Chương 4: Hải đường khô
Cây khô trong sân Minh Chỉ viện là một cây hải đường.
Úc Thu Nhàn phát hiện chuyện này khi đang cầm chổi quét tuyết trong sân.
Tuyết đè trên đầu cành, chực chờ rơi xuống.
Nàng sợ ban đêm cành cây bị tuyết đè gãy, nên định quét bớt tuyết chất dưới gốc, không ngờ lại phát hiện một tấm thẻ gỗ nhỏ bên mép đất.
Tấm gỗ bị nước tuyết ngâm đến đen sạm, chữ trên đó đã mờ.
Nàng dùng khăn lau rất lâu mới miễn cưỡng nhận ra.
Đó là tên một giống hải đường quý.
Úc Thu Nhàn ngẩng đầu nhìn thân cây.
Cành khô gầy guộc.
Vỏ cây nứt nẻ.
Một chiếc lá cũng không có.
Nếu không có tấm thẻ này, bất kỳ ai nhìn cũng chỉ cho rằng nó đã chết từ lâu.
Hải đường vốn nên rực rỡ.
Mùa xuân hoa nở, sắc hồng trắng chen nhau, từng cụm như mây đỏ trĩu cành.
Nhưng cây trước mặt lại giống như đã bị bỏ quên trong gió tuyết quá lâu, đến mức chính nó cũng quên mình từng có thể nở hoa.
Lệ Vãn Đường ngồi dưới hành lang, trong tay cầm sách, nhưng ánh mắt lại luôn dừng trên người Úc Thu Nhàn.
Dạo gần đây nàng nhìn Úc Thu Nhàn ngày càng nhiều.
Trước kia nhìn là vì cảnh giác.
Bây giờ vẫn còn cảnh giác, nhưng đã thêm chút tò mò dè dặt.
Nàng dường như rất muốn biết mỗi ngày Úc Thu Nhàn đều làm gì, vì sao luôn có nhiều chuyện phải bận rộn như vậy, vì sao vì cơm ăn, quần áo, than sưởi của nàng mà hết lần này đến lần khác đi nói chuyện với những người kia.
Úc Thu Nhàn bẻ một đoạn cành khô.
Cành giòn, chỉ khẽ dùng sức đã gãy.
Lệ Vãn Đường nhìn thấy, đầu ngón tay khẽ siết lại.
Úc Thu Nhàn cầm đoạn cành đi tới hành lang.
"Điện hạ biết đây là cây gì không?"
Lệ Vãn Đường nhìn một cái.
"Cây khô."
"Là hải đường."
Lệ Vãn Đường sững ra.
Nàng nhìn cây trong sân.
Trong mắt không có vui mừng, chỉ thoáng hiện chút bài xích khó nhận ra.
Úc Thu Nhàn hỏi:
"Điện hạ không thích sao?"
Lệ Vãn Đường cúi đầu, nhỏ giọng:
"Không may mắn."
"Ai nói?"
"Cung nhân."
Rất lâu sau, Lệ Vãn Đường mới khẽ nói:
"Họ nói nó không nở hoa, giống ta."
Gió lướt qua hành lang.
Đoạn cành khô trong tay Úc Thu Nhàn khẽ lay.
Nàng bỗng rất muốn lôi từng cung nhân đó ra, bắt họ nuốt câu ấy trở lại.
Cái gì gọi là không nở hoa giống nàng?
Một đứa trẻ không mở miệng, là vì chẳng ai chịu nghe nàng nói.
Một thân cây không nở hoa, là vì chẳng ai chăm sóc.
Rõ ràng bị gió lạnh và ánh mắt lạnh lùng vây khốn, vậy mà người ta lại cứ nhất quyết nói là bản thân nàng không may mắn.
"Vậy điện hạ thấy sao?"
Lệ Vãn Đường khó hiểu nhìn nàng.
"Cái gì?"
"Điện hạ cũng thấy nó không may mắn sao?"
Lệ Vãn Đường nhìn cây kia.
Từ khi nàng có ký ức, nó đã ở đó.
Mùa xuân không nở hoa.
Mùa hè không mọc lá.
Mùa thu không kết quả.
Đến mùa đông lại càng xấu xí.
Mỗi lần cung nhân đi ngang đều nói cây này xúi quẩy, nói Minh Chỉ viện chẳng có lấy một thứ ra hồn.
Trước đây nàng không thích nó.
Bởi nàng cảm thấy mình và nó giống nhau.
Đều là thứ bị vứt ở đây.
"Nó không nở hoa."
Lệ Vãn Đường nói.
Úc Thu Nhàn nhìn đoạn cành trong tay, nhẹ giọng:
"Cành khô chưa chắc sẽ không nở hoa nữa."
Nàng đi vào phòng, tìm một chiếc bình sứ mẻ, đổ chút nước sạch rồi cắm đoạn cành hải đường vào.
Lệ Vãn Đường đi theo phía sau, nhìn nàng làm tất cả.
"Nó đã khô rồi."
Úc Thu Nhàn đặt bình bên cửa sổ.
"Nhìn thì đúng là vậy."
Lệ Vãn Đường cau mày.
"Vậy vì sao còn nuôi?"
Úc Thu Nhàn suy nghĩ rồi đáp:
"Vì không biết nó có thật sự chết hẳn chưa."
Lệ Vãn Đường im lặng.
Úc Thu Nhàn nói tiếp:
"Nếu chưa biết thì đừng vội phán nó đã chết. Cho nó chút nước, chắn cho nó chút gió, rồi chờ một thời gian. Có lẽ nó chỉ lạnh quá thôi."
Hàng mi Lệ Vãn Đường khẽ run.
Vài câu ấy như một viên đá nhỏ rơi xuống đáy lòng nàng, gợn lên từng vòng sóng rất nhẹ.
Thì ra cũng có thể nói như vậy sao?
Nàng đứng bên cửa sổ nhìn đoạn cành khô.
Bỗng cảm thấy nó dường như không còn xấu như lúc nãy.
Úc Thu Nhàn đặt bình ngay ngắn rồi quay đầu, thấy nàng đang thất thần thì cười.
"Sau này để nó cùng điện hạ qua mùa đông."
Lệ Vãn Đường nhỏ giọng:
"Nó không sống được đâu."
"Vậy cứ coi như để ngắm."
"Nó cũng chẳng đẹp."
Úc Thu Nhàn nghiêm túc nói:
"Thế càng tốt. Điện hạ có thể nhìn nó từ từ trở nên đẹp hơn."
Lệ Vãn Đường ngẩng lên nhìn nàng.
Lời này chẳng có đạo lý gì.
Nhưng không hiểu sao, từ miệng Úc Thu Nhàn nói ra lại khiến người ta cảm thấy thật sự có chút khả năng.
Buổi chiều, Úc Thu Nhàn bắt đầu dạy Lệ Vãn Đường viết chữ.
Lệ Vãn Đường biết nhận chữ, nhưng viết không nhiều.
Khi cầm bút, tay nàng siết rất chặt, nhưng đầu bút chạm xuống giấy lại cực nhẹ, như sợ viết mạnh sẽ làm rách giấy, hoặc sợ viết sai sẽ bị trách mắng.
Úc Thu Nhàn quan sát một lát rồi nói:
"Điện hạ, thả lỏng tay một chút."
Lệ Vãn Đường lập tức cứng người.
"Không cần sợ. Viết sai có thể viết lại."
Lệ Vãn Đường khẽ nói:
"Sẽ phí giấy."
"Giấy vốn là để viết."
Úc Thu Nhàn nói.
"Không phải để đặt đó thờ."
Lệ Vãn Đường cúi nhìn trang giấy.
Úc Thu Nhàn cầm bút, viết bên cạnh một nét ngang.
"Nhìn này, bút phải vững. Điện hạ không phải lén viết, cũng không phải đang cầu xin người khác cho phép mình viết. Chữ là của điện hạ, giấy cũng là để điện hạ dùng."
Lệ Vãn Đường không hiểu hết.
Nhưng khi nghe hai chữ "của điện hạ", lòng nàng vẫn khẽ động.
Nàng đặt bút lần nữa.
Nét này nặng hơn lúc nãy.
Tuy vẫn xiêu vẹo, nhưng không còn run quá nhiều.
Úc Thu Nhàn gật đầu.
"Rất tốt."
Vành tai Lệ Vãn Đường lại đỏ.
Dường như nàng rất dễ luống cuống chỉ vì một lời khen của Úc Thu Nhàn, nhưng ngoài mặt lại cố giả vờ như chẳng nghe thấy gì.
Úc Thu Nhàn nhịn cười.
Đứa trẻ này khi không nói chuyện thì lạnh lùng thanh vắng.
Nhưng cứ được khen là vành tai lập tức phản bội nàng.
Úc Thu Nhàn dạy nàng viết nửa canh giờ.
Lệ Vãn Đường rất nghiêm túc.
Nghiêm túc đến mức cổ tay mỏi cũng không nói.
Nếu Úc Thu Nhàn không phát hiện mấy ngón tay cầm bút đã cứng lại, e rằng nàng có thể viết mãi.
"Hôm nay đến đây thôi."
Úc Thu Nhàn thu bút.
"Điện hạ nên nghỉ rồi."
Lệ Vãn Đường nhìn mấy hàng chữ trên giấy, dường như có chút không nỡ.
Úc Thu Nhàn hỏi:
"Thích viết chữ sao?"
Lệ Vãn Đường suy nghĩ rồi nhẹ nhàng gật đầu.
"Vì sao?"
Lệ Vãn Đường cụp mắt.
"Thứ viết ra sẽ không mắng ta."
Lòng Úc Thu Nhàn chùng xuống.
Nàng nói:
"Vậy sau này mỗi ngày đều viết một chút."
"Có thể sao?"
"Có thể."
"Giấy đủ không?"
"Đủ."
Lệ Vãn Đường dường như yên tâm.
Đến chạng vạng, Úc Thu Nhàn đi lấy bữa tối.
Lệ Vãn Đường ở lại trong phòng một mình.
Nàng ngồi trước bàn nhìn trang giấy đã viết ban ngày.
Trên đó có vài hàng chữ.
Có chữ xiêu.
Có chữ nhạt.
Nàng nhìn rất lâu rồi lén cầm bút, viết lên một tờ giấy trắng ba chữ.
Úc Thu Nhàn.
Chữ đầu tiên chen chúc quá.
Chữ thứ hai hơi lệch.
Nét cuối cùng của chữ thứ ba còn run nhẹ.
Lệ Vãn Đường nhìn chằm chằm ba chữ ấy.
Trong lòng bỗng hoảng hốt.
Nàng không biết vì sao mình muốn viết cái tên này.
Càng không biết vì sao sau khi viết xong lại không muốn Úc Thu Nhàn nhìn thấy.
Nàng nhanh chóng gấp giấy lại, giấu dưới gối.
Giấu xong, nàng ngẩng đầu nhìn cửa sổ.
Đoạn cành hải đường khô vẫn lặng lẽ cắm trong bình.
Không hoa.
Không lá.
Không có lấy nửa phần dấu hiệu sẽ sống lại.
Lệ Vãn Đường nhìn nó, khẽ nói:
"Nàng nói ngươi sẽ nở hoa."
Nói xong, nàng lại cảm thấy mình thật ngốc.
Một đoạn cành khô làm sao nghe hiểu?
Nhưng nàng vẫn nhìn nó rất lâu.
Cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng chân quen thuộc.
Lệ Vãn Đường lập tức thu mắt, ngồi thẳng người, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Úc Thu Nhàn đẩy cửa bước vào, mang theo hơi lạnh trên người, cũng mang về một hộp thức ăn nóng.
"Điện hạ, bữa tối tới rồi."
Lệ Vãn Đường khẽ "ừm" một tiếng.
Nàng không nói mình vừa viết gì.
Úc Thu Nhàn cũng không phát hiện.
Nhưng tờ giấy giấu dưới gối ấy lại giống một hạt giống rất nhỏ, lặng lẽ được chôn sâu vào lòng nàng.
Đêm đến, gió lại nổi.
Lệ Vãn Đường nằm trên giường, bỗng khẽ gọi:
"Úc Thu Nhàn."
"Thần ở đây."
Lệ Vãn Đường không nói thêm.
Nàng chỉ muốn xác nhận.
Xác nhận người này vẫn còn ở đó.
Úc Thu Nhàn chờ một lúc, dường như hiểu nàng sẽ không mở miệng nữa, liền nhẹ giọng:
"Ngủ đi, điện hạ."
Lệ Vãn Đường nhắm mắt.
Lò nhỏ trong phòng vẫn ấm.
Đèn chưa tắt.
Đoạn cành khô bên cửa sổ lặng lẽ đứng đó.
Bỗng nhiên nàng cảm thấy đêm nay dường như không còn lạnh như trước nữa.
═══════════════════════════════════════