Chương 10: Đại sự
Mãi tới sau giờ cơm trưa, Triệu Tuyết Vô mới ôm một bó hoa trong tay, nhảy nhót trở về Chiêu Vu viện.
Mọi người lúc ấy đang ngồi rải rác khắp nơi, vô cùng thảnh thơi.
Ai nấy đều nghển cổ nhìn sau lưng Triệu Tuyết Vô, mong nàng dẫn theo thợ sửa giếng trở về.
Chỉ có A Chúc vừa thấy nàng đã lập tức đứng lên đón.
Nhưng phía sau Triệu Tuyết Vô không một bóng người.
Mọi người cũng không thất vọng nhiều.
Dù sao ai có thể trông chờ một kẻ ngốc biết tìm người tới sửa giếng?
“Lục tiểu thư, ngươi đi đâu thế? Mặt sao cũng bẩn hết rồi?”
Bây giờ không còn nước dư để lau mặt cho nàng.
Bẩn thì chỉ đành chịu.
“Hoa!”
Triệu Tuyết Vô cười hì hì, đưa thứ trong tay tới trước mặt A Chúc.
“A Vô hái hoa, tặng nương tử!”
Khóe miệng A Chúc giật hai cái.
Nàng cứng đờ nhận “hoa” trong tay.
Nói là hoa chẳng bằng nói một nắm cỏ.
Giữa cả đống cỏ chỉ lác đác hai ba bông phù dung.
“Đây... chính là đại sự ngươi nói?”
Triệu Tuyết Vô gãi đầu suy nghĩ xem lời ấy nghĩa gì.
Rõ ràng đã quên mình sáng nay nói gì trước khi ra ngoài.
A Chúc vừa định thở dài, Triệu Tuyết Vô bỗng giật mình, giơ ngón tay lên cười.
“Đại sự! A Vô muốn bái đường thành thân với nương tử!”
Nói xong, Triệu Tuyết Vô tung dải lụa trên váy, vừa chạy vòng quanh sân vừa nhảy.
Tiếng cười trong trẻo vang lên liên tục.
Cả sân chỉ còn tiếng của một mình nàng.
Bởi mọi người xung quanh đều lộ vẻ khó xử.
A Chúc bước tới giữ Triệu Tuyết Vô lại.
Nàng nhìn thẳng vào mắt đối phương, nghiêm túc hỏi:
“Ngươi nói lại lần nữa. Ngươi muốn thành thân với ai?”
“Đương nhiên là với nương tử! A Vô đã tới xin phụ thân rồi, ngày thành thân cũng chọn xong!”
A Chúc lập tức buông tay nàng.
Trong lòng mắng mấy câu.
Đám nhà giàu này quả thực ích kỷ.
Bất kể già hay trẻ, bình thường hay điên ngốc đều giống nhau.
Vì sao ông trời lại bất công với nàng đến thế?
Vừa tiễn một người lại tới thêm một người.
Nếu thật sự thành hôn với Triệu Tuyết Vô, kế hoạch chạy trốn của nàng chẳng phải tan tành sao?
Cả đời nàng sẽ bị nhốt trong nhà cao cửa rộng này, sống cùng một nữ nhân tới già.
“Không được, ta không gả!”
A Chúc vung tay ném bó hoa xuống đất.
Cỏ hoa đang bó chung lập tức văng tung tóe.
Bùn đen còn dính trên rễ bắn lên rồi lăn khắp nền.
Tiếng cười của Triệu Tuyết Vô im bặt.
Nàng tủi thân nhìn đám hoa cỏ dưới đất.
Ngực A Chúc phập phồng.
Nàng tức tối quay người bỏ đi.
Quá đáng!
Lúc trước gả cho đại ngốc tử, một đồng sính lễ cũng chẳng vào túi nàng.
Giờ lại phải gả cho ngốc tử thứ hai, làm trâu làm ngựa, theo nàng chịu đói chịu khổ.
Nàng rốt cuộc đã làm chuyện thương thiên hại lý gì mà ông trời trừng phạt đến mức này?
Đi thôi.
Bất kể thế nào cũng đừng ở Triệu phủ nữa.
A Chúc phớt lờ người qua lại trên đường.
Hai mắt đỏ lên, cứ thế đi thẳng về tiền viện.
Mọi âm thanh xung quanh như bị chặn lại.
Trong đầu nàng chỉ còn một câu.
Đi thôi.
Bất kể thế nào cũng không được ở Triệu phủ nữa.
Không biết câu ấy đã lặp bao nhiêu lần thì con đường phía trước bị một nhóm người chặn lại.
Đúng lúc ấy, giọng Triệu Mãn Kim phá vỡ vòng lặp trong đầu.
“A Chúc.”
A Chúc ngẩng đầu.
Lúc này nàng mới phát hiện mình đã tới tiền viện từ bao giờ.
Cửa lớn rộng mở ngay trước mắt.
Chỉ cần lao ra là có thể thoát.
“Chắc ngươi đã biết chuyện phải thành thân với A Vô, nên mới tới cầu lão phu hủy hôn, đúng không?”
Triệu Mãn Kim vừa nói vừa mỉm cười vuốt chòm râu thưa dưới cằm.
A Chúc lạnh mặt, không đáp.
Thái độ này nếu đặt ở nô bộc khác, e rằng đã chết tám trăm lần.
Nhưng trong mắt mọi người, nàng thật sự khác người bình thường.
Ở Triệu phủ, nàng là linh vật có thể chữa bệnh cho đích nữ Triệu Tuyết Vô.
Là điềm lành giúp sự nghiệp Triệu phủ tiến thêm một bước.
Là thân thể cực dương có thể xua tà.
Triệu Mãn Kim cực kỳ mê tín.
Vì thế ông ta không thể không đối xử với A Chúc như tượng Phật trong phòng thờ, ít nhiều phải kính vài phần.
“Tình trạng của Vô nhi ngươi cũng biết.”
“Chuyện nó đã quyết, nếu không thuận theo thì sẽ khóc lóc đòi sống đòi chết, quậy cho cả phủ gà chó không yên.”
“Vì vậy lão phu chỉ có thể đồng ý yêu cầu của nó, rồi tới nói với ngươi phối hợp diễn một hôn lễ giả để lừa Vô nhi.”
“Sau lễ thành thân, ngươi vẫn lĩnh tiền công Triệu gia và làm tỳ nữ như cũ. A Vô chẳng bao lâu sẽ quên mình từng thành thân với ngươi.”
Sự tức giận trong mắt A Chúc chuyển thành nghi hoặc.
Nàng nhìn lão nhân trước mặt.
“Không biết gia chủ làm vậy vì sao? Ta chỉ là một tỳ nữ Triệu gia. Gia chủ không có lý do gì phải nghĩ cho ta.”
“Ngươi là điềm lành có thể xua bệnh cho con ta, sao chỉ là một tỳ nữ?”
A Chúc hừ lạnh.
“Gia chủ quả nhiên giống lời đồn. Rất mê tín.”
Triệu Mãn Kim vuốt râu, bật cười hai tiếng rồi nhìn ra cửa.
“Cánh cửa ở ngay trước mắt ngươi.”
“Muốn đi hay muốn ở đều chỉ trong một ý nghĩ.”
“Nhưng...”
“Nhưng phải trả giá, đúng không?”
A Chúc cắt lời.
“Kỳ đại sư quả nhiên không lừa lão phu. Ngươi thật sự rất khác người thường.”
Triệu Mãn Kim nói rồi cười lớn.
“Nếu ta đi, cha mẹ và huynh trưởng ở Phụng Ninh thôn, cùng với ta, đều sẽ chết không có chỗ chôn sao?”
“Ấy!”
Triệu Mãn Kim giơ tay ra hiệu nàng dừng lại, sau đó dùng hai ngón chỉ nàng.
“Ngươi nha đầu này sao lại nghĩ lão phu tàn nhẫn thế?”
“Cái giá cùng lắm chỉ là thu hồi toàn bộ sính lễ. Làm gì tới mức chết?”
A Chúc nhíu mày.
Không hiểu vì sao, nàng luôn cảm thấy lời lão nhân này không có câu nào thật.
Mắt ông ta có ý cười, nhưng da thịt trên mặt lại rũ xuống.
Nếu che đôi mắt đi sẽ hoàn toàn không thấy vẻ đang cười.
Nếu chỉ nhìn mắt...
Đó là đôi mắt từng trải đủ chuyện.
Vẩn đục nhưng lại sáng rõ.
A Chúc chỉ đối diện ba giây, cảm giác lạnh buốt đã từ sống lưng bò lên.
“Ngươi lại không nói rồi.”
“Vậy lão phu cho ngươi thời gian suy nghĩ.”
“Muốn người nhà sống sung sướng, giúp con ta diễn vở này, hay trở lại thôn quê sống cuộc đời lạnh lẽo mười năm như một ngày.”
“Ba ngày sau, lão phu tới lấy câu trả lời.”
Triệu Mãn Kim vừa định rời đi thì A Chúc gọi lại.
“Không cần ba ngày. Ta trả lời ngay bây giờ.”
“Ta gả.”
Vưu Hỉ nói đúng.
Triệu phủ không có ai đáng tin.
Trái ý Triệu Mãn Kim chắc chắn chỉ có một con đường chết.
Bởi lịch sử đã nói cho nàng biết, những nữ tử từng gả cho đại ngốc tử Triệu gia không ai có kết cục tốt.
Nếu chỉ có dưỡng phụ dưỡng mẫu ở Phụng Ninh thôn và huynh trưởng không cùng huyết thống chết thì thôi.
Nhưng nàng đang tuổi xuân.
Không thể chỉ vì nhất thời xúc động mà tùy tiện chấm dứt cả đời.
Chẳng qua là thành thân giả.
Kế hoạch trốn vẫn có thể tiếp tục.
“Nhưng ta có một điều kiện.”
Triệu Mãn Kim sảng khoái đáp:
“Ngươi nói. Ngươi nói gì lão phu cũng đồng ý!”
“Giếng Chiêu Vu viện sập rồi. Mong gia chủ sai người tới sửa.”
“Còn có chuyện này sao?”
“Vô nhi đứa nhỏ ấy cũng thật là. Quậy nửa ngày mà chẳng nói chuyện giếng nước.”
Triệu Mãn Kim lập tức túm đại một gã sai vặt phía sau.
“Mau đi tìm thợ tới Chiêu Vu viện. Trước khi trời tối phải sửa xong!”
A Chúc trở về Chiêu Vu viện đúng lúc mặt trời đang lên cao.
Hậu viện yên tĩnh tới mức gần như không nghe thấy tiếng người.
Chỉ có tiếng bước chân nặng nề của nàng lặp lại trước cổng Chiêu Vu viện.
Lúc rời đi, nàng quyết tuyệt đến mức như đời này sẽ không quay lại.
Kết quả mới qua bao lâu?
Mười mấy năm trước nàng chưa từng mất mặt nhiều bằng mấy ngày ở Triệu phủ.
“... Mặc kệ!”
A Chúc bước qua ngưỡng cửa, cúi đầu đi thẳng vào trong.
Đi chưa hết nửa đoạn hành lang, khóe mắt nàng đã thấy một bóng người giữa sân.
A Chúc nghi hoặc nhìn sang.
Triệu Tuyết Vô đang ngồi xổm dưới đất, ôm đầu gối, chăm chú nhìn những cành hoa cỏ bị A Chúc ném tung lúc trước.
Dường như còn thỉnh thoảng đưa tay lau mắt.
Khoảng cách hơi xa, A Chúc nhìn không rõ.
Sau khi hết giận, một cảm giác áy náy bỗng trào lên.
“Lục tiểu thư.”
A Chúc nhanh chân đi tới cạnh Triệu Tuyết Vô, cúi nhìn bóng người cô đơn.
“Nương tử?”
Triệu Tuyết Vô lập tức ngẩng đầu.
Nhìn rõ người trước mặt, nụ cười tức khắc nở rộ.
“Nương tử ngươi về rồi!”
A Chúc ngẩn ra.
“Ngươi... không giận ta sao?”
Triệu Tuyết Vô ngơ ngác.
Dường như chỉ nghe hiểu chữ “không”.
Nàng cười hì hì lắc đầu.
Lắc mạnh đến mức một cây trâm rơi xuống, vừa khéo rơi vào đám hoa cỏ.
A Chúc đưa tay giữ đầu nàng lại để nàng khỏi lắc tiếp.
Sau đó thuận thế cúi xuống nhặt cây trâm.
Nàng cụp mắt.
Một tay nắm trâm, tay kia chạm lên bông phù dung.
Triệu Tuyết Vô thấy A Chúc nhặt hoa cỏ cũng lập tức học theo.
Nàng nhặt một nắm rồi đưa lên trước mặt A Chúc khoe.
Mỗi lần như vậy, A Chúc đều khen:
“Giỏi quá.”
Khi hoa cỏ dưới đất đã được nhặt sạch, Triệu Tuyết Vô cúi nhìn đống đồ trong tay rồi đi tới cạnh đống lá rụng được quét gom, ném hết hoa cỏ vừa nhặt vào.
“Lục tiểu thư, ngươi làm gì thế?”
Vừa rồi còn ngồi nhìn hoa cỏ khóc.
Giờ lại nỡ ném đi.
A Chúc thật sự không hiểu.
“Nương tử không thích, vứt đi.”
Triệu Tuyết Vô nói xong còn định giật luôn phần trong tay A Chúc.
May nàng phản ứng nhanh, rụt tay ra sau.
“Đã tặng cho ta thì là của ta.”
“Ta nói ném thì ném, ta nói không ném thì không được ném.”
Dứt lời, A Chúc cắm cây trâm trên tay vào tóc Triệu Tuyết Vô rồi quay người rời đi.
Triệu Tuyết Vô đưa tay sờ chỗ vừa được cắm trâm, cười hì hì rồi chạy theo.
Thợ sửa giếng tới khá nhanh.
Chỉ sau khoảng nửa nén hương kể từ lúc A Chúc và Triệu Tuyết Vô rời sân, nàng đã nghe tin có người tới sửa.
Thân là tỳ nữ có địa vị cao nhất Chiêu Vu viện, A Chúc đương nhiên phải tới trông coi.
Theo lẽ thường là tiểu thư đi đâu, tỳ nữ theo đó.
Nhưng ở Chiêu Vu viện lại hoàn toàn ngược lại.
Triệu Tuyết Vô đi theo A Chúc vào sân bếp nhỏ.
Nơi vốn không rộng lúc này chật kín người.
Ngoài thợ còn có hạ nhân Chiêu Vu viện, gần như đều tụ lại.
Mọi người vừa thấy hai người tới liền đồng loạt hành lễ.
Đúng lúc đó, người thợ vừa xuống giếng được kéo lên.
Hắn vừa thở hổn hển vừa lau mồ hôi bên thái dương.
“Giếng này sập nghiêm trọng quá rồi. Cho dù sửa xong, nước kéo lên cũng bẩn, không dùng được nữa!”
A Chúc hỏi:
“Ý sư phụ là giếng này bỏ rồi?”
“Đúng! Chỉ có thể lấp lại rồi đào giếng khác!”
A Chúc lại hỏi:
“Vậy sư phụ có nhìn ra được vì sao giếng lại sập không?”