôn hòa ngày thường, hôm nay hắn càng lộ rõ tư thái của một thiếu niên tướng quân, đủ khiến người ta hình dung được phong thái của hắn trên chiến trường.
Buộc ngựa xong, hắn mới chậm rãi nói:
"Sử sách ghi rằng hai danh tướng song bích thời khai quốc Đại Huyền là ‘Tiêu Độ Chu áo xanh giữa trúc đêm, Diệp Chiếu Lâm áo đỏ trong bụi tuyết’. Hôm nay từ xa nhìn quận chúa, dường như đã có thể thấy phong tư áo đỏ giữa tuyết bụi năm xưa là thế nào. Cổ nhân quả không lừa ta."
Dĩ nhiên, chữ "áo đỏ" trong sử sách thực ra là nói áo trắng của Diệp Chiếu Lâm bị máu nhuộm thành đỏ. Chuyện ấy tạm thời không nhắc tới.
Nếu người khác nghe thấy Lạc Kỳ Thù đánh giá cao như vậy, hẳn sẽ kinh ngạc ngoảnh nhìn.
Tiếc rằng tùy tùng cạnh hắn là người chẳng đọc nổi mấy trang sách, đến Diệp Chiếu Lâm là ai cũng không biết.
Thế là lời đánh giá kinh người ấy cứ như vậy tan vào gió.
Còn Diệp Thần Vãn đang phóng ngựa thì chẳng hề biết mình đã thu hút bao nhiêu ánh mắt.
Nàng chỉ cảm thấy mình cưỡi ngựa như bình thường đến doanh trướng của mình.
Mộ Vân Quy đang lo liệu hậu cần liền vội ra nghênh đón, giúp nàng dắt ngựa.
Bởi vừa tung vó giữa hoa cỏ, khóe mắt đuôi mày Diệp Thần Vãn vô thức đã nhuốm ý cười, tâm trạng cực tốt.
Nàng đưa dây cương cho Mộ Vân Quy.
"Vân Quy, cung nỏ của ta đều mang đủ chứ?"
"Đương nhiên. Tất cả đều ở trong trướng. Hôm qua đã bôi dầu đánh sáp, tuyệt đối không có sơ suất. Quận chúa có thể kiểm tra trước một lượt, tiện thể khởi động."
Ánh mắt Mộ Vân Quy vô thức dừng trên người Diệp Thần Vãn.
Hắn nghĩ, thật ra quận chúa xưa nay chẳng hề nhận ra mình chói mắt đến mức nào.
Mỗi khi ngoảnh nhìn, thần thái rực rỡ tựa vầng dương.
Diệp Thần Vãn vừa định nói gì đó thì chợt nghe tiếng áo giáp va chạm lạnh lẽo.
Một đội binh sĩ trang bị đầy đủ đang hộ tống một chiếc xe ngựa chỉnh tề đi tới.
Động tĩnh ấy khiến không ít người tiến lên xem.
Tướng lĩnh dẫn đầu giơ trường thương mở đường.
"Tế ti đi qua, người không phận sự tránh ra!"
Phía trước đường hẹp, không tiện để xe ngựa tiếp tục đi.
Đội ngũ rốt cuộc dừng lại, cung kính nghênh người trong xe xuống.
Rèm xe được vén lên.
Trước tiên lộ ra một đôi tay trắng nõn thon dài, rồi đến chiếc cằm gầy thanh thấp thoáng sau mái tóc đen.
Thiếu nữ bước khỏi xe, áo trắng tóc đen, váy áo tầng tầng phức tạp.
Trên khuỷu tay khoác một dải lụa màu xanh thiên thanh tựa làn khói.
Mỗi bước nàng đi, ngọc bội và trang sức bạc trên người khẽ va vào nhau, phát ra tiếng trong veo.
Nàng giống như một vị trích tiên tình cờ rơi xuống phàm trần, dường như ngay giây tiếp theo sẽ đạp mây khói mà trở về giữa núi rừng vô tận.
Nàng tránh bàn tay binh sĩ muốn đỡ mình, tự bước xuống xe.
Đội binh sĩ lập tức thuần thục vây quanh nàng, xua đám đông đang chen chúc sang hai bên, mở ra một con đường hộ tống nàng tiến về phía trước.
Giữa sắc bạc lạnh lẽo phản chiếu trên giáp trụ của đoàn hộ vệ, Diệp Thần Vãn chợt cảm thấy có một ánh mắt như có như không lướt qua mình.
Lạnh lẽo, nhưng không mang bất cứ cảm xúc nào.
Cách biển người, hai người nhìn nhau.
Diệp Thần Vãn rơi vào đôi mắt đen trắng phân minh, trong trẻo ấy.
Khoảnh khắc đó, trời đất tựa chỉ còn hai màu sáng tối, biển người huyên náo quanh mình cũng trở nên mơ hồ.
Chỉ một thoáng sau, bóng Mặc Phất Ca đã biến mất giữa đoàn hộ vệ, dần đi xa.
Diệp Thần Vãn vẫn thất thần nhìn theo.
Mãi đến khi Mộ Vân Quy gọi, nàng mới hoàn hồn.
"Đó là tế ti sao?"
Đối diện ánh mắt Mộ Vân Quy, chẳng hiểu sao nàng lại có chút chột dạ, chỉ đành giả vờ tò mò hỏi một câu mà mình đã biết rõ đáp án.
"Vâng. Tế ti đại nhân cũng tới Thượng Lâm Uyển, xem ra lễ tế trong kỳ xuân săn năm nay sẽ do nàng chủ trì."
Xuân săn hằng năm đều có nghi thức tế thần, trăm năm qua cũng do các đời tế ti chủ trì.
Chỉ là mấy năm trước tế ti còn nhỏ, thân thể lại yếu nên đều vắng mặt.
Năm nay sức khỏe của nàng đã tốt hơn, đương nhiên cũng nên xuất hiện.
Huống hồ Thượng Lâm Uyển không thể so với hoàng cung đại nội. Nơi đây người đông mắt tạp, không ít kẻ còn mang cung nỏ binh khí.
Vì an toàn, có vệ đội chuyên môn hộ tống cũng là chuyện dễ hiểu.
Đầu ngón tay Diệp Thần Vãn lướt qua bộ lông mượt của con ngựa bên cạnh, cố kéo tâm trí khỏi bóng áo trắng vừa rời đi.
"Vân Quy, dặn người chăm sóc Đạp Tuyết cho tốt. Xuân săn tuyệt đối không thể để tọa kỵ xảy ra vấn đề."
"Vâng."
*
Tiếng tù và vang lên, trống trận dồn dập.
Cấm vệ quân đứng thành hàng chỉnh tề, giáp trụ trên người ánh lên như sóng bạc.
Cờ xí tung bay phần phật dưới nền trời xanh thẳm.
Ngày Xuân phân, trước hết phải tế thần.
Diệp Thần Vãn đứng dưới đài, ngẩng đầu nhìn quân thần mặc lễ phục trên cao.
Đứng ở vị trí cao nhất đương nhiên là quân vương Huyền Nhược Thanh.
Phía dưới là mấy vị hoàng tự trực hệ.
Nàng âm thầm điểm qua.
Tết mới trôi qua chưa bao lâu, ngay cả mấy vị phiên vương đã tới đất phong sau khi về kinh ăn Tết cũng chưa rời đi, tất cả đều cùng tham dự kỳ xuân săn này.
Nhưng đứng sát bên Huyền Nhược Thanh vẫn là hoàng hậu và thái tử Huyền Dật.
Tuyên Vương Huyền Dương chỉ có thể đứng thấp hơn.
Theo lệ năm nay, sơ hiến đương nhiên phải là hoàng đế, chung hiến vẫn là tế ti, còn á hiến sẽ thuộc về thái tử.
Ánh mắt những người xung quanh không ngừng giao nhau, biểu cảm khó dò.
Dù sao thái tử cũng chưa phạm sai lầm gì. Năm nay vị trí á hiến rơi vào tay hắn cũng hợp tình hợp lễ.
Nhìn vậy, lại là vài nhà vui, vài nhà sầu.
Ánh mắt Diệp Thần Vãn chuyển về phía tế đàn xa hơn.
Một bóng áo trắng thướt tha đứng đó.
Gió cuốn những tầng y phục phức tạp tung lên, tựa mây tuyết trùng điệp.
Ánh mặt trời quá chói, khiến nàng không khỏi nheo mắt, chỉ cảm thấy không thể nhìn rõ.
Người trên tế đàn đương nhiên là tế ti.
Thời khắc như vậy, nàng tất nhiên phải mặc đại lễ phục.
Theo tiếng trống dồn dập, ngọc lụa được dâng lên, ba lượt hiến lễ, bảy khúc nhạc múa, tám hàng vũ sinh.
Sau khi đế vương và thái tử lần lượt hoàn thành nghi thức, thiếu nữ áo trắng mới uyển chuyển bước tới, cầm rượu tế nhật nguyệt thần minh.
Bởi đang hành lễ, nàng đeo mặt nạ che khuất dung mạo.
Chỉ lộ chiếc cằm thanh mảnh và khóe môi hơi cong.
Mỗi bước chân đều có tiếng chuông rung trong trẻo.
Nâng tay.
Chiết eo.
Một điệu múa tế thần.
Tiếng trống, tiếng nhạc bên tai dường như cùng lúc ngừng lại.
Chỉ còn tiếng chuông trên người nàng khe khẽ ngân vang.
Nhẹ tựa hồng nhạn kinh động, uyển chuyển như rồng lượn.
Tựa mây mỏng che trăng, tựa gió xoáy cuốn tuyết.
Khác với điệu múa mềm mại của vũ cơ trong yến tiệc.
Cũng khác với ký ức của Diệp Thần Vãn về tiền nhiệm tế ti Mặc Diễn, khi một nam tử múa điệu tế thần luôn mang theo vẻ đẹp mạnh mẽ.
Điệu múa của nàng lại giống ánh trăng trên núi Thiên Thai soi xuống dòng thác dài bốn mươi lăm thước.
Tay áo tựa tuyết, eo mảnh như cành mai, thanh gầy từng tấc.
Bạch hạc dang cánh, bay giữa tầng mây, dường như ngay sau đó sẽ ẩn vào trời cao, thẳng tới cung điện trên chín tầng.
Đám người xung quanh cũng dần yên lặng.
Mọi ánh mắt đều dừng trên người nàng.
Ánh mặt trời rực rỡ nhuộm khắp thân nàng.
Rồi nghe nàng khẽ ngâm:
"Mười cỗ xe cờ rồng,
Nâng lễ lớn kính dâng.
Bờ cõi ngàn dặm rộng,
Là nơi dân an cư.
Từ đây mở bốn biển,
Bốn biển cùng quy phục,
Người người đều kéo tới.
Bờ sông trải dài xa.
Nhận mệnh đều thuận ý,
Trăm phúc cùng đổ về."
*
Mãi đến khi đã ngồi trước bàn tiệc, Diệp Thần Vãn vẫn còn cảm giác như đang ở giữa mây.
"Nghĩ gì vậy?"
Ngón tay Yến Căng gõ lên mép bàn nàng, lúc này mới kéo tâm trí nàng trở lại.
Tay Diệp Thần Vãn đang cầm chén khẽ run, suýt nữa làm đổ rượu.
Nàng đương nhiên không tiện thừa nhận trong đầu mình vẫn là điệu múa tế thần của Mặc Phất Ca.
Chỉ đành giả vờ bình tĩnh, hơi nâng cằm về phía vị trí cao trên đài.
"Ta đang nghĩ, kia là tình hình gì vậy?"
Yến Căng liếc về phía chủ vị của quân vương.
Ngoài phi tần hoàng thân ra, còn có mấy vị tướng lĩnh lớn tuổi, đức cao vọng trọng.
Có lẽ vì vừa làm lễ tế nên tế ti cũng được cho phép ngồi ở vị trí gần bệ hạ.
Mặc Phất Ca lần này coi như chẳng tránh nổi sự thăm hỏi của hoàng hậu.
Hoàng hậu và thái tử đã ngồi ngay cạnh nàng, không biết đang kéo nàng nói chuyện gì.
Tất cả dường như đều rất bình thường.
Ngoại trừ trong số những người ngồi gần đế vương, có một kẻ đặc biệt lạc lõng.
Hắn mặc Hồ phục tay hẹp, trên trán đeo đá tùng thạch màu xanh biếc, mũi cao mắt sâu, hoàn toàn khác người Huyền.
Lúc này hắn đang nâng chén đối ẩm với quân vương, trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Yến Căng vừa nhận ra thân phận người ấy, các khớp ngón tay lập tức siết chặt.
Nàng hừ lạnh đầy khinh thường, giữa mày tràn ngập chán ghét.
"Còn có thể là chuyện gì? Lại bị hắn bắt được cơ hội mặt dày chen lên nịnh nọt thôi."
【Lời tác giả】
Trời lạnh quá, càng gõ chữ càng lạnh.
Chương này dẫn khá nhiều điển tích.
Câu "Xuân phân nghĩa là âm dương chia đều, bởi vậy ngày đêm ngang nhau, nóng lạnh cân bằng" trích từ tác phẩm Xuân Thu Phồn Lộ của Đổng Trọng Thư.
Đoạn nói về xuân săn, hạ săn, thu săn, đông săn được dẫn từ thiên Tang Hy Bá can gián việc xem đánh cá của Tả Khâu Minh.
Câu "Ánh trăng trên núi Thiên Thai soi xuống dòng thác dài bốn mươi lăm thước" lấy từ bài Liêu Lăng của Bạch Cư Dị.
Đoạn tế ca cuối lấy ý từ thiên Huyền Điểu trong Thương Tụng.