Chương 39: màu trắng đai đeo đánh dấu thuộc về tự

Chương 39: màu trắng đai đeo đánh dấu thuộc về tự

Vợ Omega Điên Cuồng Nhất Quyết Bắt Tôi Đánh Dấu [Xuyên Sách] · ~2.178 từ · 10 phút đọc · 39/100

Phong Tiêu đứng trước cửa biệt thự, quay đầu nhìn lại.

Quản gia bên cạnh tưởng nàng buồn vì thái độ lạnh nhạt của Nguyễn Trầm Dạ vừa rồi.

Do dự hồi lâu, bà vẫn lên tiếng:

“Tiểu thư, Alpha trong kỳ nhạy cảm tính tình rất thất thường.”

“Ngài đừng để trong lòng.”

Quản gia vẫn giấu chuyện Nguyễn Trầm Dạ dùng quần áo của Phong Tiêu xây tổ.

Dù bà mong chờ quan hệ hai người phát triển thế nào, Nguyễn Trầm Dạ mới là chủ của bà.

Lời nào nên nói, lời nào không nên nói, bà vẫn phân biệt được.

Nhưng bà không muốn Phong Tiêu hiểu lầm Nguyễn tổng.

Dù sao bà tận mắt thấy Nguyễn tổng xây tổ bằng quần áo của Phong Tiêu.

Tuy không hiểu Nguyễn tổng đang trốn tránh điều gì, ít nhất bà có thể giải thích đôi chút.

Ánh mắt Phong Tiêu lóe lên.

Đương nhiên nàng sẽ để trong lòng.

Động tác vừa rồi…

Nếu tỷ tỷ thật sự không có chút tâm tư nào với nàng, dựa vào tính cách của tỷ tỷ, tuyệt đối không thể làm như vậy.

Nếu đã làm…

Chứng minh tỷ tỷ cũng rung động.

Nàng cuối cùng đã cạy mở trái tim tỷ tỷ.

Dù chỉ một chút!

Nhưng chính vì chỉ một chút, nên tỷ tỷ mới tiếp tục đẩy nàng ra.

Phong Tiêu mím môi.

Lần này nàng đã rút kinh nghiệm.

Tuyệt đối không được xúc động nữa.

Nàng sẽ không cho tỷ tỷ cơ hội trốn trở lại.

Nàng phải kiên nhẫn chờ một thời cơ thích hợp nhất.

Một kích trúng đích.

Hoàn toàn bắt được tỷ tỷ.

Phong Tiêu thu thần sắc.

Giấu toàn bộ tâm tư xuống đáy lòng.

Nàng khẽ gật đầu với quản gia.

“Ta hiểu tỷ tỷ.”

“Về trước đi.”

Nàng sẽ tĩnh tâm chờ đợi.

Giống một thợ săn ngụy trang để có được con mồi quý giá.

Chưa tới thời khắc quan trọng tuyệt đối không ra tay.

Bên kia.

Nguyễn Trầm Dạ cúi đầu nhìn bốn dấu trăng non sâu trong lòng bàn tay.

Khẽ thở dài.

Giữa môi răng vẫn còn sót chút vị cam.

Dù chỉ một chút, cũng đủ xoa dịu cơn xao động do kỳ nhạy cảm mang lại.

Nhưng vấn đề bây giờ đã không còn đơn giản.

Nàng bị bản năng khống chế.

Đi vào phòng Rả Rích.

Dùng quần áo của Rả Rích xây tổ.

Bản năng đang nói với nàng:

Ngươi thích Phong Tiêu.

Ta thích Rả Rích?

Nguyễn Trầm Dạ ngửa người nằm vào sô pha.

Dùng bàn tay còn in dấu trăng non che mắt.

Không dám đối mặt sự thật.

Làm thẳng nữ hai mươi tám năm.

Chỉ như vậy mà mơ mơ hồ hồ cong?

Nguyễn Trầm Dạ vẫn không muốn tin.

Huống hồ đối tượng nàng cong lại vừa tỏ tình với nàng hơn nửa tháng trước.

Còn bị chính nàng từ chối.

Quá…

Quá khó xử.

Nguyễn Trầm Dạ không muốn tiếp nhận kết quả này.

“Có khi chỉ vì Rả Rích là Omega thôi?”

Nàng thả tay xuống.

Vô lực buông bên cạnh sô pha.

Ngước nhìn chiếc đèn chùm pha lê trong suốt.

Cố dùng cái cớ tệ hại ấy thuyết phục bản thân.

Chiếc đèn chùm bỗng lay nhẹ.

Nguyễn Trầm Dạ sợ đến mức lập tức trợn mắt.

Nàng chỉ muốn ngụy biện một chút thôi.

Không tới mức trời cao muốn lấy mạng chứ?!

Nàng lập tức đứng dậy tránh xa.

Vẫn không yên tâm, Nguyễn Trầm Dạ lấy giấy ghi chú trên tủ, viết:

“Đèn chùm vô cớ lay động, cần kiểm tra.”

Định ngày mai dì Vương tới sẽ nói.

Nguyễn Trầm Dạ nhìn giấy bút trong tay, thở dài.

Ý nghĩ vừa rồi của nàng quả thật quá hoang đường.

Ném đồ sang bên, nàng đi thẳng vào phòng ăn.

Mì đã hơi nở.

Nhưng vẫn tỏa mùi thơm.

Mấy ngày nay Nguyễn Trầm Dạ chưa ăn uống tử tế.

Lúc này vậy mà thật sự thấy đói.

Nàng ngồi trước bát mì cà chua trứng, im lặng mím môi.

“Ta muốn nói là… tỷ tỷ, ngươi có phải không khỏe không?”

“Vậy được rồi. Nồi mì ta nấu để trên bàn, tỷ tỷ ăn chút lấy sức. Dì Vương, chúng ta đi.”

Nguyễn Trầm Dạ nhớ lại hai câu Phong Tiêu nói trước khi rời đi.

Lúc ấy nàng cực kỳ chột dạ.

Lại dùng giọng lạnh nhạt đuổi Rả Rích ra ngoài.

Nhưng Rả Rích nhớ tới không phải bản thân bị đối xử tệ ra sao.

Mà là nàng có ăn cơm hay không.

Cơ thể có khó chịu không.

Nghĩ tới đây, Nguyễn Trầm Dạ lộ vẻ thống khổ.

Nàng vì trốn tránh mà giẫm lên tâm ý quý giá của Rả Rích.

Dũng khí của nàng thậm chí không bằng một đứa nhỏ vừa trưởng thành chưa lâu, từng chịu biết bao đau khổ.

Đôi mắt xanh xám từ trốn tránh dần trở nên kiên định.

Nguyễn Trầm Dạ nghĩ kỹ rồi.

Nàng quyết định nhìn thẳng vào cảm tình của mình.

Sau đó học cách khắc chế.

Bởi vì nàng hiểu quá muộn.

Rả Rích đã không còn thích nàng nữa.

Nếu vậy…

Cứ để Rả Rích bước về phía trước.

Nàng sẽ mãi là chỗ dựa của nàng ấy.

Cho tới khi nàng ấy gặp chân ái.

Nguyễn Trầm Dạ trân trọng ăn sạch bát mì cà chua trứng Phong Tiêu tự tay làm.

Sau đó vịn cầu thang đi lên.

Trở lại phòng ngủ, nàng lấy điện thoại, mở ghi chú riêng tư đã lâu không dùng.

Ly hôn với vai chính — gạch bỏ.

Tăng độ hảo cảm của vai chính — gạch bỏ.

Giải quyết Hứa Tri Tình — gạch bỏ.

Đưa vai chính đi học — gạch bỏ.

Xử lý cha mẹ vai chính — gạch bỏ.

Giả vờ mất trí nhớ — gạch bỏ.

Tất cả mục tiêu cần làm đều đã bị Nguyễn Trầm Dạ gạch đi.

Nàng không cần chúng nữa.

Bởi vì nàng đã có mục tiêu mới.

Nàng viết:

Cảm ơn trời cao đã đưa ta đến bên cạnh ngươi.

Ta sẽ nhìn ngươi đi về phía hạnh phúc, cho tới ngày sinh mệnh ta kết thúc.

Tắt ghi chú.

Nguyễn Trầm Dạ ngã xuống giường.

Nàng nhìn trần nhà.

Đôi mắt xanh xám dần nhuốm buồn.

Thì ra cảm giác bị người mình thích từ chối là thế này sao?

Tuy người từ chối nàng cũng chính là nàng…

Nhưng cảm giác đau khổ vẫn không tránh khỏi.

Miệng đắng.

Mắt cay.

Trong lòng mất mát chưa từng có.

Nhờ tác dụng trấn định của thuốc ức chế, mí mắt Nguyễn Trầm Dạ bắt đầu nặng.

Mang theo nỗi buồn, nàng dần chìm vào giấc ngủ.

Khi mở mắt lần nữa đã là nửa đêm.

Nguyễn Trầm Dạ đầy mặt phức tạp nhìn quần áo của Phong Tiêu đang vây quanh mình.

Nàng lại bị bản năng dẫn tới phòng Phong Tiêu xây tổ.

Tin tức tố trên quần áo đã tan gần hết.

Nhưng Nguyễn Trầm Dạ mất lý trí vẫn ôm hết ra, vây quanh người để tìm cảm giác an tâm.

Nàng bất đắc dĩ bóp giữa mày.

Phải làm sao đây?

Nàng có thể kiểm soát trái tim.

Nhưng không thể kiểm soát bản năng.

Một suy nghĩ nhỏ mà hoang đường xuất hiện.

Hay là…

Trộm vài món quần áo của Rả Rích đi?

Lần này may mắn không ai phát hiện.

Lỡ lần sau bị Rả Rích bắt gặp…

Nàng chẳng còn mặt mũi nào giải thích.

Chỉ lấy một hai món thôi.

Rả Rích chắc không phát hiện.

Dù sao hiện tại nàng đang trong kỳ nhạy cảm.

Nếu không được thỏa mãn, ngay cả nàng cũng không biết dưới sự khống chế của bản năng mình sẽ làm gì.

Nguyễn Trầm Dạ thành công thuyết phục bản thân.

Nàng treo quần áo lại vào tủ.

Sau đó dọn chiếc giường bị mình làm loạn, xác nhận không còn dấu vết có người từng ngủ mới đứng trước tủ chọn lựa.

“Cái này Rả Rích mặc nhiều lần.”

Nguyễn Trầm Dạ đưa tay lấy chiếc áo thun trắng treo gần bên.

“Tin tức tố hẳn còn nhiều.”

Mới ôm vào lòng đã cảm thấy không ổn.

“Mặc nhiều chứng tỏ Rả Rích thích.”

“Chẳng phải rất nhanh sẽ phát hiện nó mất sao?”

“Không được, không được.”

Nàng lưu luyến nhìn chiếc áo rồi treo trở lại.

“Cái này chưa từng thấy Rả Rích mặc.”

Nguyễn Trầm Dạ lấy ra chiếc váy hoa tím nhạt bên phải.

Nhìn kỹ.

Đúng là chưa mặc.

Thẻ giá còn nguyên.

“Không được.”

“Rả Rích chưa mặc thì chẳng có tin tức tố.”

“Lấy cũng vô dụng.”

Chọn tới chọn lui vẫn không quyết định được.

Ánh mắt nàng dần hạ xuống.

Ở ngăn dưới tủ, mấy chiếc áo hai dây trắng được xếp ngay ngắn.

Vừa nhìn đã biết mặc sát người.

Quan trọng nhất là cùng một kiểu có mấy chiếc.

Nàng lấy một chiếc…

Rả Rích chắc chắn không phát hiện.

Nguyễn Trầm Dạ cầm chiếc áo mềm mại trong tay.

Chột dạ đóng cửa tủ.

Sau đó sửa lại giường lần nữa.

Chắc chắn không có dấu vết mới ôm áo rời khỏi phòng Phong Tiêu.

Gương mặt nàng đỏ bừng khi trở về phòng mình.

Nhìn chiếc áo bị vò thành một cục trong tay, hai má càng nóng.

“Ta không phải biến thái.”

“Đều tại kỳ nhạy cảm chết tiệt này.”

“Chờ kỳ nhạy cảm qua…”

Nguyễn Trầm Dạ khựng lại.

“Ta sẽ đền Rả Rích nhiều quần áo hơn.”

Còn chiếc áo này…

Cứ giữ lại bên nàng.

Trở thành bí mật không ai biết.

Nguyễn Trầm Dạ trải chiếc áo ra giường.

Tin tức tố trên đó đã nhạt tới gần như không ngửi được.

Nhưng ý thức lại bình ổn lạ thường.

Dường như chỉ cần có một món đồ của Phong Tiêu cũng đủ được trấn an.

Nàng vẫn khát khao tin tức tố của Phong Tiêu.

Nhưng dưới sự trấn an kép của thuốc ức chế và chiếc áo hai dây, Nguyễn Trầm Dạ cảm thấy mình có thể khắc chế bản năng.

Nàng nhanh chóng rửa mặt rồi trở lại giường.

Chiếc giường trống khiến nàng bất an, bực bội.

Nguyễn Trầm Dạ lập tức ôm chiếc áo vào lòng.

Cảm xúc mới miễn cưỡng yên xuống.

Tin tức tố hồng trà dần tràn đầy phòng ngủ.

Giống như đang đánh dấu con mồi thuộc về mình.

Đáng tiếc lần này con mồi chỉ là một chiếc áo hai dây vô tội.

Đầu Nguyễn Trầm Dạ chậm rãi cúi xuống.

Rất nhanh, cả gương mặt đã áp vào chiếc áo, khẽ cọ.

Giống như thật sự đang nhận được sự trấn an của Phong Tiêu.

“Rả Rích…”

Ngày mới lại tới.

Quản gia và Phong Tiêu trở lại biệt thự.

Phong Tiêu nhìn bát mì mình nấu hôm qua đã được ăn sạch, đôi mắt tràn đầy ý cười ngọt ngào.

Quản gia lo cảnh tượng hôm qua tái diễn.

Bà vẫn bảo Phong Tiêu chuẩn bị bữa sáng, còn mình lên xem tình trạng Nguyễn Trầm Dạ.

Lần này bà trực tiếp đi vào phòng Phong Tiêu.

Mở cửa.

Bên trong không có ai.

Giường cũng chỉnh tề.

Hoàn toàn không giống có người từng nằm.

“Chẳng lẽ ta đoán sai?”

Quản gia nghi hoặc đóng cửa.

Đi tới phòng Nguyễn Trầm Dạ, gõ.

“Nguyễn tổng? Hôm nay tình hình thế nào?”

Vốn nghĩ sẽ không được đáp.

Bà vừa giơ tay định gõ lần nữa, cửa lại mở.

Nữ nhân mặc một chiếc áo hai dây trắng tinh.

Lớp vải mềm mại miễn cưỡng ôm lấy đường nét ngực.

Áo vốn không ngắn.

Nhưng vóc dáng người mặc quá tốt, khiến bên dưới vẫn lộ một đoạn eo.

Bên ngoài khoác sơ mi đỏ sẫm.

Nguyễn Trầm Dạ vừa mở cửa vừa giơ tay cài cúc, che chiếc áo hai dây bên trong.

“Rả Rích tới chưa?”

“Tới… tới rồi.”

Quản gia lắp bắp.

“Đang dưới lầu làm bữa sáng cho ngài.”

Bà lén đánh giá Nguyễn tổng.

Hôm nay tinh thần đặc biệt tốt.

Chẳng lẽ kỳ nhạy cảm kết thúc sớm?

“Ngài hết kỳ nhạy cảm rồi sao?”

Quản gia cẩn thận hỏi.

Nguyễn Trầm Dạ lắc đầu, bước xuống lầu.

Bây giờ nàng vô cùng muốn nhìn thấy Phong Tiêu.

Nhưng vẫn không quên dặn:

“Thuốc ức chế hết rồi.”

“Chuẩn bị thêm hai ống cho ta.”

Sáng nay nàng suýt nữa lại không nhịn nổi.

May kịp tiêm thuốc.

Nhưng cảm giác bất an và bực bội vẫn quẩn quanh trong lòng.

Nguyễn Trầm Dạ lo Phong Tiêu tới thì mình sẽ mất khống chế.

Cuối cùng đành mặc chiếc áo hai dây kia trên người.

Đó chính là cảnh quản gia vừa nhìn thấy.

Mục lục
39 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây