Chương 11: Bố cục
◎ Bất kỳ ai có khả năng làm loạn thế cục đều không được phép tồn tại. ◎
Mặc Phất Ca thu lại thần sắc, khiến gương mặt trở nên bình thản như thường, nhưng bước chân lại vô thức nhanh hơn.
"Chẳng phải vẫn chưa đủ một tháng sao?"
"Nô tỳ cũng hỏi như vậy, nhưng vị khách quý nói đây là ý của bên trên. Nô tỳ nói hôm nay tiểu thư không có ở phủ, vậy mà người ấy vẫn nhất quyết chờ, nô tỳ cũng không tiện hỏi thêm."
Bóng trúc ven đường loang lổ, đổ xuống giữa mày Mặc Phất Ca một tầng bóng tối dày đặc.
"Khách đang ở đâu?"
"Nô tỳ đã dẫn người ấy đến gian phòng bên cạnh viện của tiểu thư để tiếp khách, trà nước cũng chuẩn bị xong rồi."
Bạch Cư đang đỡ tay Mặc Phất Ca, cảm nhận rõ lòng bàn tay nàng lạnh buốt.
"Người bị lạnh sao? Bạch Cư đi lấy túi sưởi cho người."
"Không cần."
Trong lúc nói chuyện, hai người đã sắp đến viện của Mặc Phất Ca.
"Ngươi đến phòng thu chi lĩnh một xâu tiền thưởng đi, cứ nói là ta cho phép."
Mặc Phất Ca im lặng.
Bạch Cư từ nhỏ đã ở bên nàng, chỉ nhìn vẻ mặt tiểu thư nhà mình liền hiểu ý.
Nàng đưa Mặc Phất Ca đến tận cửa viện rồi khom người cáo lui.
"Tiểu thư bảo trọng thân thể."
Đợi Bạch Cư đi xa, Mặc Phất Ca mới nhìn về gian phòng khách đang sáng đèn.
Cuối cùng nàng cụp mắt, đẩy cửa bước vào.
*
Nơi này chỉ là gian phòng Mặc Phất Ca thường dùng để tiếp đãi bạn bè thân cận, phần lớn chỉ để khách uống trà chờ một lát, không phải khách phòng chính thức trong phủ.
Trên bàn đã thắp đèn nến, nhưng ánh sáng vẫn không thể soi rõ gương mặt nam tử áo đen ngồi cạnh bàn.
Dung mạo hắn ẩn dưới vành mũ, tựa một vệt mực đổ trên giấy tuyên, lại như bất cứ lúc nào cũng có thể hòa tan vào bóng tối.
Trà trong chén dần nguội hẳn, không còn hơi nước bốc lên, hắn mới nâng lên nhấp một ngụm.
Vị trà ngọt hậu, hương thơm thanh nhã.
Hắn chỉ miễn cưỡng nhận ra đây hẳn là Thái Bình Hầu Khôi mới hái, còn cụ thể trong đó có bao nhiêu tinh tế thì không thể phẩm ra.
Cũng giống như bộ trà cụ trước mắt, hắn nhìn ra men sứ trong trẻo hoàn mỹ, nhưng chẳng biết được nung từ lò nào.
Cách bài trí trong phòng thanh nhã mà không mất vẻ quý khí.
Đồ dùng trong phòng không món nào không phải danh phẩm, xứng với nội tình ngàn năm của Mặc phủ.
Bên cửa sổ treo một bức tranh Tuyết Tan Trên Thương Giang. Hai màu đen trắng phác nên sông tuyết và mây mù, một chiếc thuyền đơn độc nhỏ như hạt cải ẩn giữa sóng nước. Nét bút mạnh mẽ, bố cục tinh xảo. Góc phải bên dưới là nét đề tên Mặc Phất Ca phóng khoáng.
Phó Tranh biết, chỉ cần mang cuộn tranh này ra ngoài, hôm sau chắc chắn có thể bán được một cái giá trên trời tại phòng đấu giá trong thành Mặc Lâm.
Nhưng hắn không đặt quá nhiều chú ý vào cách bài trí trong phòng, nhất là những tranh chữ mà hắn chẳng hiểu.
Dù sao hắn biết, Mặc Phất Ca sẽ không ngu ngốc đến mức để lại thứ có thể trở thành nhược điểm trong phòng khách.
Cửa phòng bị đẩy ra.
Thiếu nữ bước vào mang theo hơi lạnh của mưa tuyết.
"Để Phó đại nhân đợi lâu."
"Làm việc cho bệ hạ, sao có thể gọi là đợi lâu."
Phó Tranh đứng dậy, lễ nghi chu toàn, hành lễ với người vừa tới.
Ánh mắt Mặc Phất Ca chỉ lướt qua trong phòng một vòng, đã biết người này ngoài chén trà trên bàn thì chẳng chạm vào thứ gì khác.
"Hôm nay thần tụ họp cùng bạn bè thân thích, không biết Phó đại nhân sẽ tới, tiếp đón không chu toàn, mong đại nhân thứ lỗi."
"Không sao. Dù sao còn chưa tới kỳ hạn một tháng, là Phó mỗ đường đột. Nhưng đây là ý của bệ hạ. Vì kỳ xuân săn đã gần đến..." Phó Tranh ngước mắt, muốn nhìn rõ thần sắc thiếu nữ, nhưng chỉ thấy một hồ nước sâu tĩnh lặng không gợn sóng. "Cũng mong đại nhân thông cảm cho bệ hạ."
Phó Tranh nói rõ ý định tới đây.
Mặc Phất Ca không có biểu cảm dư thừa, chỉ gật đầu rồi đi về gian trong sau bình phong.
"Ta biết rồi. Đại nhân chờ một lát."
Phó Tranh im lặng ngồi xuống đợi.
Sau khi Mặc Phất Ca bước vào gian trong, cả căn phòng rơi vào yên tĩnh.
Khoảng nửa tuần hương sau, nàng mới cầm một chiếc bình sứ trắng nhỏ bước ra.
Chiếc bình được đưa vào tay Phó Tranh.
Hắn cẩn thận cất vào tay áo rồi hành lễ.
"Vậy Tranh xin cáo lui. Tế ti bảo trọng thân thể."
"Phó đại nhân đi thong thả, thay ta vấn an bệ hạ."
Mặc Phất Ca gật đầu. Hàng mi hơi rũ xuống khiến nàng lộ ra vài phần mệt mỏi.
Bước chân Phó Tranh rất nhẹ.
Ngoài tiếng cửa phòng khẽ kẽo kẹt, chỉ còn chiếc chén Thái Bình Hầu Khôi đã uống cạn trên bàn chứng minh hắn từng tới.
Mặc Phất Ca không nói gì.
Nàng trở về phòng ngủ, tìm một tư thế thoải mái trên giường mềm rồi tựa xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Bạch Cư bưng thuốc nhanh chân đi tới.
"Tiểu thư, đây là thuốc dưỡng thân xua lạnh, người uống trước đi."
Mặc Phất Ca nhận chén sứ, mượn hơi ấm từ thuốc mới sắc để sưởi tay.
Làn da nàng trắng bệch, môi không chút huyết sắc. Dưới ánh nến, da thịt gần như trong suốt, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ tan.
Nàng cứ nhắm mắt như vậy, cả người giống một con rối tinh xảo nhưng không có sinh khí.
"Tiểu thư, hay để nô tỳ đi gọi đại phu?"
Mặc Phất Ca lắc đầu.
Nàng đưa tay mở chồng thư từ trên chiếc án bên giường, lật vài trang rồi lại khép mắt, vẻ mệt mỏi giữa mày càng rõ.
"Không cần. Ngươi đi gọi Giang Ly tới, ta có chuyện muốn hỏi hắn."
Bạch Cư biết mình xưa nay chưa từng lay chuyển được tiểu thư, chỉ đành đáp lời rồi chuẩn bị rời phòng.
Trước khi đi, nàng chợt nhớ ra chuyện gì.
"Đúng rồi, tiểu thư. Hôm nay người sai người mang một cánh diều về, không biết phải xử lý thế nào?"
Nhớ đến cánh diều lắm chuyện của Huyền Minh Y, Mặc Phất Ca chỉ cảm thấy sau đầu đau từng cơn.
Dù sao cũng chẳng trả lại cho nàng ấy, bớt một chuyện vẫn hơn thêm một chuyện.
Nghĩ vậy, nàng xua tay.
"Đốt đi."
Lời vừa dứt, khóe mắt nàng chợt nhìn thấy cánh diều ấy đang đặt ngay trên bàn.
Trên cánh diều được làm tinh xảo, phần khung do Diệp Thần Vãn dùng cọng lau sửa lại hiện lên đặc biệt lạc lõng.
Không biết nhớ tới chuyện gì, nàng lại nhắm mắt khẽ lắc đầu.
"Thôi. Tìm chỗ cất kỹ, đừng để người khác nhìn thấy."
Tuyết đêm nay dần nặng hạt, cuối cùng lại hóa thành tiếng mưa tí tách.
Tiếng mưa đêm ồn ào bên tai.
Mà nơi góc tường, ngọn cỏ non vẫn cố sức phá đất chui lên, hé ra một nhánh lá nhỏ bé.
Xuân đã sắp về.
*
Trong thành Mặc Lâm giữa đêm khuya, ngoài Mặc phủ ra, vẫn còn một nơi chưa tắt đèn nghỉ ngơi.
Đó là phòng của Chiêu Bình quận chúa trong Ninh Vương phủ.
Nữ tử ngồi trước án, tóc dài xõa xuống vai như thác nước, trên người chỉ tùy tiện khoác một chiếc áo ngoài.
Một tay nàng chống cằm, tay kia đều đặn gõ lên mặt bàn.
Ánh nến soi sáng đôi mắt màu hổ phách. Mỗi khi ánh mắt lưu chuyển, đều mang vẻ đẹp khiến người ta kinh tâm.
Nhưng giọng nàng dịu dàng như tiếng dây đàn, lại chẳng có nửa phần tình cảm.
"Biết được những gì thì báo từng việc một."
Trong bóng tối của căn phòng vang lên giọng nam trầm thấp.
"Bẩm quận chúa, sau khi tế ti tách khỏi ngài và Yến tướng quân, nàng một mình chuẩn bị hồi phủ. Sau đó trên đường gặp Lạc Kỳ Thù và công chúa Ký Hà. Ba người nói chuyện, rồi Tuyên Vương nhìn thấy họ cũng bước tới. Sau khi trò chuyện một lúc, Tuyên Vương đề nghị mời ba người dự tiệc."
Diệp Thần Vãn nhíu mày.
"Chỉ là tình cờ gặp?"
"Vâng. Xét theo hướng đi của tế ti, nàng quả thật chỉ vô tình gặp Lạc Kỳ Thù và công chúa Ký Hà đang trò chuyện, sau đó bị hai người nhìn thấy nên mới tiến lên chào hỏi."
Ám vệ nhớ lại tình cảnh trong đầu.
"Nhưng Lạc Kỳ Thù võ nghệ cao cường, thuộc hạ không dám đến gần hơn để nghe bọn họ nói gì."
Giữa ban ngày ban mặt, Diệp Thần Vãn cũng không cảm thấy bọn họ có thể nói chuyện gì không thể để người khác biết.
Dù sao người mù cũng nhìn ra công chúa Ký Hà có ý với Lạc Kỳ Thù. Có lẽ hôm nay lại tìm một cái cớ gì đó tới gặp hắn.
Mặc Phất Ca đứng ở đó, ở lại cũng không tiện mà rời đi cũng chẳng xong, chỉ có thể đứng bên cạnh làm nền.
Còn Tuyên Vương, rõ ràng vừa thấy Huyền Minh Y nói chuyện với Lạc Kỳ Thù, sợ người bị nàng ấy kéo đi, nên chỉ đành vội vàng chạy tới giả vờ tình cờ gặp.
Nghe thuộc hạ miêu tả, Diệp Thần Vãn đã đoán ra được tám phần tình hình lúc ấy.
Nàng hơi nâng cằm, ra hiệu ám vệ nói tiếp.
"Bốn người đến Bạch Ngọc Lâu trong thành, bao nhã gian tốt nhất. Một hoàng tử và một công chúa ở đó nên thủ vệ rất nghiêm. Thám tử của chúng ta trong lầu cũng chỉ nghe được một phần lời nói. Theo hồi báo, đều là những chuyện không đau không ngứa."
Điều này cũng nằm trong dự liệu.
Có thể thấy giao tình giữa bốn người chưa sâu.
"Sau khi tiệc tan, Tuyên Vương và công chúa Ký Hà đều đã say, mỗi người trở về phủ. Lạc Kỳ Thù cầm ô đưa tế ti một đường về tận Mặc phủ. Sau đó tế ti sai người đưa Lạc Kỳ Thù hồi phủ."
Nghe đến đây, chân mày Diệp Thần Vãn nhíu lại.
"Mặc Phất Ca không từ chối?"
"Không. Hai người nói với nhau vài câu, sau đó tế ti dường như đã ngầm đồng ý."
Diệp Thần Vãn thu tay đang gõ lên mặt bàn, đổi thành hai tay chống cằm.
Chuyện Mặc Phất Ca ngầm đồng ý để Lạc Kỳ Thù đưa nàng về phủ quả thực vượt ngoài dự liệu.
Điều này không giống Mặc Phất Ca mà Diệp Thần Vãn biết.
Một là nàng trông chẳng có hứng thú gì với Lạc Kỳ Thù.
Hai là dù sao công chúa Ký Hà cũng ở ngay đó. Mặc Phất Ca vốn không phải người thích chuốc phiền phức vào thân.
Nàng nhớ lại cuộc trò chuyện giữa Lạc Kỳ Thù và Mặc Phất Ca trong cung yến đêm ấy.
Ánh mắt Lạc Kỳ Thù nóng rực, gần như chân thành đến không thể che giấu.
Một nam nhân dùng ánh mắt như vậy nhìn một nữ tử, ý nghĩa trong đó đã quá rõ ràng.
Vì sao Mặc Phất Ca không từ chối Lạc Kỳ Thù?
Rốt cuộc nàng cũng có ý với Lạc Kỳ Thù, hay là đang mưu tính điều gì?
Diệp Thần Vãn hiểu rất rõ chuyện hôn nhân giữa quyền quý trong hoàng thành. Hiển nhiên không thể chỉ dựa vào đôi bên tình nguyện mà quyết định. Sau lưng nó là vô số thế gia dây dưa liên kết, phần lớn chẳng qua đều là cân nhắc lợi ích.
Lạc Kỳ Thù, Ký Hà và tế ti.
Một người là tướng tinh chói mắt của Huyền triều.
Hai người còn lại, một là công chúa được đế vương sủng ái nhất, mẫu tộc thế lực hùng hậu; một là tế ti xuất thân từ thế gia ngàn năm.
Hôn sự của bất kỳ người nào trong ba người cũng là một quân cờ quý, đủ lay động lợi ích của vô số kẻ.
Tuy trở thành phò mã có rất nhiều bất tiện, nhưng một khi trèo lên cành cao công chúa, chẳng khác nào có được sự ủng hộ của Chân thị Hoài Nam, còn lo gì đường làm quan không thuận.
Mà nếu công chúa Ký Hà được một tiết độ sứ địa phương ủng hộ, rồi chen chân vào cuộc tranh ngôi, đó cũng sẽ là biến số cực lớn.
Xét thế nào, cuộc liên hôn này đối với hai người đều lợi nhiều hơn hại.
Nhưng vì sao Lạc Kỳ Thù vẫn chậm chạp không tỏ thái độ, ngược lại còn chủ động lấy lòng tế ti?
Mặc Phất Ca xưa nay vẫn mang thái độ đứng ngoài quan sát. Nàng hoàn toàn có thể giữ khoảng cách với Lạc Kỳ Thù để tránh rước chuyện vào thân.
Vậy vì sao hôm nay lại đồng ý để hắn đưa mình hồi phủ?
"Không lẽ thật sự là một kẻ si tình?"
Diệp Thần Vãn suy nghĩ mãi vẫn không tìm được đáp án.
Cuối cùng nàng cầm kéo phượng trên bàn, khêu sáng tim đèn rồi tiếp tục phân phó:
"Bên Mặc Phất Ca và Lạc Kỳ Thù đều phải bố trí người theo dõi. Bên cạnh tế ti chắc chắn có người âm thầm bảo vệ, Lạc Kỳ Thù lại võ nghệ cao cường. Hai người này đều rất khó tiếp cận. Thà rằng không nhìn thấy gì còn hơn mạo hiểm để bọn họ phát hiện."
"Thuộc hạ hiểu."
"Còn danh sách trước kia ta giao cho ngươi, một người cũng không được lơi lỏng."
Nói xong, nàng phất tay về phía bóng tối.
"Tuân lệnh."
Một giọng đáp trầm thấp vang lên.
Ngọn nến lay động.
Trong phòng đã không còn hơi thở của người khác.
Diệp Thần Vãn ngồi trước án, rất lâu vẫn không có động tác.
Nến trên giá đồng dần chảy, sáp nóng lăn xuống, bóng nàng in lên vách tường.
Nàng nhắm mắt, chậm rãi tiêu hóa cảm giác chua chát khó nói trong lòng.
Ngay cả bản thân nàng cũng không hiểu tại sao chỉ là một mệnh lệnh giám sát mà lại khiến mình cảm thấy khó mở miệng đến vậy.
Đôi mắt Mặc Phất Ca xưa nay luôn sáng trong, tựa hoa xuân vừa được nước gột rửa.
Thế nhưng nàng lại không nhìn thấu cảm xúc trong đôi mắt ấy, càng không hiểu được thái độ mập mờ khó phân của Mặc Phất Ca đối với mình.
Nhưng thời gian dành cho nàng không còn nhiều.
Nàng nhất định phải sắp xếp ổn thỏa con đường trở về đất phong kế thừa vương vị, không được phép xảy ra nửa phần sai sót.
Bất kỳ ai có khả năng làm loạn thế cục đều không được phép tồn tại.
【Lời tác giả】
Đã sửa lỗi.
Chương sau bắt đầu xuân săn, sẽ là một cao trào nhỏ của cốt truyện.
Nếu thích truyện, mọi người có thể nhấn lưu hoặc để lại bình luận nhé.