Chương 40: chủ động có người động nàng

Chương 40: chủ động có người động nàng

Vợ Omega Điên Cuồng Nhất Quyết Bắt Tôi Đánh Dấu [Xuyên Sách] · ~2.345 từ · 11 phút đọc · 40/100

Chiếc áo từng thuộc về Phong Tiêu giờ áp sát vào da thịt Nguyễn Trầm Dạ.

Dù điều hòa đã mở rất thấp, trán nàng vẫn lấm tấm mồ hôi.

Nguyễn Trầm Dạ nâng tay lau.

Một tay nắm cổ áo, chột dạ liếm môi.

Nàng dừng bước trước tấm kính phản chiếu hình mình.

Trong lòng thầm nghĩ:

Rả Rích chắc không nhìn ra bên trong nàng mặc gì đâu.

Dường như có một người nhỏ trong lòng không ngừng thúc giục nàng xuống lầu tìm Phong Tiêu.

Nguyễn Trầm Dạ hít sâu.

Tay ấn lên ngực.

Càng tới gần, tim càng đập nhanh.

Xuống tới tầng một, nàng nhìn không gian trống vắng.

Nhớ lời quản gia, nàng chậm rãi đi tới cửa bếp.

Phong Tiêu quay lưng về phía nàng.

Vẫn mặc áo thun trắng đơn giản cùng quần jean.

Vì đang nấu cơm, trước người còn buộc tạp dề.

Dây tạp dề thắt thành chiếc nơ ở eo.

Giống một món quà đang chờ được tháo.

Ánh mắt Nguyễn Trầm Dạ như bị bỏng.

Lập tức dời khỏi chiếc nơ ấy.

Tiếp tục nhìn lên.

Dừng ở sau gáy Phong Tiêu.

Hôm nay nàng không để tóc xõa sau lưng như thường ngày.

Mà búi tóc gọn gàng.

Để lộ chiếc cổ trắng nõn, thon dài.

Ánh mắt Nguyễn Trầm Dạ rung lên.

Nàng muốn dời đi.

Nhưng cơ thể lúc này hoàn toàn không chịu nghe.

Ngược lại càng chăm chú nhìn.

Phong Tiêu đang nấu ăn.

Bỗng cảm giác sau lưng xuất hiện một ánh mắt nóng bỏng, chuyên chú.

Tay đang cầm đũa khựng lại.

Hiện tại trong biệt thự chỉ còn nàng, quản gia và Nguyễn Trầm Dạ.

Ánh mắt ấy của ai không cần nghĩ cũng biết.

Phong Tiêu giả vờ không phát hiện.

Vẫn cúi đầu đảo thức ăn.

Cố ý lẩm bẩm với âm lượng vừa đủ nghe:

“Không biết tâm tình tỷ tỷ có khá hơn chút nào chưa.”

Nguyễn Trầm Dạ nghe thấy.

Lập tức cảm động.

Rả Rích đúng là đứa nhỏ tốt.

Hôm qua nàng lạnh nhạt như vậy.

Rả Rích vẫn còn nhớ tâm trạng nàng!

Nghĩ vậy, Nguyễn Trầm Dạ cuối cùng không nhịn được.

Khẽ gọi:

“Rả Rích.”

“Tỷ tỷ?”

Phong Tiêu nhìn tường.

Đáy mắt lóe ý cười.

Nhưng khi xoay người, vẻ mặt đã biến thành kinh ngạc.

Giống như thật sự bị sự xuất hiện đột ngột của Nguyễn Trầm Dạ dọa.

Phong Tiêu tắt bếp.

Nhanh chóng chạy tới.

Một bộ muốn chạm nhưng không dám.

Trong mắt Nguyễn Trầm Dạ, cảnh ấy khiến cảm giác áy náy càng sâu.

Nàng nên xin lỗi Rả Rích tử tế.

“Hôm qua là ta không kiểm soát tốt tâm trạng.”

“Làm ngươi ấm ức rồi.”

Nguyễn Trầm Dạ chủ động tới gần bàn tay Phong Tiêu đang chìa ra.

“Tỷ tỷ xin lỗi ngươi.”

“Xin lỗi.”

Phong Tiêu kinh ngạc chớp mắt.

Dường như không ngờ Nguyễn Trầm Dạ sẽ xin lỗi.

Nàng vội xua tay.

Giọng thật sự hoảng.

“Không đâu. Tỷ tỷ đang trong kỳ nhạy cảm, tâm trạng không tốt ta hiểu.”

“Không cần xin lỗi.”

Nàng chỉ muốn lợi dụng tính dễ mềm lòng của Nguyễn Trầm Dạ để đạt vài mục đích.

Chứ không thật sự muốn nàng phải xin lỗi.

Nguyễn Trầm Dạ lắc đầu.

Vẻ mặt nghiêm túc.

“Làm sai thì phải nhận sai.”

“Ngươi không cần thay ta tìm lý do.”

Một câu nghiêm túc, chân thành ấy khiến trái tim Phong Tiêu run lên hết lần này tới lần khác.

Tất cả những lời nàng đã chuẩn bị đều quên sạch.

Cả trái tim chỉ còn gương mặt thành khẩn xin lỗi của Nguyễn Trầm Dạ.

Giống như ngoài Nguyễn Trầm Dạ ra, chưa từng có ai đối xử với nàng tốt như vậy.

Cũng ngoài Nguyễn Trầm Dạ, chưa từng có ai thật lòng xin lỗi nàng.

Chỉ khi ở bên Nguyễn Trầm Dạ, nàng mới có cảm giác mình thật sự được người khác nhìn thấy.

Hỉ nộ ái ố của nàng mới thật sự có người để ý.

Phong Tiêu nghẹn lời.

Không biết nên nói gì.

Biểu cảm khó che sự bối rối trong lòng.

Rõ ràng người lên kế hoạch là nàng.

Muốn mượn cơ hội này để tỷ tỷ thích nàng nhiều hơn.

Cuối cùng lại là một câu của tỷ tỷ khiến nàng thua đến triệt để.

Kế hoạch đã chuẩn bị cũng không thể tiếp tục.

Tình cảm nàng dành cho tỷ tỷ ngày càng nhiều.

Nhiều tới mức sắp không chứa nổi.

Sắp tràn ra ngoài.

Nhìn vẻ bối rối của Phong Tiêu, Nguyễn Trầm Dạ nhớ tới những ngày nàng ở Phong gia.

Trong tiểu thuyết không miêu tả quá kỹ.

Nhưng giữa từng dòng chữ đều có thể thấy Rả Rích đã chịu quá nhiều ấm ức.

Huống hồ nàng còn tận mắt thấy đôi vợ chồng Phong gia xem thường và chẳng để ý Rả Rích đến mức nào.

Ánh mắt Nguyễn Trầm Dạ thêm vài phần thương tiếc.

Nàng xoa đầu Phong Tiêu.

“Không sao.”

“Sau này những chuyện này để tỷ tỷ dạy ngươi.”

“Hôm nay chuyện đầu tiên cần học chính là…”

Giọng nàng dịu dàng.

“Bất kể trong hoàn cảnh nào, cũng đừng để bản thân chịu ấm ức.”

“Ta… ta không ấm ức.”

Phong Tiêu theo bản năng lắc đầu.

Ngây người nhìn vào đôi mắt xanh xám kia.

Trong khoảnh khắc, nàng như chìm vào một vùng biển sâu yên tĩnh.

Không có chút sợ hãi.

Chỉ có cảm giác an tâm nồng đậm.

“Ở trước mặt tỷ tỷ không cần miễn cưỡng.”

Nguyễn Trầm Dạ cười nhẹ.

Dùng giọng như đùa nói ra lời chân thành nhất.

“Sau này tỷ tỷ chính là chỗ dựa vững chắc nhất của ngươi.”

“Không ai được phép bắt nạt ngươi.”

Không hiểu vì sao, Phong Tiêu cảm thấy hôm nay Nguyễn Trầm Dạ đặc biệt gần gũi với mình.

Rõ ràng chẳng có gì thay đổi.

Nhưng nàng lại có cảm giác bức tường vô hình giữa hai người đã bị ai đó đập vỡ.

Nói không kinh ngạc là giả.

Nhưng nhiều hơn vẫn là vui.

Nguyễn Trầm Dạ đang chủ động bước vào thế giới của nàng.

Cũng chủ động mở thế giới của mình cho nàng.

“Tỷ tỷ, ta…”

“Được rồi.”

Nguyễn Trầm Dạ kịp thời đổi đề tài khi thấy ánh mắt nàng lay động.

“Ta hơi đói.”

“Còn không cho ta ăn sao?”

Nàng không muốn những lời vừa rồi trở thành gánh nặng cho Phong Tiêu.

“Được. Ta đỡ tỷ tỷ qua phòng ăn.”

Phong Tiêu nuốt lời tỏ tình suýt bật ra.

May mà Nguyễn Trầm Dạ cắt ngang đúng lúc.

Tỷ tỷ luôn có cách dùng những lời chân thành nhất đánh trúng lòng nàng.

Khiến nàng không thể tự thoát.

Quản gia rất biết nhìn tình hình, không hề xuất hiện.

Trong phòng ăn chỉ có Nguyễn Trầm Dạ và Phong Tiêu.

Phong Tiêu đặt bát mì trước mặt nàng.

Rồi kéo ghế ngồi cạnh, chống cằm nhìn bằng ánh mắt sáng rực.

“Tỷ tỷ, mau nếm thử xem ngon không.”

Nguyễn Trầm Dạ nhìn bát mì nóng hổi.

Hôm nay Phong Tiêu làm mì rau xanh thịt sợi.

Nước dùng vàng óng phủ lấy từng sợi mì.

Rau xanh và thịt xếp bên trên.

Một đũa gắp xuống có thể ăn đủ thịt, rau và mì.

Nguyễn Trầm Dạ vô thức liếm môi.

Nhận đôi đũa Phong Tiêu đưa.

Cúi đầu nghiêm túc nếm thử.

“Ngon không?”

Giọng Phong Tiêu đầy mong đợi.

Hôm qua nàng cố ý tìm video học.

Không biết tỷ tỷ có thích không.

Nguyễn Trầm Dạ gần như chẳng có thời gian trả lời.

Một đũa lại một đũa.

Phong Tiêu thấy vậy, hài lòng cười.

Hai tay chống má, vui vẻ nhìn Nguyễn Trầm Dạ ăn.

Cơ năng cơ thể như được đánh thức.

Một bát mì nhanh chóng bị ăn sạch.

Nguyễn Trầm Dạ lưu luyến đặt đũa xuống.

Lúc này mới nhớ mình còn chưa trả lời.

“Là bát mì ngon nhất ta từng ăn.”

Nàng ngẩng đầu.

Nghiêm túc nhìn Phong Tiêu.

Đưa ra đáp án.

Đôi mắt đen của Phong Tiêu lập tức sáng lên.

Tay nghề được tỷ tỷ công nhận, đó chính là giá trị lớn nhất.

“Vậy sau này mỗi ngày ta làm cho tỷ tỷ ăn, được không?”

Phong Tiêu gần như không suy nghĩ đã nói.

Nguyễn Trầm Dạ lắc đầu.

“Không được.”

“Vì sao?”

Phong Tiêu lập tức mất mát.

“Tỷ tỷ không phải nói ngon sao?”

Nàng nhìn chiếc bát sạch trơn.

Nguyễn Trầm Dạ rõ ràng thích.

Vì sao còn từ chối?

Thấy Phong Tiêu vẫn không hiểu, Nguyễn Trầm Dạ khẽ cười.

“Đúng là rất ngon.”

“Cho nên thỉnh thoảng ta ăn một lần là đủ.”

“Nấu cơm rất vất vả.”

“Sau này ngươi còn rất nhiều chuyện phải làm.”

“Ta sao có thể lấy lý do này giữ ngươi bên mình?”

“Nếu vậy quá ích kỷ.”

Phong Tiêu muốn phản bác.

Nhưng ngay lúc đối diện đôi mắt Nguyễn Trầm Dạ, nàng nuốt câu “ta chỉ mong tỷ tỷ ích kỷ một chút” trở lại.

Không.

Bây giờ chưa thể nói.

Nàng phải chờ tới thời cơ Nguyễn Trầm Dạ tuyệt đối không thể cự tuyệt.

Trước lúc ấy, phải nhẫn nại.

Thấy Phong Tiêu im lặng, Nguyễn Trầm Dạ tưởng nàng đã hiểu.

Trong lòng lập tức giống hũ gia vị bị đổ.

Chua ngọt đắng cay đủ cả.

Vừa vui vì Rả Rích nghe lời.

Vừa không cam lòng vì chỉ có thể ép tình cảm xuống, ở cạnh nàng ấy như một tỷ tỷ.

Nhiều nhất vẫn là tiếc nuối.

Nếu nàng trẻ hơn vài tuổi.

Nếu nàng không mắc chứng rối loạn tin tức tố.

Nếu lúc trước nàng không từ chối lời tỏ tình của Rả Rích…

Có lẽ mọi thứ bây giờ đã khác.

Có lẽ nàng đã sớm dám nhìn thẳng vào cảm tình của mình.

Đáng tiếc.

Không có nếu.

Tâm tình Nguyễn Trầm Dạ bỗng trầm xuống.

Có lẽ do kỳ nhạy cảm.

Omega nàng thích đang ngay trước mắt.

Nhưng nàng chỉ có thể dựa vào một chiếc áo đã chẳng còn mùi tin tức tố để tìm chút an tâm.

Cảm xúc dần bực bội.

“Tỷ tỷ, ngươi…”

Phong Tiêu khựng lại.

Nếu một giây trước đôi mắt Nguyễn Trầm Dạ còn giống biển sâu khiến người ta an lòng, thì giờ lại như có cự thú dưới biển đang lật lên sóng lớn.

Chỉ đối diện chốc lát đã khiến sống lưng nàng lạnh đi.

Lúc ấy Phong Tiêu mới nhớ.

Nguyễn Trầm Dạ là Alpha cấp cao nhất.

Nguyễn Trầm Dạ hít sâu.

Cố kiềm chế dục vọng muốn bắt lấy người trước mặt.

Chiếc áo không còn tác dụng nữa.

Nàng cần cách khác.

“Rả Rích, ngươi…”

Nguyễn Trầm Dạ nuốt nước miếng.

Cố dùng giọng bình tĩnh.

“Ngươi về phòng ngủ ở một lát, được không?”

Phong Tiêu hoảng hốt gật đầu.

Dưới ánh mắt chăm chú của Nguyễn Trầm Dạ, nàng đứng dậy đi lên lầu.

“Cạch.”

Cửa phòng đóng lại.

Nguyễn Trầm Dạ nhắm mắt.

Trong kỳ nhạy cảm, ngũ giác Alpha được khuếch đại để tìm kiếm Omega của mình.

Giống lúc này.

Nàng nghe rõ tiếng Phong Tiêu đóng cửa.

Ngồi yên tại chỗ, nhưng cơ thể không ngừng muốn đứng lên.

Muốn đi lên lầu.

Muốn săn tìm Omega của nàng.

Nguyễn Trầm Dạ siết tay vịn cầu thang.

Dùng ý chí mạnh mẽ ép cơ thể đứng yên.

Tay còn lại run rẩy cởi cúc áo sơ mi.

Nắm lấy chiếc áo hai dây đã không còn mùi tin tức tố, ép chặt lên mũi tìm trấn an.

Tin tức tố hồng trà nồng đậm lập tức tràn ra.

Chúng mặc kệ ý chí Nguyễn Trầm Dạ.

Không ngừng lao lên lầu, đòi sự trấn an của Phong Tiêu.

May mà quản gia nghe cảnh báo lập tức chạy tới.

Dưới yêu cầu cứng rắn của Nguyễn Trầm Dạ, bà lại tiêm cho nàng thêm một mũi thuốc ức chế.

Quản gia đỡ Nguyễn Trầm Dạ đã mất sức vì liên tục dùng hai mũi.

Thở dài thật sâu.

“Nguyễn tổng, ngài… tội gì phải làm khổ mình như vậy?”

Khó khăn lắm mới có một Omega khiến Nguyễn tổng rung động.

Bà vốn tưởng kỳ nhạy cảm sau này không cần thống khổ như trước.

Không ngờ ngược lại càng nghiêm trọng.

Liên tiếp hai mũi thuốc ức chế.

Đối với Alpha bình thường, tác dụng phụ nhiều lắm chỉ là yếu sức.

Nhưng với Nguyễn Trầm Dạ thì khác.

Yếu sức chỉ là nhẹ nhất.

Nó còn có thể kích phát chứng rối loạn tin tức tố.

Đó mới là chuyện nghiêm trọng.

“Chuyện vừa rồi…”

Nguyễn Trầm Dạ gắng gượng tỉnh táo.

“Chôn trong bụng.”

“Không được nói với bất kỳ ai.”

“Đưa ta lên lầu.”

“Sau đó dẫn Rả Rích rời đi.”

Sắp xếp xong mọi việc.

Nhận được lời xác nhận từ quản gia.

Đầu Nguyễn Trầm Dạ nghiêng sang một bên.

Ngủ thiếp.

Bên kia.

Phong Tiêu đi qua đi lại trong phòng.

Hình ảnh ánh mắt Nguyễn Trầm Dạ vừa rồi không ngừng hiện lên.

Hung dữ.

Dã tính.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng cứ tưởng mình đã trở lại kiếp trước.

Nhìn thấy con thú kia.

Nhưng ngay sau đó, Nguyễn Trầm Dạ lại dùng giọng bình tĩnh bảo nàng về phòng.

Kéo nàng ra khỏi ký ức kiếp trước.

Đúng rồi.

Người trước mắt là tỷ tỷ của nàng.

Không phải con thú ấy.

Phong Tiêu cúi nhìn quần áo mình.

Kỳ nhạy cảm của tỷ tỷ xem ra sẽ kéo dài bảy ngày.

Nàng nên mang thêm vài bộ rời đi.

Nàng mở tủ.

Đồng tử lập tức co lại.

Có người đã động vào quần áo của nàng.

Mục lục
40 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây